VỀ NHÀ GIỮA TRƯA TÔI CHẾT ĐIẾNG KHI NGHÊ MẸ MÌNH ÉP VỢ LÀM ĐIỀU TÀN NHẪN SAU LƯNG TÔI. MÀY BỎ CÁI TH/A/I NGAY LẬP TỨC, ĐỪNG ĐỂ THẰNG DŨNG NÓ BIẾT….
Tôi tên là Dũng, ba mươi hai tuổi, làm kỹ sư xây dựng cho một công ty tư nhân ở TP.HCM. Hôm đó là thứ bảy, công trình nghỉ sớm. Nghĩ vợ ở nhà một mình, tôi ghé chợ mua ít trái cây rồi về sớm hơn thường lệ. Trưa nắng gắt, con hẻm trước nhà vắng tanh. Tôi mở cổng thật khẽ, định tạo bất ngờ cho Hà – vợ tôi, người đang mang thai tháng thứ ba.
Vừa bước đến cửa phòng khách, tôi chợt khựng lại. Giọng mẹ tôi – bà Lý – vang lên sắc lạnh từ trong bếp.
“Mày phá cái thai ngay lập tức, đừng để thằng Dũng nó biết.”
Tôi chết điếng. Tay cầm túi trái cây run lên bần bật. Hà nghẹn ngào đáp, giọng run rẩy:
“Con… con không làm được đâu mẹ. Đây là con của vợ chồng con…”
Mẹ tôi gằn giọng, từng chữ như dao cứa:
“Con cái gì mà con! Mày tưởng tao không biết cái thai này từ đâu ra à? Nhà này không nuôi thứ nghiệt chủng. Dũng nó hiền, nó ngu, nhưng tao không ngu!”
Tôi đứng chết trân sau cánh cửa. Tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng. Mẹ tôi nói tiếp, giọng hạ thấp nhưng đầy đe dọa:
“Tao đã hẹn bác sĩ rồi. Chiều nay đi. Không thì đừng trách tao nói hết với họ hàng, nói mày là loại đàn bà lăng loàn.”
Tiếng Hà nức nở, rồi im bặt. Tôi nghe rõ tiếng kéo ghế, tiếng mẹ tôi đứng dậy. Tôi vội nép vào góc cầu thang, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mẹ tôi đi ngang qua, mặt lạnh tanh, không hề biết tôi đã nghe thấy tất cả.
Khi mẹ vào phòng ngủ, tôi mới bước ra. Hà ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm bụng, mặt tái mét. Thấy tôi, cô hoảng hốt đứng dậy.
“Anh… anh về lúc nào?”
Tôi không trả lời ngay. Cổ họng nghẹn cứng. Một lúc sau, tôi mới thốt ra được:
“Anh nghe hết rồi.”
Hà òa khóc. Cô quỳ xuống trước mặt tôi, lắc đầu liên tục:
“Em không làm gì sai cả, anh tin em đi. Em không bao giờ phản bội anh.”
Tôi đỡ vợ dậy, trong lòng rối như tơ vò. Người phụ nữ sinh ra tôi, người tôi luôn kính trọng, lại có thể ép vợ tôi làm chuyện tàn nhẫn như vậy sau lưng tôi. Và câu nói “nghiệt chủng” kia cứ vang lên trong đầu tôi, như một lời kết tội không có bằng chứng.
Ngoài kia, nắng trưa vẫn chói chang. Nhưng trong căn nhà này, mọi thứ như vừa sụp đổ.
Tôi đóng cửa phòng lại, kéo rèm, như thể chỉ cần làm vậy là có thể chặn đứng được tất cả những gì đang ập tới. Hà ngồi trên giường, hai mắt sưng húp, bàn tay đặt lên bụng như một phản xạ tự nhiên. Tôi ngồi đối diện, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng sóng gió.
“Em nói anh nghe hết đi,” tôi nói, “từ đầu đến cuối.”
Hà hít một hơi dài. Cô kể rằng từ khi biết có thai, mẹ tôi đã thay đổi hẳn thái độ. Ban đầu là những câu nói bóng gió, rồi đến nghi ngờ công việc của Hà – một nhân viên bán hàng, thường xuyên đi sớm về muộn. Mẹ tôi lén hỏi hàng xóm, dò xét bạn bè của Hà. Đỉnh điểm là một buổi sáng tôi đi công trình xa, mẹ gọi Hà vào phòng, đưa ra lời kết luận rằng cái thai “không bình thường”.
“Bà nói… bà nói anh cưới em vì em có bầu sẵn,” Hà nấc lên. “Trong khi tụi mình cưới xong mới có con. Em giải thích nhưng bà không nghe.”
Tôi siết chặt tay. Trong đầu hiện lên bao nhiêu kỷ niệm về mẹ: người đàn bà góa chồng sớm, tảo tần nuôi tôi khôn lớn, luôn tự hào vì con trai “không hư hỏng”. Có lẽ chính sự tự hào đó khiến bà không chấp nhận bất cứ điều gì làm vấy bẩn hình ảnh của tôi trong mắt bà.
