Nghe tin vợ cũ tái h-ôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, chú rể mà tôi tưởng là bảo vệ có thân phận khiến tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng..
Tôi biết tin vợ cũ tái hôn vào một buổi chiều mưa, khi đang ngồi trong văn phòng điều hòa mát lạnh, trước mặt là bản hợp đồng trị giá vài chục tỷ. Thư ký đưa cho tôi thiệp cưới, vừa cười vừa nói: “Anh Hùng, hình như cô dâu là chị Thảo – vợ cũ anh?”. Tôi cầm thiệp, nhìn cái tên quen thuộc mà bật cười thành tiếng.
Nghe đâu chú rể là anh bảo vệ cũ của công ty tôi.
Tôi cười đến mức suýt tắc thở.
Ba năm trước, Thảo bỏ tôi đi khi tôi đang khởi nghiệp khó khăn, tiền bạc thiếu thốn, nợ nần chồng chất. Cô ta nói thẳng: “Em không thể sống mãi với một người đàn ông không nhìn thấy tương lai”. Vậy mà giờ đây, người cô ta chọn lại là một anh bảo vệ từng đứng gác cổng, chào tôi mỗi sáng bằng giọng lễ phép.
Tôi không chỉ đi dự cưới, mà còn quyết định đi thật hoành tráng.
Vợ tôi hiện tại là Linh – con gái giám đốc một tập đoàn lớn, xinh đẹp, trí thức, khí chất hơn người. Nghe tôi kể, Linh chỉ cười nhạt: “Anh thích thì em đi cùng”. Thế là tôi đặt bộ vest đắt tiền nhất, Linh chọn chiếc váy dạ hội tinh tế, không phô trương nhưng đủ để người khác phải ngoái nhìn.
Đám cưới tổ chức tại một khách sạn 5 sao ở trung tâm thành phố. Tôi hơi bất ngờ, nhưng vẫn tự trấn an: chắc là nhà gái lo. Khi tôi và Linh bước vào, ánh mắt của không ít người dồn về phía chúng tôi. Thảo đứng ở lễ tân, trong váy cưới trắng, thoáng sững người khi nhìn thấy tôi.
Tôi mỉm cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.
Cho đến khi MC vang lên giọng trầm ấm:
“Xin trân trọng giới thiệu chú rể – ông Nguyễn Minh Quân, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Quân Phát.”
Tôi chết lặng.
Nguyễn Minh Quân… không phải tên anh bảo vệ.
Cả hội trường vỗ tay rầm rầm. Từ phía sau sân khấu, chú rể bước ra. Bộ vest được may đo hoàn hảo, dáng người cao ráo, gương mặt điềm tĩnh và ánh mắt sắc lạnh.
Là anh ta.
Nhưng không còn là anh bảo vệ cúi đầu chào tôi năm nào.
Tôi cảm giác tim mình rơi thẳng xuống vực sâu, đầu óc trống rỗng, còn nụ cười trên môi thì đông cứng lại.
Tôi ngồi xuống bàn tiệc mà đôi tay vẫn còn run nhẹ. Linh khẽ nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy dò hỏi. Tôi không trả lời được, chỉ thấy cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải cát.
Nguyễn Minh Quân – Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Quân Phát. Đó là tập đoàn đối tác chiến lược mà công ty tôi đang cố gắng tiếp cận suốt hơn nửa năm nay nhưng chưa có cơ hội gặp người đứng đầu. Vậy mà người đàn ông ấy… từng là “bảo vệ” ở công ty tôi?
Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại những ký ức cũ.
Quân vào công ty tôi đúng thời điểm tôi khó khăn nhất. Anh ta ít nói, luôn mặc bộ đồng phục bảo vệ giản dị, làm việc đúng giờ, không bao giờ tò mò chuyện của ai. Tôi nhớ có lần trời mưa lớn, tôi quên mang ô, chính anh ta là người đưa tôi mượn áo mưa, còn mình thì ướt sũng. Khi đó tôi chỉ gật đầu cảm ơn cho có.
Hóa ra, tôi chưa từng thật sự nhìn anh ta.
Trong lúc tôi còn đang rối trí, Thảo dắt Quân đi từng bàn chào khách. Khi đến bàn tôi, cô ta mỉm cười rất lịch sự, không còn chút lúng túng hay e dè như trước.
“Anh Hùng, cảm ơn anh đã đến. Đây là chồng em – anh Quân.”
Quân đưa tay ra bắt tay tôi. Cái bắt tay chắc chắn, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm.
“Rất vui được gặp lại anh.”
Tôi nghe rõ hai chữ “gặp lại”, tim lại thắt một cái.
