Thưởng tết 500 triệu Chồng đưa hết cho mẹ giữ tôi không nói gì mà âm thầm bán nhà về ngoại ăn tết, 28 tết cả nhà chồng bị duổi khỏi nhà!…
Tôi tên là Nguyễn Thị Hạnh, ba mươi hai tuổi, nhân viên kinh doanh cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Năm đó, nhờ ký được hợp đồng lớn cuối năm, tôi được thưởng Tết đúng 500 triệu đồng. Với nhiều người, đó là con số trong mơ. Với tôi, đó là thành quả của bảy năm cắm mặt ngoài thương trường, đi sớm về khuya, chịu không biết bao nhiêu áp lực.
Chồng tôi là Trần Quốc Khánh, hơn tôi hai tuổi, làm kỹ thuật cho một công ty xây dựng. Lương ổn định nhưng không cao. Từ ngày cưới, tiền bạc trong nhà phần lớn do tôi lo. Tôi không so đo, vì nghĩ vợ chồng là một.
Thế nhưng tối hôm công ty chuyển tiền thưởng, Khánh chỉ nói một câu rất nhẹ:
“Anh đưa hết cho mẹ giữ cho an tâm.”
Tôi sững lại. Năm trăm triệu không phải khoản nhỏ. Tôi hỏi:
“Anh giữ cũng được, sao phải đưa hết cho mẹ?”
Khánh cau mày:
“Tiền lớn, phụ nữ giữ không chắc. Mẹ anh giữ quen rồi.”
Tôi im lặng. Không phải lần đầu tiền trong nhà chảy về tay mẹ chồng. Nhưng đây là tiền thưởng của tôi, không phải tiền làm chung, càng không phải tiền biếu Tết. Tôi nhìn Khánh nhét thẻ ngân hàng vào túi áo, lòng lạnh đi từng chút.
Mấy ngày sau, tôi phát hiện mẹ chồng bắt đầu khoe với họ hàng rằng “nhà sắp sửa làm ăn lớn”, rằng “con dâu kiếm được tiền nên phải biết nghe lời”. Còn tôi, từ một người vợ, bỗng nhiên thành người ngoài trong chính ngôi nhà mình.
Tôi không cãi. Không khóc. Không nói thêm nửa lời.
Âm thầm, tôi gọi điện cho môi giới bất động sản.
Căn nhà chúng tôi đang ở là nhà tôi mua trước hôn nhân, đứng tên tôi. Khi cưới, vì thương chồng, tôi để cả nhà chồng về ở chung cho “đỡ tốn tiền thuê”. Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải dùng đến quyền đó.
Ba ngày trước Tết, hợp đồng mua bán hoàn tất. Tôi nhận tiền, không nói với ai. Tôi thu xếp đồ đạc cá nhân, gửi về nhà mẹ ruột ở Long An trước.
Sáng 28 Tết, khi cả nhà chồng còn đang bàn chuyện gói bánh, tôi đặt chìa khóa nhà lên bàn, nói gọn:
“Nhà đã bán. Hôm nay người ta nhận nhà.”
Không khí đông cứng lại.
Tiếng mẹ chồng tôi hét lên thất thanh. Khánh đứng chết trân.
Còn tôi, xách vali, quay lưng bước ra khỏi cửa, về ngoại ăn Tết.
Tin “cả nhà chồng bị đuổi khỏi nhà ngày 28 Tết” lan nhanh hơn tôi tưởng. Điện thoại tôi rung liên tục, từ số của Khánh, của mẹ chồng, của cả cô dì chú bác bên chồng. Nhưng tôi không nghe máy. Tôi ngồi trên xe khách về Long An, nhìn dòng người hối hả về quê, lòng bình thản lạ thường.
Về tới nhà ngoại, mẹ tôi nhìn thấy vali thì giật mình.
“Sao con về sớm vậy? Khánh đâu?”
Tôi chỉ nói một câu:
“Con về ăn Tết với mẹ.”
