Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm để trả n/ợ. Ngày chồng về mang theo 6 tỷ nhưng ch/ê người vợ tần tảo là x//ấu x//í, b//ẩn th//ỉu. Anh ta lấy luôn vợ mới, nhưng đúng lúc đám cưới diễn ra thì nhận tin s//ét đá//nh.
Ở một góc chợ nhỏ thuộc huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, ai cũng quen mặt Nguyễn Thị Hồng, người phụ nữ gầy gò ngoài ba mươi, quanh năm bán rau. Mỗi sáng, Hồng dậy từ ba giờ, đạp xe ra bến sông lấy rau, rồi ngồi co ro đến trưa dưới mái bạt rách. Người ta quen với hình ảnh Hồng mặc áo bạc màu, tay thoăn thoắt bó rau, miệng lúc nào cũng cười hiền.
Ít ai biết, đằng sau nụ cười ấy là món nợ 300 triệu đồng đè nặng trên vai Hồng suốt nhiều năm.
Ngày đó, chồng cô – Trần Văn Lâm – quyết tâm đi xuất khẩu lao động sang Nhật. Lâm nói đó là con đường duy nhất để đổi đời. Nhà nghèo, không tài sản, Hồng phải vay nóng, vay ngân hàng, vay cả người quen. Cô ký từng tờ giấy nợ bằng tay run run, chỉ mong chồng có tương lai khá hơn.
Lâm đi, để lại Hồng với căn nhà trống và khoản nợ lớn. Từ ngày ấy, bữa cơm của Hồng thường chỉ có cơm trắng chan nước mắm, thêm quả cà, trái dưa leo. Tiền bán rau dành hết để trả lãi. Có hôm mưa gió, rau ế, Hồng lặng lẽ ôm rau về, tối lại đếm từng đồng lẻ.
Ba năm. Rồi năm năm. Lâm hiếm khi gọi về. Khi có, anh chỉ hỏi tiền gửi về đã đủ trả nợ chưa, chưa bao giờ hỏi Hồng sống thế nào.
Ngày Lâm về nước, cả xóm kéo đến xem. Anh bước xuống xe trong bộ đồ bảnh bao, tay xách vali đắt tiền. Tin đồn lan nhanh: Lâm mang về hơn 6 tỷ đồng sau nhiều năm làm việc.
Hồng đứng lẫn trong đám đông, mắt đỏ hoe vì mừng. Cô nghĩ, cuối cùng những bữa cơm mặn chát của mình đã có ý nghĩa.
Nhưng ngay tối hôm đó, Lâm nhìn Hồng từ đầu đến chân rồi buông một câu lạnh tanh:
“Cô nhìn lại mình đi. Quê mùa, xấu xí, bẩn thỉu thế này thì làm sao đi cùng tôi được nữa?”
Hồng chết lặng.
Vài tuần sau, Lâm dọn ra khỏi nhà, công khai quen một người phụ nữ trẻ hơn, ăn mặc sang trọng. Tin cuối cùng như nhát dao: Lâm chuẩn bị đám cưới mới, còn Hồng thì bị bỏ lại với những ký ức và vết chai sần trên đôi tay bán rau.
Đám cưới của Trần Văn Lâm được tổ chức rình rang tại một nhà hàng lớn ở Mỹ Tho. Người ta bảo, chưa bao giờ thấy Lâm tiêu tiền mạnh tay đến thế: tiệc mấy trăm bàn, trang trí sang trọng, xe hoa tiền tỷ. Cô dâu là Phạm Thuỳ Linh, trẻ, đẹp, từng làm lễ tân khách sạn.
Trong khi đó, Nguyễn Thị Hồng vẫn ngồi ở sạp rau quen thuộc. Cô không khóc nữa. Những giọt nước mắt đã cạn từ lúc Lâm xách vali đi khỏi nhà. Hồng chỉ lặng lẽ làm việc, tiếp tục trả những khoản nợ cuối cùng dù người vay không còn ở bên.