Buổi chiều hôm đó, mẹ gõ cửa phòng. Bà bước vào, nhìn chúng tôi như nhìn hai kẻ xa lạ. Tôi đứng dậy, lần đầu tiên trong đời đối diện mẹ với một cảm giác khác: không còn là đứa con ngoan ngoãn, mà là một người đàn ông cần bảo vệ gia đình mình.
“Mẹ,” tôi nói, “con nghe hết rồi. Mẹ không có quyền ép vợ con làm chuyện đó.”
Mẹ tôi sững lại trong giây lát, rồi lập tức phản công:
“Mày tin nó hơn tin mẹ mày à? Tao nuôi mày hơn ba mươi năm để mày quay lại dạy đời tao sao?”
Cuộc nói chuyện nhanh chóng biến thành tranh cãi. Mẹ lôi ra đủ thứ lý lẽ, từ chuyện gia phong đến danh dự. Tôi nhận ra, với mẹ, đứa cháu chưa ra đời kia không phải là một sinh linh, mà là một mối đe dọa đến trật tự bà đã dựng lên.
Tối đó, tôi đưa Hà sang nhà chị gái cô ấy ở tạm. Trên đường đi, Hà im lặng. Tôi biết cô đang sợ – sợ mất con, sợ mất chồng, sợ chính cuộc hôn nhân này không đủ mạnh để vượt qua sóng gió.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày căng thẳng. Mẹ liên tục gọi điện, khi thì khóc lóc, khi thì trách móc. Tôi phải đứng giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình. Có lúc tôi mệt mỏi đến mức tự hỏi: giá như mình không nghe thấy cuộc nói chuyện trưa hôm đó, liệu mọi thứ có dễ dàng hơn không?
Nhưng rồi tôi nhìn thấy Hà mỗi sáng, lặng lẽ uống thuốc bổ, nói chuyện với cái thai trong bụng bằng giọng thì thầm. Tôi hiểu, nếu tôi im lặng, tôi sẽ mất nhiều hơn là sự yên ổn giả tạo.
Quyết định được đưa ra sau một đêm tôi gần như thức trắng. Tôi quay về nhà gặp mẹ, một mình. Không Hà, không ai chứng kiến. Chỉ có hai mẹ con và những điều cần nói cho ra lẽ.
Mẹ ngồi ở bàn ăn, dáng người gầy hơn tôi nhớ. Trong khoảnh khắc, tôi suýt mềm lòng. Nhưng rồi tôi nhớ đến ánh mắt sợ hãi của Hà.
“Con sẽ ra ở riêng,” tôi nói thẳng. “Con không để vợ con và con con sống trong sợ hãi.”
Mẹ tôi chết lặng. Bà nhìn tôi rất lâu, rồi bật cười chua chát:
“Vì một đứa đàn bà, mày bỏ mẹ mày?”
“Không phải bỏ,” tôi đáp. “Là con lớn rồi, và con có gia đình của con.”
Lần đầu tiên, tôi thấy mẹ khóc mà không có nước mắt. Bà im lặng, quay mặt đi. Tôi biết quyết định này sẽ để lại vết thương, nhưng tôi không còn lựa chọn khác.
Chúng tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ thuê tạm. Cuộc sống không dễ dàng: tiền bạc chật vật, công việc của tôi bận rộn, Hà hay ốm nghén. Nhưng lần đầu tiên, chúng tôi được thở. Không còn những ánh mắt soi mói, không còn những lời nghi ngờ.
Một buổi chiều, tôi đưa Hà đi khám thai. Bác sĩ cười, nói mọi chỉ số đều tốt. Khi nghe thấy nhịp tim con qua máy, Hà khóc. Tôi nắm tay vợ, cảm nhận một thứ trách nhiệm rõ ràng hơn bao giờ hết.
Mẹ tôi dần ít gọi hơn. Có lần bà nhắn tin, chỉ vỏn vẹn: “Mày khỏe không?” Tôi trả lời: “Con ổn. Cháu cũng ổn.” Phải mất vài ngày bà mới xem tin nhắn đó.
Sáu tháng sau, mẹ bất ngờ đến thăm. Bà đứng trước cửa, lúng túng như một người khách. Hà mở cửa, cúi chào. Mẹ nhìn bụng bầu đã lớn, ánh mắt bà dao động. Không ai nhắc lại chuyện cũ. Chỉ là bữa cơm im lặng, nhưng không còn căng thẳng.
Khi mẹ ra về, bà đặt tay lên bụng Hà, khẽ nói: “Ráng giữ gìn.” Chỉ bốn chữ thôi, nhưng tôi biết, đó là bước đầu tiên của sự chấp nhận.
Tôi hiểu rằng có những vết nứt không bao giờ biến mất hoàn toàn. Nhưng nếu không đối diện, nó sẽ làm sụp đổ tất cả. Trưa hôm đó, khi tôi chết điếng trước cánh cửa bếp, cũng là lúc tôi buộc phải lớn lên – để làm chồng, làm cha, và làm một người con theo cách của riêng mình.