Mãi đến tối, khi hai mẹ con ngồi gói bánh tét, tôi mới kể hết. Mẹ tôi nghe xong, không trách, cũng không mắng. Bà chỉ thở dài:
“Con nhịn lâu quá rồi.”
Trong khi đó, bên nhà chồng là một mớ hỗn loạn. Căn nhà bị chủ mới yêu cầu bàn giao đúng hợp đồng. Không còn cách nào khác, Khánh phải thuê gấp một phòng trọ chật chội gần khu công nghiệp cho cả gia đình bốn người chen chúc. Đồ đạc chất đầy hành lang. Mẹ chồng tôi khóc lóc, chửi tôi là “đàn bà độc ác”, “có tiền thì coi thường nhà chồng”.
Khánh gọi cho tôi đến khàn cả giọng.
“Hạnh, anh sai rồi, em về đi, Tết nhất thế này sao em làm vậy?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Anh đưa tiền của tôi cho mẹ anh mà không hỏi tôi. Anh có nghĩ tới tôi không?”
Khánh im lặng. Một lúc sau anh nói nhỏ:
“Mẹ anh nói dùng tiền đó cho việc khác rồi.”
Tôi cười. Tôi biết “việc khác” đó là gì. Mẹ chồng tôi đã đem 500 triệu cho em trai Khánh vay để “làm ăn”, không giấy tờ, không hẹn ngày trả. Một quyết định được đưa ra rất nhanh, vì đó không phải tiền của bà.
Đêm giao thừa, tôi ngồi trước bàn thờ tổ tiên bên ngoại, lòng nhẹ tênh. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không phải nghe tiếng so sánh, không phải lo mâm cao cỗ đầy cho nhà chồng, không phải nhịn nhục để giữ hòa khí.
Bên kia, Khánh nhắn tin rất dài, xin lỗi, hứa hẹn, trách móc lẫn lộn. Tôi đọc, nhưng không trả lời.
Tết năm đó, tôi nhận ra một điều: có những giới hạn, nếu mình không tự bảo vệ, sẽ chẳng ai bảo vệ giúp mình cả.
Mùng sáu Tết, tôi quay lại TP.HCM. Không phải để về nhà cũ, mà để dọn nốt những giấy tờ còn sót lại. Khánh hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần công ty tôi làm.
Anh gầy đi thấy rõ. Ánh mắt không còn vẻ chắc chắn như trước.
“Hạnh, anh mới hiểu ra… từ trước tới giờ anh toàn để em gánh hết.”
Tôi nhìn anh, lòng không còn giận, nhưng cũng không còn thương như trước. Tôi nói thẳng:
“Vấn đề không phải là tiền. Vấn đề là anh chưa bao giờ coi em là người ngang hàng trong gia đình anh.”
Khánh cúi đầu. Anh thừa nhận đã quen nghe lời mẹ, quen để tôi nhường nhịn. Khi có tiền, anh nghĩ đó là tiền của “nhà chồng”, chứ không phải công sức riêng của tôi.
Tôi đưa ra hai lựa chọn:
Một là vợ chồng ra ở riêng, tài chính minh bạch, không ai được tự ý quyết định tiền của người kia.
Hai là dừng lại, ai về cuộc sống của người đó.
Khánh xin thời gian suy nghĩ. Một tuần sau, anh nhắn tin:
“Anh không thuyết phục được mẹ. Bà nói em hỗn, không xứng làm dâu.”
Tôi không bất ngờ.
Chúng tôi ra tòa sau đó ba tháng. Không ồn ào. Không tranh chấp. Căn nhà đã bán, tiền còn lại tôi dùng để đầu tư nhỏ và mua một căn hộ vừa đủ cho bản thân.
Nghe nói, khoản 500 triệu kia cuối cùng không lấy lại được. Em trai Khánh làm ăn thua lỗ, bỏ đi nơi khác. Gia đình anh vẫn ở trọ.
Còn tôi, sau biến cố đó, học được cách yêu bản thân và đặt ra ranh giới. Tiền bạc không phải thước đo duy nhất của hạnh phúc, nhưng là thứ giúp người ta nhìn rõ lòng người nhanh nhất.