Sau vài ly rượu, tôi mới biết được sự thật qua một người bạn cũ trong giới đầu tư. Quân là người thừa kế tập đoàn Quân Phát, nhưng từ trẻ đã muốn tự mình trải nghiệm cuộc sống. Anh từng làm nhiều công việc bình thường: phục vụ, lái xe, bảo vệ… Công ty tôi chỉ là một điểm dừng chân tạm thời.
Thảo gặp Quân trong một lần đến công ty làm thủ tục ly hôn với tôi. Khi ấy, Quân không nói mình là ai. Anh chỉ lắng nghe, đưa khăn giấy khi cô khóc, và sau đó là những cuộc nói chuyện rất dài. Khác với tôi của ngày xưa – luôn cáu gắt, áp lực và tự ti – Quân điềm tĩnh, kiên nhẫn và không phán xét.
Điều khiến tôi đau nhất không phải là thân phận thật của Quân, mà là sự thật rằng ngay cả khi chưa là Phó Tổng Giám đốc, anh ta vẫn hơn tôi rất nhiều.
Tôi quay sang Linh, vợ tôi, người đang nhẹ nhàng trò chuyện với Thảo như thể giữa họ chưa từng có quá khứ phức tạp. Lúc đó tôi mới nhận ra, Linh không hề có ý “lên mặt”. Chỉ có tôi – mang theo lòng tự ái cũ kỹ và sự kiêu ngạo rỗng tuếch.
Khi tiệc gần tàn, Quân chủ động đến chỗ tôi một lần nữa.
“Anh Hùng, tuần sau tôi muốn mời anh cà phê. Tôi nghĩ chúng ta có thể hợp tác.”
Tôi gật đầu, trong lòng ngổn ngang. Đám cưới này, người mất mặt nhất không phải Thảo… mà là tôi của ba năm trước và cả hiện tại.
Một tuần sau, tôi ngồi trong quán cà phê yên tĩnh, đối diện Nguyễn Minh Quân. Không còn sân khấu, không ánh đèn, không vai diễn “bảo vệ” hay “chủ tịch”, chỉ là hai người đàn ông trung niên nhìn thẳng vào nhau.
Quân nói chuyện rất thẳng thắn. Anh thừa nhận việc che giấu thân phận là lựa chọn cá nhân, không nhằm mục đích thử thách ai. “Tôi chỉ muốn sống như một người bình thường, và xem mình là ai khi không có danh xưng phía sau.”
Còn Thảo? Quân không bênh, cũng không trách. Anh chỉ nói: “Cô ấy cần một người biết lắng nghe hơn là một người luôn chứng minh bản thân.”
Câu nói đó như một nhát dao chậm rãi cứa vào tôi.
Tôi nhớ lại quãng thời gian hôn nhân của mình. Tôi yêu Thảo, nhưng tôi yêu cái tôi của mình hơn. Tôi luôn nghĩ chỉ cần thành công là đủ, mà quên rằng người bên cạnh cũng cần được quan tâm, tôn trọng. Khi nghèo, tôi tự ti. Khi khá hơn, tôi lại kiêu ngạo.
Linh – vợ hiện tại của tôi – chính là người kéo tôi về thực tại. Tối hôm đó, cô nói rất nhẹ:
“Anh không thua vì Thảo chọn người khác. Anh chỉ thua khi anh nghĩ mình cần phải hơn họ.”
Câu nói ấy khiến tôi im lặng rất lâu.
Thương vụ hợp tác với Quân sau đó diễn ra suôn sẻ. Anh là đối tác sòng phẳng, chuyên nghiệp, không nhắc lại chuyện cũ, cũng không tỏ ra bề trên. Càng làm việc cùng, tôi càng nhận ra sự khác biệt giữa người thực sự có nền tảng và người chỉ vừa mới đứng vững.
Tôi không còn cười nhạo quá khứ nữa.
Một buổi chiều, tôi nhận được tin Thảo mang thai. Tôi không buồn, cũng không tiếc. Chỉ thấy lòng mình nhẹ đi. Có những người đi ngang đời ta để dạy ta một bài học, và có những bài học phải trả giá rất đắt mới hiểu được.
Tôi từng nghĩ đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới là để “lên mặt”. Nhưng hóa ra, đám cưới đó lại là tấm gương soi rõ nhất sự nhỏ bé trong tôi.
Giờ đây, tôi học cách lắng nghe Linh nhiều hơn, học cách tôn trọng người khác dù họ đứng ở vị trí nào. Tôi hiểu rằng, địa vị không làm nên giá trị con người, mà chính cách người ta đối xử với thế giới mới là thứ ở lại lâu dài.
Nếu ngày đó tôi không cười nhạo anh bảo vệ, có lẽ tôi đã nhìn thấy một con người khác. Nhưng đời không có “nếu”.
Chỉ có bài học – đến muộn, nhưng đủ sâu để tôi không bao giờ quên.



