Vào nhà tôi làm được 5 tháng, lương cao công việc ổn nhưng chị giúp việc lại bất ngờ xin nghỉ vì có b/ầ/u, hỏi của ai cô ấy nhất định không nói chỉ khóc rồi rời đi
Tôi tên Trần Minh Quân, ba mươi bảy tuổi, sống ở quận Bình Thạnh. Sau khi ly hôn hơn hai năm, tôi quen với cuộc sống một mình trong căn nhà ba tầng do cha mẹ để lại. Công việc kinh doanh thiết bị điện mang lại thu nhập khá, nhưng vì bận rộn nên tôi quyết định thuê giúp việc.
Người đến nhà tôi là Nguyễn Thị Hạnh, hai mươi sáu tuổi, quê ở Quảng Ngãi. Hạnh nhỏ nhắn, nói chuyện nhẹ nhàng, làm việc rất gọn gàng. Từ ngày có cô ấy, nhà cửa sạch sẽ, bữa cơm tươm tất, tôi đi làm về chỉ việc ăn rồi nghỉ ngơi. Lương tôi trả cho Hạnh cao hơn mặt bằng chung, lại cho nghỉ cuối tuần đầy đủ. Cô ấy làm được việc, tôi cũng thoải mái.
Năm tháng trôi qua khá yên ổn. Hạnh ít nói về chuyện riêng, chỉ bảo gia đình khó khăn nên vào Sài Gòn làm việc. Tôi cũng không tò mò. Trong nhà, tôi luôn giữ khoảng cách, coi cô ấy như người làm công ăn lương đúng nghĩa.
Cho đến một buổi tối mưa lớn. Tôi vừa ăn cơm xong thì Hạnh đứng trước mặt, hai tay nắm chặt vạt áo, mắt đỏ hoe. Cô ấy nói muốn xin nghỉ việc ngay. Tôi bất ngờ, hỏi lý do. Hạnh im lặng rất lâu rồi bật khóc.
Sau một hồi trấn tĩnh, Hạnh nói cô ấy đang mang thai. Câu nói khiến tôi sững sờ. Tôi hỏi đứa bé là của ai, có cần tôi giúp đỡ gì không. Nhưng Hạnh chỉ lắc đầu, khóc nấc lên, nói rằng không thể ở lại nữa. Cô ấy xin tôi trả lương những ngày đã làm, không đòi thêm bất cứ khoản nào.
Tôi cố gắng gặng hỏi, vì trong suốt thời gian ở nhà tôi, Hạnh hầu như không ra ngoài nhiều, càng không có người đàn ông nào lui tới. Điều đó khiến tôi không khỏi nghi ngờ và hoang mang. Nhưng Hạnh tuyệt nhiên không nói thêm một lời, chỉ cúi đầu xin lỗi rồi lặng lẽ thu dọn đồ đạc trong đêm mưa.
Nhìn bóng cô ấy khuất dần ngoài cổng, trong đầu tôi đầy câu hỏi chưa có lời giải.
Sau đêm Hạnh rời đi, căn nhà bỗng trở nên trống trải đến lạ. Tôi không quen với việc tự nấu ăn, tự giặt giũ, nhưng điều khiến tôi bận tâm hơn cả là chuyện Hạnh mang thai. Lý trí bảo tôi đó là chuyện riêng của cô ấy, nhưng cảm giác bất an cứ bám riết.
Một tuần sau, tôi vô tình phát hiện chiếc điện thoại cũ Hạnh để quên trong ngăn bếp. Máy đã tắt nguồn, nhưng khi mở lên, tôi thấy nhiều tin nhắn chưa gửi. Phần lớn là những dòng viết dở, như nhật ký. Tôi phân vân rất lâu rồi vẫn quyết định đọc, vì linh cảm mách bảo rằng câu chuyện không đơn giản.
Hạnh viết về một người đàn ông tên Lê Văn Dũng, bốn mươi hai tuổi, đã có vợ con. Ông ta từng là quản lý xưởng may nơi Hạnh làm trước khi vào nhà tôi. Dũng tiếp cận Hạnh trong lúc cô ấy túng quẫn, hứa giúp đỡ, rồi lợi dụng sự cả tin của một cô gái tỉnh lẻ. Khi Hạnh báo tin mang thai, Dũng lập tức cắt liên lạc, thậm chí dọa sẽ khiến cô mất việc nếu làm lớn chuyện.
