Về nhà đ:ột xu:ất để “b:ắt qu:ả t:ang” vợ lư:ời, chồng ch//ế/t lặng khi nhìn thấy BÁT GẠO SỐNG trên bàn và cảnh tượng kinhhoang trong ph::òng ng::ủ….
Hùng chưa từng về nhà giữa giờ làm như thế này. Buổi họp đột ngột bị hủy, anh chạy xe về với ý định bất ngờ cho vợ một chút tiền đi chợ. Trên đường, trong đầu anh vẫn còn lởn vởn lời mẹ than thở mấy hôm trước: “Vợ con ở nhà cả ngày mà nhà cửa bừa bộn, cơm nước chẳng ra sao.” Hùng gạt đi, tự nhủ chắc do mẹ khó tính.
Cánh cửa mở ra, căn nhà im phăng phắc. Không tiếng tivi, không mùi cơm. Trên bàn ăn là một bát gạo sống, chưa vo, đặt chỏng chơ cạnh cái nồi nguội lạnh. Hùng sững lại. Gần trưa rồi, Lan thường nấu cơm sớm. Anh gọi khẽ:
“Lan?”
Không có tiếng đáp.
Cảm giác bất an len lỏi. Hùng bước vào bếp, bồn rửa đầy chén bát từ tối qua. Tủ lạnh trống trơn, chỉ còn mấy gói mì. Anh thấy cổ họng mình nghẹn lại. Phải chăng mẹ nói đúng? Hay có chuyện gì đó anh chưa biết?
Từ phòng ngủ vọng ra tiếng động nhỏ, như tiếng kéo ghế. Hùng bước chậm, tim đập dồn. Cánh cửa phòng ngủ khép hờ. Anh đẩy nhẹ.
Cảnh tượng trước mắt khiến Hùng đứng chết lặng. Quần áo vứt đầy sàn, giường chưa gấp, mùi rượu bia thoang thoảng. Lan ngồi bệt dưới đất, lưng dựa vào giường, mặt mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng. Bên cạnh cô là điện thoại mở sáng, hiện lên những tin nhắn đòi nợ liên tục.
Hùng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người vợ anh tin tưởng, dịu dàng ngày nào giờ như một người khác. Bát gạo sống ngoài kia bỗng trở thành dấu hiệu của một điều gì đó sắp vỡ ra. Anh muốn hỏi, nhưng cổ họng cứng lại. Lan ngẩng lên nhìn chồng, ánh mắt hoảng hốt xen lẫn tuyệt vọng. Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc như đếm ngược cho một sự thật sắp bị phơi bày.
Phải mất vài phút Hùng mới cất được tiếng. Anh kéo ghế ngồi đối diện Lan, giọng trầm xuống:
“Có chuyện gì vậy em?”
Lan cúi đầu rất lâu. Khi cô lên tiếng, giọng run run. Cô không lười như mọi người nghĩ. Sáu tháng trước, Lan nghỉ việc vì công ty cắt giảm nhân sự. Cô giấu chồng, nói rằng mình làm việc online ở nhà. Những ngày đầu, Lan vẫn cố gắng giữ nề nếp, nhưng rồi áp lực tiền bạc đè nặng.
Không muốn xin tiền chồng, Lan nghe theo lời bạn cũ, tham gia một nhóm bán hàng đầu tư online. Ban đầu chỉ vài triệu, sau đó là vay mượn, xoay vòng, hy vọng gỡ gạc. Nhưng mọi thứ sụp đổ nhanh hơn cô tưởng. Tiền mất, nợ chồng nợ. Những tin nhắn Hùng thấy là của người cho vay nóng.
Lan kể trong nước mắt. Những đêm Hùng tăng ca, cô không ngủ được, uống rượu cho quên lo. Sáng dậy mệt mỏi, chẳng còn sức nấu ăn, dọn dẹp. Bát gạo sống là vì cô định nấu cơm rồi lại bỏ dở khi có người gọi điện đòi tiền.
Hùng nghe mà tim thắt lại. Anh giận, nhưng giận nhiều hơn là chính mình. Anh mải làm việc, ít hỏi han, để vợ một mình xoay xở với nỗi sợ hãi. Hình ảnh Lan gục trên sàn nhà khiến anh không thể trách móc thêm.
“Vì sao em không nói với anh?” Hùng hỏi, giọng lạc đi.
Lan bật khóc. Cô sợ bị coi thường, sợ phá vỡ hình ảnh gia đình yên ấm. Cô chọn im lặng, và sự im lặng ấy đã đẩy mọi thứ đi quá xa. Hùng đứng dậy, mở cửa sổ cho ánh sáng tràn vào. Căn phòng bớt ngột ngạt hơn, nhưng trong lòng anh thì ngổn ngang.
Anh hiểu rằng nếu tiếp tục im lặng, gia đình này sẽ thật sự tan vỡ. Nhưng nếu đối diện, họ còn cơ hội. Hùng quyết định gọi điện xin nghỉ làm buổi chiều. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh ở nhà cùng vợ, không phải để trách móc, mà để nghe và hiểu.
Buổi chiều hôm đó, Hùng cùng Lan ngồi liệt kê tất cả khoản nợ. Con số khiến cả hai choáng váng, nhưng ít nhất nó đã hiện hữu rõ ràng. Hùng chủ động gọi cho anh trai, xin giúp đỡ một phần, phần còn lại anh bàn với Lan lên kế hoạch trả dần. Không còn giấu giếm, không còn những cú điện thoại lén lút trong đêm.
Lan xin lỗi chồng, nhưng Hùng cũng xin lỗi vợ. Anh nhận ra mình đã vô tâm, chỉ chăm chăm làm tròn vai người kiếm tiền mà quên mất vai người bạn đời. Những bữa cơm vội vàng, những cuộc trò chuyện qua loa đã tạo ra khoảng cách đủ lớn để Lan rơi vào bế tắc.
Tối đó, Lan đứng dậy nấu cơm. Đôi tay cô vẫn run, nhưng ánh mắt đã có chút ánh sáng. Hùng phụ vợ vo gạo. Khi những hạt gạo sống được rửa sạch, cho vào nồi, Hùng bỗng thấy nghèn nghẹn. Chỉ một buổi trưa, bát gạo sống ấy đã suýt trở thành dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của anh.
Bữa cơm tối không có món gì cầu kỳ, chỉ canh rau và trứng chiên. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, họ ăn trong im lặng dễ chịu, không phải sự im lặng nặng nề. Lan kể dự định tìm việc mới, dù lương thấp cũng được. Hùng hứa sẽ về nhà sớm hơn, cùng vợ chia sẻ việc nhà.
Những ngày sau đó không hề dễ dàng. Chủ nợ vẫn gọi, tiền vẫn phải trả từng đồng. Nhưng Lan không còn trốn tránh. Mỗi khi mệt mỏi, cô nói với chồng. Hùng không giải quyết được hết, nhưng anh luôn lắng nghe. Căn nhà dần gọn gàng trở lại, không phải vì Lan “hết lười”, mà vì cô không còn bị nỗi sợ đè nén.
Một tháng sau, Hùng về nhà sớm. Trên bàn là nồi cơm chín, thơm lừng. Anh mỉm cười, chợt nhớ lại bát gạo sống hôm nào. Nó không còn là bằng chứng của sự lười biếng, mà là lời cảnh tỉnh cho cả hai: gia đình không sụp đổ vì nghèo, mà vì không nói thật với nhau. Và chỉ cần còn đủ can đảm để đối diện, mọi bữa cơm lạnh rồi cũng có thể nóng trở lại.



