Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi phải chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của chồng tôi đã dấm dúi làm suốt 10 năm qua….

Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi phải chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của chồng tôi đã dấm dúi làm suốt 10 năm qua….

Tôi tên Nguyễn Thị Hạnh, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Tôi lấy chồng được mười năm, sống chung với mẹ chồng trong căn nhà cấp bốn do gia đình chồng để lại. Từ ngày về làm dâu, tôi luôn có cảm giác đồ đạc trong phòng mình bị ai đó lục lọi. Ban đầu là chiếc nhẫn cưới biến mất rồi lại xuất hiện trong ngăn kéo khác. Sau đó là tiền để trong phong bì bị thiếu từng tờ một. Đỉnh điểm là hai chỉ vàng cưới tôi cất kỹ trong hộp sắt đã không cánh mà bay.

Mọi nghi ngờ đều hướng về bà Trần Thị Lệ – mẹ chồng tôi, người luôn tỏ ra khắc khổ, tiết kiệm đến mức khắt khe. Tôi từng hỏi thẳng, bà chối phăng, còn mắng tôi là “đàn bà mới về đã nghi oan cho mẹ chồng”. Chồng tôi, Lê Văn Tuấn, thì luôn né tránh, bảo tôi đừng làm lớn chuyện trong nhà.

Không còn cách nào khác, tôi quyết định đặt một camera mini giấu kín trong góc tủ quần áo, hướng thẳng về bàn trang điểm – nơi tôi thường cất tiền và vàng. Tôi chỉ mong bắt được cảnh mẹ chồng lục lọi, để ít nhất còn có bằng chứng nói chuyện rõ ràng.

Ba ngày đầu, không có gì bất thường. Đến đêm thứ tư, khi tôi đang tăng ca ở công ty, điện thoại bỗng rung lên báo camera phát hiện chuyển động. Tôi mở ứng dụng xem thì tim như ngừng đập.

Không phải mẹ chồng.

Người bước vào phòng tôi là chồng tôi – Tuấn.

Anh ta mở tủ, lấy chìa khóa hộp sắt một cách thuần thục. Điều đó chứng tỏ anh ta đã làm việc này không biết bao nhiêu lần. Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến tay tôi run đến mức không cầm nổi điện thoại.

Tuấn không chỉ lấy vàng.

Anh ta lôi ra một tập hồ sơ cũ, những giấy tờ tôi chưa từng thấy. Rồi anh ta gọi điện, nói chuyện bằng giọng thì thầm, đầy vẻ lo lắng:
“Yên tâm, tối nay tôi gửi thêm… mười năm nay tôi vẫn lo được, đừng làm lớn chuyện.”

Mười năm?

Tôi ngồi thụp xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Hóa ra suốt mười năm hôn nhân, tôi không hề biết chồng mình đang giấu một bí mật kinh tởm đến vậy. Và mẹ chồng tôi… có lẽ không phải kẻ trộm như tôi vẫn nghĩ.

Suốt đêm hôm đó, tôi không tài nào ngủ được. Câu nói của Tuấn cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi: “Mười năm nay tôi vẫn lo được.” Lo cái gì? Cho ai? Tại sao lại phải lén lút như kẻ trộm?

Sáng hôm sau, tôi giả vờ đi làm sớm nhưng thực chất xin nghỉ phép. Tôi ở nhà, cố tình quan sát thái độ của mẹ chồng. Bà Lệ vẫn như mọi ngày, lặng lẽ nấu ăn, quét sân, không hề có biểu hiện gì của người vừa trộm cắp. Trái lại, Tuấn có vẻ bồn chồn, hay nhìn điện thoại, ăn cơm không yên.

Buổi chiều, tôi quyết định kiểm tra lại đoạn ghi hình cũ hơn trong camera. Và chính lúc đó, tôi phát hiện ra sự thật đau lòng.

Hóa ra, trong suốt nhiều năm qua, Tuấn đã lén lút lấy tiền, vàng của tôi để trả nợ cho người anh ruột cùng cha khác mẹ của anh ta – Lê Văn Hải. Hải từng dính vào cờ bạc, vay nặng lãi, bị xã hội đen truy đuổi. Mười năm trước, khi tôi vừa mới cưới, Tuấn đã âm thầm đứng ra gánh nợ thay anh trai, sợ tôi biết sẽ không chịu nổi.