Ít ai biết, số tiền Lâm mang về không hoàn toàn “sạch”. Trong thời gian làm việc ở nước ngoài, ngoài lương chính thức, Lâm còn tham gia các đường dây làm thêm trái phép, chuyển tiền qua nhiều tài khoản trung gian để trốn thuế. Một phần tiền đứng tên Hồng vì ngày trước cô ký giấy bảo lãnh.
Ba ngày trước đám cưới, Hồng nhận được giấy triệu tập từ ngân hàng và cơ quan chức năng. Cô hoảng sợ, nhưng vẫn đi. Tại đó, Hồng mới biết: tài khoản mang tên cô đang bị điều tra vì liên quan đến dòng tiền bất minh từ nước ngoài.
Trong khi Hồng ngồi run rẩy ở phòng làm việc chật hẹp, Lâm đang bận thử vest cưới. Anh ta không hề biết rằng hồ sơ của mình đã được chuyển về Việt Nam từ lâu.
Sáng ngày diễn ra hôn lễ, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Khi đoàn xe cưới đang di chuyển qua đoạn đường trống trải gần sông, một tia sét đánh xuống khu vực gần đó. Lâm không bị đánh trúng trực tiếp, nhưng bị ngã mạnh, chấn thương nặng, phải đưa đi cấp cứu. Đám cưới lập tức hỗn loạn, khách khứa giải tán.
Trong bệnh viện, công an xuất hiện. Lâm bị thông báo tạm giữ để điều tra hành vi vi phạm tài chính. Thuỳ Linh sợ hãi, lặng lẽ rời đi ngay trong ngày, cắt đứt liên lạc.
Tin tức lan nhanh về chợ. Người ta xì xào, kẻ thương hại, người hả hê. Hồng nghe mà chỉ thấy mệt. Cô không vui, cũng chẳng buồn. Trong lòng cô, Lâm đã là người xa lạ từ rất lâu rồi.
Vài ngày sau, Lâm được cho tại ngoại. Anh tìm về căn nhà cũ, gõ cửa trong đêm mưa. Hồng mở cửa, nhìn người đàn ông trước mặt – gầy gò, băng bó, ánh mắt hoang mang – mà không còn cảm xúc.
Lâm quỳ xuống, xin Hồng giúp mình đứng ra giải trình, vì nếu không, anh sẽ mất tất cả. Nhưng Hồng chỉ nói nhẹ:
“Em đã trả xong nợ đời của mình rồi.”
Hồng không giúp Lâm. Cô cũng không trả thù. Sau buổi gặp hôm đó, Hồng chính thức nộp đơn ly hôn, kèm toàn bộ bằng chứng cho thấy cô không liên quan đến các khoản tiền bất minh. Cơ quan chức năng xác minh rõ ràng: Hồng chỉ là người đứng tên hộ trong giai đoạn đầu, không hưởng lợi.
Vụ việc kéo dài gần một năm. Cuối cùng, Lâm bị xử phạt nặng, mất gần hết số tiền tích góp, danh tiếng tan vỡ. Những người từng nịnh nọt anh quay lưng rất nhanh.
Còn Hồng, sau khi trả xong khoản nợ cuối cùng, cô bán sạp rau cũ, thuê một gian nhỏ hơn nhưng sạch sẽ. Nhờ uy tín và sự chăm chỉ, Hồng dần có khách quen. Cô học cách ghi chép sổ sách, tham gia tổ vay vốn phụ nữ, buôn bán ổn định hơn.
Có người mai mối, Hồng chỉ cười. Cô không còn sợ cô đơn. Những năm tháng ăn cơm với nước mắm đã dạy cô cách đứng vững một mình.
Một buổi sáng, Lâm xuất hiện ở chợ. Anh đứng từ xa, nhìn Hồng đang cười nói với khách, khuôn mặt tuy rám nắng nhưng ánh mắt sáng và bình thản. Lâm không dám lại gần. Anh hiểu, thứ mình đánh mất không phải là tiền, mà là một người vợ đã từng vì mình mà chịu đựng tất cả.
Hồng thấy Lâm, nhưng chỉ gật đầu như với một người quen cũ. Không oán trách, không níu kéo.
Cuộc đời không cho Hồng giàu sang, nhưng trả lại cho cô sự tự trọng và bình yên. Và với Hồng, thế là đủ.



