Tôi lái xe hơn 1000 km đến dự đám cưới người yêu cũ, ai ngờ mẹ cô ấy nhét vào tay tôi một mảnh giấy khiến tôi suýt đánh rơi ly rượu…
Tôi lái xe hơn 1000 km từ Sài Gòn ra Quảng Ninh để dự đám cưới người yêu cũ.
Nghe có vẻ điên rồ, tôi biết. Nhưng khi nhận được tấm thiệp cưới gửi qua bưu điện, ghi tên cô ấy – Nguyễn Thị Mai – cùng chú rể Trần Quốc Huy, tôi vẫn quyết định đi. Không phải để níu kéo, cũng không phải để phá hoại. Tôi chỉ muốn khép lại một chương đời dang dở.
Mai từng là người tôi yêu suốt bốn năm đại học. Chúng tôi chia tay không ồn ào, không phản bội, chỉ vì hai gia đình không tìm được tiếng nói chung. Cô ấy về quê làm việc, còn tôi ở lại Sài Gòn lập nghiệp. Mọi thứ dần rơi vào im lặng.
Đám cưới được tổ chức tại nhà hàng lớn gần biển. Khi tôi bước vào, tim đập mạnh hơn tôi tưởng. Mai mặc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ, nhưng ánh mắt thoáng khựng lại khi thấy tôi. Cô ấy chỉ gật đầu nhẹ, như một người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Tôi ngồi ở bàn khách xa sân khấu, uống rượu, nhìn mọi thứ diễn ra trơn tru, đúng kịch bản của một đám cưới hạnh phúc. Khi tiệc gần tàn, tôi định lặng lẽ ra về thì mẹ Mai bước đến.
Bà gầy hơn trước, tóc bạc nhiều, nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo. Bà nhìn tôi rất lâu, rồi bất ngờ nắm tay tôi, nhét vào lòng bàn tay tôi một mảnh giấy gấp gọn.
“Cầm đi con. Về đọc.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, như thể chưa từng làm gì khác thường.
Tôi mở ly rượu lên uống thêm một ngụm cho bớt ngượng. Nhưng khi liếc xuống mảnh giấy trong tay, tim tôi như ngừng đập.
Dòng chữ viết vội, run run:
“Nếu con còn thương Mai, đừng bỏ qua mảnh giấy này.”
Ly rượu trên tay tôi suýt rơi xuống sàn.
Tôi rời khỏi nhà hàng khi tiệc cưới vẫn còn tiếng nhạc vang vọng phía sau. Gió biển thổi mạnh, mang theo mùi mặn chát. Tôi ngồi trong xe gần nửa tiếng mà chưa nổ máy, chỉ nhìn chằm chằm vào mảnh giấy trong tay.
Bên trong còn một dòng chữ nữa, ngắn nhưng đủ khiến đầu óc tôi rối loạn:
“Mai không tự nguyện kết hôn. Nếu con đủ can đảm, hãy gặp cô ấy trước 6 giờ sáng mai.”
Tôi cười khẩy, tự hỏi có phải mình đang bị kéo vào một bi kịch gia đình nào đó. Nhưng rồi tôi nhớ lại ánh mắt Mai lúc nhìn tôi trong lễ cưới – không phải ánh mắt của một cô dâu hạnh phúc trọn vẹn.
Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Sáng sớm, tôi đứng trước căn nhà nhỏ của Mai ở ngoại ô. Khi cô ấy mở cửa, nhìn thấy tôi, gương mặt tái đi.
“Anh điên à? Sao còn chưa về?” – Mai thì thầm, giọng run run.
Tôi đưa mảnh giấy cho cô ấy. Mai nhìn dòng chữ, nước mắt trào ra. Cô ấy kéo tôi vào nhà, đóng sập cửa lại.
Mai kể, gia đình cô đang nợ một khoản tiền lớn do cha làm ăn thua lỗ. Huy – chồng sắp cưới của cô – là con trai của người đã giúp gia đình cô xoay xở khoản nợ đó. Cuộc hôn nhân là điều kiện ngầm để mọi thứ được “giải quyết êm đẹp”.
“Mẹ em không chịu nổi khi thấy em gật đầu trong lễ cưới,” Mai nói, giọng nghẹn lại. “Bà ấy biết em vẫn chưa quên anh.”
Tôi im lặng rất lâu. Trong đầu tôi là hàng loạt câu hỏi: Tôi có quyền can thiệp không? Tôi có đủ khả năng gánh vác hậu quả nếu kéo Mai ra khỏi cuộc hôn nhân này?
Điện thoại Mai rung lên liên tục. Là Huy. Là họ hàng. Là mẹ cô.
Cuối cùng, Mai nói một câu khiến tôi không thể quay đầu:
“Nếu anh bỏ đi bây giờ, em sẽ sống cả đời trong hối hận.”
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trong căn phòng nhỏ, ánh sáng buổi sáng chiếu qua cửa sổ tạo thành những vệt dài trên nền gạch. Không ai nói gì thêm, nhưng cả hai đều hiểu đây không còn là chuyện tình cảm cá nhân nữa, mà là một quyết định ảnh hưởng đến nhiều người.
Tôi gọi điện cho mẹ Mai. Bà đến chỉ sau hơn hai mươi phút. Gương mặt bà mệt mỏi nhưng kiên quyết.
“Tôi biết con sẽ quay lại,” bà nói. “Nhưng không ai có quyền ép Mai hy sinh cả đời.”
Cuộc nói chuyện sau đó không dễ dàng. Cha Mai phản đối kịch liệt. Huy xuất hiện, tức giận, cảm thấy bị sỉ nhục. Tôi không phủ nhận lỗi của mình khi xuất hiện đúng lúc mọi thứ tưởng như đã an bài.
Tôi đề nghị một giải pháp: tôi sẽ cùng Mai đứng ra giải quyết khoản nợ, dù phải bán căn nhà đang ở, dù phải vay mượn, dù phải bắt đầu lại từ đầu. Không phải vì nghĩa vụ, mà vì tôi không thể nhìn người mình từng yêu bước vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Cuối cùng, lễ cưới bị hoãn vô thời hạn. Tin đồn lan nhanh trong làng. Mai chịu áp lực khủng khiếp, nhưng lần này, cô ấy không đơn độc.
Một năm sau, tôi và Mai vẫn chưa cưới. Chúng tôi đang trả nợ, sống giản dị, đôi lúc mệt mỏi, đôi lúc nghi ngờ chính mình. Nhưng mỗi tối, khi cùng nhau ăn bữa cơm đạm bạc, tôi biết mình đã không chọn sai.
Có những cuộc tình không kết thúc bằng lễ cưới long trọng. Có những cuộc hôn nhân không bắt đầu bằng tình yêu. Nhưng điều quan trọng nhất là: đừng để một đời người bị quyết định chỉ vì hai chữ “ổn thỏa”.