Những cuộc gọi đêm khuya. Những lần Tuấn lén vào phòng tôi. Những món đồ biến mất. Tất cả đều có lời giải thích.

Tôi còn phát hiện thêm một chi tiết khiến tim mình thắt lại: mẹ chồng tôi biết hết. Bà không trộm đồ của tôi, mà chính bà là người nhiều lần đứng ra che giấu cho Tuấn, thậm chí còn bán đi phần vàng riêng của mình để phụ giúp trả nợ cho Hải. Vì sợ tôi buồn, sợ gia đình tan nát, bà chấp nhận mang tiếng xấu.

Tối hôm đó, tôi không chịu đựng thêm được nữa. Tôi bật camera cho Tuấn xem, mọi bằng chứng rõ ràng. Tuấn sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Anh khóc, lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông khóc nức nở như vậy.

Anh thú nhận tất cả.

Hải đã từng dọa sẽ làm hại cả gia đình nếu không trả tiền. Tuấn sợ tôi và con bị liên lụy. Anh chọn cách hy sinh lòng tin của vợ, chọn cách dấm dúi chịu đựng một mình suốt mười năm.

Tôi giận, rất giận. Nhưng cái khiến tôi đau hơn cả là suốt mười năm qua, tôi sống trong một cuộc hôn nhân mà mình không hề được tôn trọng sự thật. Tôi không cần anh làm anh hùng. Tôi chỉ cần anh nói thật.

Mẹ chồng tôi lặng lẽ rơi nước mắt, xin lỗi tôi thay cho con trai. Bà nói:
“Nếu con giận, cứ giận mẹ. Mẹ già rồi, mang tiếng cũng được.”

Lần đầu tiên, tôi nhìn mẹ chồng bằng ánh mắt khác.

Sau đêm đó, không khí trong nhà nặng nề đến ngột ngạt. Tuấn chủ động xin nghỉ làm vài ngày. Anh không né tránh nữa, cũng không biện minh. Anh chỉ nói một câu:
“Anh sai vì đã không tin em đủ mạnh để cùng anh đối mặt.”

Tôi mang hết vàng, tiền còn lại ra đặt lên bàn. Tôi nói rõ ràng: từ nay về sau, mọi chuyện trong gia đình phải minh bạch. Không giấu giếm, không tự quyết định một mình. Nếu còn một lần nữa, tôi sẽ ra đi không quay đầu lại.

Chúng tôi cùng ngồi lại, gọi điện cho Hải. Tôi yêu cầu nói chuyện thẳng thắn. Hải cuối cùng cũng thú nhận, anh ta đã lợi dụng lòng thương của Tuấn suốt nhiều năm. Tôi cứng rắn đưa ra điều kiện: gia đình sẽ hỗ trợ một lần cuối để trả dứt nợ, nhưng Hải phải ký cam kết không liên lụy, không quay lại xin tiền. Nếu vi phạm, chúng tôi sẽ báo chính quyền.

Mẹ chồng tôi run run cầm bút ký làm chứng. Tôi biết, bà đã chờ khoảnh khắc này rất lâu – khoảnh khắc mọi chuyện được đưa ra ánh sáng.

Những tháng sau đó không hề dễ dàng. Chúng tôi phải bán chiếc xe máy, thu hẹp chi tiêu, bắt đầu lại từ con số gần như bằng không. Nhưng đổi lại, tôi được sống trong một gia đình không còn dối trá.

Tuấn thay đổi rất nhiều. Anh không còn lén lút, không còn giấu giếm. Mẹ chồng tôi cũng đối xử với tôi bằng sự tôn trọng thật sự, không còn khoảng cách nghi kỵ như trước.

Camera nhỏ trong góc phòng tôi đã tháo xuống từ lâu. Nhưng bài học mà nó mang lại thì tôi không bao giờ quên: điều kinh tởm nhất trong hôn nhân không phải là nghèo, mà là sự im lặng và dối trá kéo dài suốt mười năm.

Tôi đã từng định rời đi. Nhưng cuối cùng, tôi chọn ở lại – không phải vì cam chịu, mà vì chúng tôi đã học được cách đối mặt cùng nhau.