Tối nào chồng mới của tôi cũng đòi vào trong phòng con gái riêng của vợ, hỏi thì bảo vào trông cho con đỡ sợ, tôi ng;/hi n–gờ dựng camera g;/iấu kí–n trên tường. Những gì tôi khám phá được trong video đó khiến tay tôi run rẩy, phải gọi ngay cho 2 bên họ hàng đến…..
Từ ngày tái hôn, tôi cứ có cảm giác trong nhà có một luồng khí gì đó rất lạ. Chồng mới của tôi – anh Trần Quốc Huy – ban ngày hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ, luôn miệng bảo thương tôi, thương cả con riêng của tôi như con ruột. Nhưng đêm xuống, nhất là sau mười giờ, anh lại có một thói quen khiến tôi không sao ngủ yên được.
Tối nào cũng vậy, anh đều bước ra khỏi phòng ngủ chung, rón rén đi về phía phòng con bé My – con gái tôi, năm nay mới mười một tuổi. Khi tôi hỏi, anh chỉ cười:
“Anh vào trông con bé, nó nhát lắm, hay giật mình lúc ngủ.”
Lý do nghe qua rất hợp lý. Nhưng lạ ở chỗ, anh ở trong đó rất lâu. Có hôm gần một tiếng. Tôi để ý, mỗi lần bước ra, sắc mặt anh đều căng thẳng, ánh mắt lảng tránh tôi.
My thì khác. Con bé dạo này ít nói, hay giật mình, tối nào cũng khóa chặt cửa phòng. Có lần tôi hỏi, con chỉ lắc đầu, bảo:
“Con không sao đâu mẹ.”
Linh cảm của một người mẹ khiến tôi không thể làm ngơ. Sau nhiều đêm trằn trọc, tôi quyết định làm một việc mà đến giờ nghĩ lại, tay vẫn còn run.
Tôi mua một chiếc camera nhỏ, loại gắn tường, không phát ra đèn. Tôi lắp nó ở góc cao trong phòng My, hướng về phía cửa, nơi không xâm phạm riêng tư của con. Tôi tự nhủ: chỉ cần biết sự thật, dù thế nào cũng phải biết.
Đêm đầu tiên bật camera, tim tôi đập thình thịch. Đến gần mười một giờ, Huy mở cửa phòng con bé.
Anh không bật đèn. Anh đứng im rất lâu, rồi khẽ gọi tên My. Giọng nói thì thầm nhưng gấp gáp. Tôi thấy anh cúi xuống, đưa cho con bé một thứ gì đó nhỏ như chiếc điện thoại cũ.
Rồi anh nói một câu khiến tôi chết lặng:
“Nhớ kỹ lời chú dặn. Không được nói với mẹ. Nếu không…”
Câu nói bị ngắt giữa chừng. Nhưng tôi thấy rõ bàn tay anh siết chặt vai con bé. My run lên, gật đầu liên tục.
Tôi không xem tiếp được nữa. Tay tôi run rẩy, điện thoại rơi xuống giường. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: tôi phải gọi ngay cho hai bên họ hàng. Ngay lập tức.
Chỉ mười lăm phút sau, nhà tôi sáng đèn. Anh trai tôi, chị dâu, bên họ nhà chồng cũ, rồi cả em gái của Huy cũng có mặt. Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tôi mở video cho mọi người xem. Không ai nói gì, chỉ có tiếng thở gấp và những ánh mắt bàng hoàng. Khi đoạn video kết thúc, anh trai tôi đứng bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn.
“Huy, mày giải thích đi. Mày làm cái trò gì trong phòng con nít mỗi đêm?”
Huy tái mặt. Anh lắp bắp, rồi bất ngờ quỳ xuống, khóc nức nở. Anh ta thừa nhận mình đã sai, nhưng không phải như mọi người nghĩ.
Sự thật được phơi bày từng mảnh, lạnh lẽo và đáng sợ theo cách khác.
Huy đang nợ nần bên ngoài. Số tiền không nhỏ. Anh ta biết tôi có một sổ tiết kiệm đứng tên My – tiền tôi dành dụm cho con đi học sau này. Không dám nói với tôi, anh ta chọn cách tiếp cận con bé.
Mỗi tối, anh vào phòng My, đe dọa tinh thần, bắt con phải nói mật khẩu két sắt, hỏi chỗ tôi cất giấy tờ. Khi con bé không biết, anh đưa điện thoại, bắt con nhắn tin hỏi tôi với lý do “làm bài tập cần giấy tờ”.
Anh dùng nỗi sợ của một đứa trẻ để phục vụ cho sự hèn nhát của mình.
My bật khóc nức nở trong vòng tay tôi. Con nói có lúc muốn kể, nhưng Huy bảo nếu con nói ra, gia đình sẽ tan nát, tôi sẽ khổ, con sẽ là người có lỗi.
Tôi ôm con mà tim như bị xé ra từng mảnh.
Bên họ hàng hai bên thống nhất ngay trong đêm: chấm dứt cuộc hôn nhân này, đồng thời đưa My đi tư vấn tâm lý. Anh trai tôi lập tức làm việc với luật sư. Camera trở thành bằng chứng quan trọng.
Huy bị buộc rời khỏi nhà ngay trong đêm. Trước khi đi, anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy hối hận. Nhưng với tôi, mọi thứ đã quá muộn.
Không phải vì tiền.
Mà vì anh ta đã phá vỡ điều thiêng liêng nhất: niềm tin của một người mẹ dành cho người đàn ông bước vào cuộc đời con mình.
Sau biến cố đó, nhà tôi yên tĩnh lạ thường. Không còn tiếng bước chân lúc nửa đêm, không còn ánh mắt lén lút, không còn nỗi sợ mơ hồ treo lơ lửng trong không khí.
Nhưng vết thương trong lòng My thì không thể lành ngay.
Con bé mất ngủ nhiều đêm, hay giật mình, sợ tiếng mở cửa. Tôi xin nghỉ làm một thời gian, dành trọn thời gian cho con. Mỗi tối, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho con nghe, để cửa phòng mở, ánh đèn hành lang luôn sáng.
Tôi đưa con đi gặp chuyên gia tâm lý trẻ em. Họ nói My cần thời gian để hiểu rằng: con không có lỗi, và người lớn phải chịu trách nhiệm cho những gì mình làm.
Còn tôi, tôi học lại cách tin – nhưng là tin vào chính mình trước. Tôi hiểu rằng, yêu ai đó không bao giờ được đánh đổi bằng sự an toàn của con.
Vụ ly hôn diễn ra nhanh chóng. Huy không tranh chấp gì, chỉ xin lỗi qua luật sư. Tôi không muốn gặp lại anh ta thêm lần nào nữa.
Một năm sau, My cười nhiều hơn. Con bắt đầu kể chuyện trường lớp, có bạn thân, có ước mơ. Con bảo sau này muốn làm cô giáo, “để bảo vệ mấy bạn nhỏ giống con”.
Có những đêm, tôi vẫn nhớ lại khoảnh khắc mình xem đoạn video ấy. Run rẩy, sợ hãi. Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã đặt chiếc camera đó.
Vì nếu không, tôi không biết con mình còn phải chịu đựng trong im lặng bao lâu nữa.
Cánh cửa cũ đã khép lại.
Nhưng tôi và con gái tôi đã học được cách mở một cánh cửa mới – cánh cửa của sự an toàn, tỉnh táo và yêu thương đúng cách.