Không còn chỗ dựa, Hạnh bỏ việc, giấu gia đình, vào Sài Gòn làm giúp việc với mong muốn kiếm tiền sinh con. Cô ấy sợ nếu ở lâu, bụng lớn sẽ bị phát hiện, sợ mang tiếng, sợ liên lụy đến tôi – người chủ tốt bụng đã đối xử tử tế.
Đọc đến đó, tôi vừa thương vừa giận. Thương cho Hạnh non nớt, giận cho kẻ đàn ông vô trách nhiệm. Tôi quyết định tìm Hạnh. Sau nhiều cuộc gọi không được trả lời, tôi lần theo địa chỉ nhà trọ cũ mà cô ấy từng nhắc.
Gặp lại tôi, Hạnh hoảng hốt, định đóng cửa phòng trọ. Tôi phải giải thích rất lâu rằng mình không trách móc, chỉ muốn giúp. Cuối cùng, cô ấy òa khóc, thừa nhận mọi chuyện đúng như những gì tôi đã đọc. Hạnh nói không dám nhờ ai, chỉ muốn âm thầm sinh con rồi về quê.
Tôi đề nghị hỗ trợ tiền bạc, đưa Hạnh đi khám thai, thậm chí giúp cô ấy làm lại giấy tờ để xin việc nhẹ hơn. Nhưng Hạnh lắc đầu. Điều cô ấy sợ nhất không phải thiếu tiền, mà là sự phán xét của xã hội và gia đình.
Tôi rời phòng trọ với cảm giác nặng trĩu. Nhưng trong đầu tôi đã hình thành một quyết định: không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy.
Tôi tìm cách liên hệ với Lê Văn Dũng. Không khó để tra ra thông tin của một quản lý xưởng may lâu năm. Ban đầu, Dũng phủ nhận mọi chuyện, cho rằng Hạnh tự bịa đặt. Nhưng khi tôi đưa ra những tin nhắn, những bằng chứng Hạnh lưu lại, thái độ ông ta thay đổi rõ rệt.
Tôi không đe dọa, cũng không ồn ào. Tôi chỉ nói thẳng: Hạnh cần một lời thừa nhận và trách nhiệm. Nếu Dũng tiếp tục trốn tránh, tôi sẵn sàng giúp Hạnh nhờ pháp luật can thiệp. Dũng im lặng rất lâu. Cuối cùng, ông ta thừa nhận cái thai là của mình, nhưng van xin tôi đừng làm lớn chuyện vì sợ tan vỡ gia đình.
Tôi không hứa gì cả. Tôi quay lại gặp Hạnh, kể rõ mọi chuyện. Hạnh run rẩy khi biết tôi đã đối mặt với Dũng. Cô ấy vừa sợ, vừa nhẹ nhõm. Tôi để Hạnh tự quyết định. Sau nhiều ngày suy nghĩ, Hạnh chọn cách không kiện tụng, không phá vỡ gia đình người khác. Cô ấy chỉ yêu cầu Dũng chu cấp một khoản tiền cố định cho con, có giấy tờ rõ ràng.
Dũng miễn cưỡng đồng ý. Có lẽ vì sợ, cũng có lẽ vì chút lương tâm còn sót lại.
Hạnh dọn sang một phòng trọ tốt hơn. Tôi giúp cô ấy tìm công việc bán thời gian phù hợp với sức khỏe. Đứa bé chào đời sau đó vài tháng, khỏe mạnh. Hạnh gọi điện báo tin cho tôi, giọng đầy xúc động.
Chúng tôi không trở thành gia đình, cũng không có mối quan hệ vượt quá sự cảm thông. Nhưng mỗi năm, tôi vẫn nhận được một tin nhắn chúc Tết từ Hạnh, kèm theo hình ảnh một cậu bé kháu khỉnh.
Câu chuyện ấy dạy tôi hiểu rằng, đôi khi sự tử tế đúng lúc có thể thay đổi cả cuộc đời một con người.



