Mẹ chồng lấy tông đơ thẳng tay cạo tóc con dâu vào ngày cưới rồi đuổi vào chùa nhưng những gì cô ấy làm trong 10 ngày sau đó khiến con trai bà phát điê–n, mẹ chồng phải khiếp sợ cầu xin rối rít..

Mẹ chồng lấy tông đơ thẳng tay cạo tóc con dâu vào ngày cưới rồi đuổi vào chùa nhưng những gì cô ấy làm trong 10 ngày sau đó khiến con trai bà phát điê–n, mẹ chồng phải khiếp sợ cầu xin rối rít..

Ngày cưới của Nguyễn Thị Mai lẽ ra phải là ngày hạnh phúc nhất đời cô. Mai, 26 tuổi, giáo viên mầm non ở Đồng Nai, hiền lành, ít nói, yêu Trần Quốc Huy sau 3 năm quen biết. Huy là con trai duy nhất của bà Trần Thị Lệ, một người đàn bà nổi tiếng cay nghiệt trong xóm, luôn coi trọng thể diện hơn tất cả.

Ngay từ đầu, bà Lệ đã phản đối cuộc hôn nhân này. Bà chê Mai “nhà nghèo, không môn đăng hộ đối”, lại còn thì thầm rằng Mai “không biết đẻ con trai”. Nhưng Huy vẫn kiên quyết cưới.

Buổi sáng hôm đó, khi khách khứa đã ngồi chật sân, Mai đang được trang điểm trong phòng thì bà Lệ bất ngờ xông vào, tay cầm một chiếc tông đơ điện.

“Cô không xứng làm dâu nhà này!” – bà hét lớn.

Chưa kịp hiểu chuyện gì, Mai bị hai người họ hàng giữ chặt. Trong tiếng la khóc, bà Lệ thẳng tay cạo trọc đầu cô dâu, từng mảng tóc rơi xuống áo cưới trắng. Cả nhà sững sờ. Huy chạy vào nhưng bị cậu ruột giữ lại. Anh chỉ biết gào lên trong tuyệt vọng.

“Đồ đàn bà xui xẻo! Cưới xin mà làm gia đình này mất mặt! Cút vào chùa sám hối cho tôi!”

Bà Lệ ném thẳng bộ áo cưới xuống đất, đuổi Mai ra khỏi nhà trước mặt hàng trăm người. Mai cúi đầu, nước mắt không còn rơi nổi. Không ai bên nhà chồng dám can ngăn. Nhà ngoại vì quá nhục nhã mà lặng im.

Chiều hôm đó, Mai một mình vào chùa Phước An, đầu trọc, tay trắng, không điện thoại, không tiền. Ai cũng nghĩ cô sẽ suy sụp, sẽ khóc lóc cầu xin được quay về.

Nhưng không ai biết, 10 ngày sau đó, chính những việc Mai âm thầm làm lại khiến Quốc Huy phát điên, còn bà Lệ phải run rẩy quỳ xuống cầu xin.

Những ngày đầu trong chùa, Mai không khóc. Cô xin ở nhờ gian nhà sau, tình nguyện quét sân, rửa bát, nấu cơm chay. Sư cô trụ trì thấy thương, cho cô tá túc tạm thời. Mai nói rất ít, chỉ xin một điều: “Cho con được mượn điện thoại mỗi tối một tiếng.”

Mỗi tối, Mai lặng lẽ gọi về cho Quốc Huy. Nhưng cô không trách móc, không khóc lóc.

“Anh ngủ ngon không?”
“Anh nhớ ăn uống đầy đủ.”
“Em ổn, đừng lo.”

Sự bình thản ấy khiến Huy bắt đầu bất an. Anh không hiểu vì sao người vợ bị làm nhục tột cùng lại không hề oán trách.

Ngày thứ 3, Mai nhờ sư cô dẫn đi làm giấy xác nhận tạm trú, rồi bắt xe lên huyện. Cô đến phòng công chứng, nơi trước đó cô và Huy từng ký giấy vay tiền mua nhà – 300 triệu đồng đứng tên cả hai, nhưng người trả nợ hàng tháng là Mai.

Ngày thứ 5, Mai đến trường mầm non cũ, xin lại toàn bộ hồ sơ, hợp đồng lao động, bảng lương. Hiệu trưởng ngạc nhiên hỏi, Mai chỉ cười:
“Em cần cho thủ tục pháp lý.”

Ngày thứ 7, Mai gửi một bộ hồ sơ dày về nhà chồng bằng bưu điện. Bà Lệ mở ra thì tái mặt:
– Đơn yêu cầu phân chia tài sản,
– Giấy xác nhận toàn bộ tiền mua nhà do Mai trả,
– Bằng chứng bà Lệ xúc phạm danh dự, nhân phẩm trước đám đông (video do hàng xóm quay).

Bà Lệ run tay làm rơi xấp giấy. Bà bắt đầu sợ.

Cùng lúc đó, Huy nhận được giấy triệu tập của tòa án. Anh tìm Mai trong hoảng loạn, nhưng chỉ nhận được tin nhắn cuối:
“Em không trả thù. Em chỉ lấy lại những gì thuộc về mình.”

Ngày thứ 9, ngân hàng gọi cho Huy:
“Khoản vay mua nhà đã được người đồng vay yêu cầu tách nghĩa vụ. Anh cần thanh toán phần của mình.”

Huy suy sụp hoàn toàn. Từ trước đến nay, mọi gánh nặng tài chính đều do Mai gánh. Anh không biết xoay xở ra sao.

Ngày thứ 10, trời mưa lớn. Trước cổng chùa Phước An, bà Trần Thị Lệ xuất hiện, người ướt sũng, không còn vẻ kiêu ngạo ngày nào.

quỳ xuống, trước mặt Mai – cô con dâu đầu trọc mà bà từng đuổi đi.

“Cô tha cho gia đình tôi đi… Tôi sai rồi…”

Mai đứng lặng. Không cười. Không mắng. Cô chỉ nói chậm rãi:

“Con không cần bà xin lỗi. Con chỉ cần bà thừa nhận, trước pháp luật và trước gia đình, rằng những gì bà làm là sai.”

Quốc Huy đứng phía sau mẹ, ánh mắt hoảng loạn, tiều tụy. Anh thì thầm:
“Mai, anh xin em… Anh không chịu nổi nữa…”

Mai nhìn người đàn ông mình từng yêu. Giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ:
“Anh phát điên không phải vì mất em. Anh phát điên vì lần đầu tiên phải tự chịu trách nhiệm.”

Cuối cùng, bà Lệ chấp nhận ký biên bản xin lỗi công khai, bồi thường danh dự và đồng ý để Mai rút khỏi hôn nhân trong danh dự.

Mai cắt đứt hoàn toàn.

Vài tháng sau, Mai quay lại nghề giáo, tóc mọc ngắn, ánh mắt cứng cỏi. Cô không vào chùa nữa. Cô bước ra đời, đường hoàng, ngẩng cao đầu.

Còn nhà chồng?
Căn nhà bán đi để trả nợ.
Quốc Huy sống dựa vào mẹ, tinh thần bất ổn.