Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người khi thấy con g/ái 8t đang q//u/ỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đ/ứa e/m. Nhưng những gì tôi nghe lén được qua cuộc điện thoại lúc đó mới là kinhhai thật sự…..

Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người khi thấy con g/ái 8t đang q//u/ỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đ/ứa e/m. Nhưng những gì tôi nghe lén được qua cuộc điện thoại lúc đó mới là kinhhai thật sự…..

Tôi tên Trần Quốc Huy, 36 tuổi, kỹ sư xây dựng. Từ ngày vợ tôi – Ngọc Anh – qua đời vì tai nạn giao thông, căn nhà nhỏ ở quận Bình Tân chỉ còn lại ba cha con. Công việc buộc tôi phải đi công tác tỉnh liên miên, có khi cả tuần mới về. Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định thuê người giúp việc trông hai con: bé Linh 8 tuổi và bé Minh mới 3 tuổi.

Người tôi thuê là Nguyễn Thị Hòa, hơn 40 tuổi, quê miền Tây. Chị ta nói năng nhỏ nhẹ, hồ sơ đầy đủ, từng làm giúp việc nhiều năm. Thời gian đầu, mọi thứ có vẻ ổn. Mỗi lần gọi video về nhà, tôi thấy nhà cửa gọn gàng, hai con ăn mặc sạch sẽ. Nhưng Linh ngày càng ít cười. Tôi hỏi thì con bé chỉ nói: “Con nhớ mẹ.”

Hôm đó, tôi kết thúc chuyến công tác sớm hơn dự kiến. Không báo trước, tôi bắt taxi về thẳng nhà, muốn tạo bất ngờ cho các con. Vừa mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng chết lặng.

Giữa phòng khách, Linh đang quỳ gối lau sàn, mồ hôi ướt lưng áo. Trên lưng con bé là Minh, đang ngủ gật, đầu tựa vào vai chị. Đôi tay nhỏ xíu run run vì mệt. Không có người lớn nào bên cạnh.

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Tôi chưa kịp gọi thì nghe tiếng chị Hòa từ bếp vọng ra, đang nói chuyện điện thoại. Tôi đứng nép sau cánh cửa, linh cảm có gì đó không ổn.

“Ừ, con bé lớn dễ sai lắm. Việc nhà giao hết cho nó, vừa trông em vừa làm. Cha nó đi suốt, có biết gì đâu…”
Tôi lạnh sống lưng.

Giọng chị ta tiếp tục, đều đều như đang kể chuyện thường ngày:
“Không làm thì tôi dọa gọi điện cho ba nó, nói nó hư. Trẻ con mà, sợ lắm. Miễn sao nhà cửa sạch, tôi rảnh tay là được.”

Tôi siết chặt nắm tay, tai ù đi. Mỗi lời nói như nhát dao cứa thẳng vào tim. Con gái tôi – đứa trẻ mới 8 tuổi – đã phải gánh những việc không thuộc về nó, trong chính ngôi nhà của mình.

Đúng lúc đó, Linh ngẩng lên, ánh mắt con bé chạm vào tôi. Đôi mắt ấy không phải là niềm vui, mà là nỗi sợ và sự tủi thân đến đau lòng.

Tôi bước thẳng vào nhà. Tiếng tôi gọi khẽ:
“Linh…”

Con bé giật mình, vội vàng đặt Minh xuống nệm, cuống quýt đứng dậy, tay áo còn ướt. Linh nhìn tôi, môi mím chặt, nước mắt chực trào nhưng cố nuốt ngược vào trong.

Chị Hòa từ bếp đi ra, mặt thoáng biến sắc rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
“Ơ, anh Huy về sớm vậy? Em đang bảo cháu lau phụ cho quen việc nhà…”

Tôi nhìn thẳng vào chị ta, giọng trầm xuống:
“Chị bảo con tôi quỳ lau sàn, cõng em trên lưng, là ‘phụ’?”

Không khí đông cứng. Chị Hòa cười gượng, lảng tránh ánh mắt tôi.
“Trẻ con giờ phải rèn từ nhỏ anh ạ, không sau này hư…”

Tôi không nói thêm. Tôi cúi xuống ôm Linh vào lòng. Con bé gầy hơn tôi tưởng. Vai run lên, rồi Linh bật khóc nức nở như vỡ đê. Tiếng khóc dồn nén bao lâu nay khiến tôi nghẹn họng.

Tối hôm đó, tôi cho hai con ngủ sớm trong phòng, khóa cửa lại. Tôi mở điện thoại của Linh – thứ tôi ít khi để ý vì nghĩ con còn nhỏ. Trong lịch sử ghi âm, tôi chết lặng khi nghe lại những đoạn âm thanh vụn vỡ:

– “Không lau sạch thì tối khỏi ăn.”
– “Mày mà méc ba, tao cho mày về quê làm ruộng.”
– “Con nít mà bày đặt than mệt.”

Tôi ngồi bất động hàng giờ. Hóa ra những cuộc gọi video trước đây chỉ là màn diễn. Linh được dặn phải cười, phải nói “con khỏe”, nếu không sẽ bị phạt.

Sáng hôm sau, tôi cho Linh nghỉ học. Tôi ngồi đối diện con bé, nhẹ nhàng hỏi từng chút. Ban đầu Linh im lặng, cúi đầu. Phải rất lâu sau, con mới lí nhí kể.

Chị Hòa giao hết việc nhà cho Linh: lau nhà, rửa chén, giặt đồ, trông em. Nếu Minh khóc, Linh bị mắng. Nếu nhà không sạch, Linh bị bắt quỳ góc tường. Chị ta không đánh, nhưng lời nói và sự đe dọa khiến con bé luôn sống trong sợ hãi.

“Con sợ ba buồn… sợ ba lại phải đi xa… nên con không dám nói…” – Linh nấc lên.

Tôi ôm con, lòng quặn thắt. Tôi nhận ra sai lầm lớn nhất của mình không phải là đi công tác, mà là tin rằng tiền bạc có thể bù đắp sự vắng mặt của một người cha.

Chiều hôm đó, tôi cho chị Hòa nghỉ việc ngay lập tức. Khi chị ta cằn nhằn, tôi bật lại bản ghi âm. Chị ta im bặt, thu dọn đồ trong im lặng.

Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó.

Tối hôm ấy, Linh vẫn giật mình tỉnh giấc, sợ hãi khi nghe tiếng động. Minh thì bám chị, không chịu rời nửa bước. Tôi biết: vết thương này không thể lành trong ngày một ngày hai.

Tôi quyết định thay đổi tất cả.

Tôi xin nghỉ việc không lương ba tháng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi ở nhà trọn vẹn với các con. Không công trình, không điện thoại họp hành, chỉ có ba cha con và những buổi sáng chậm rãi.

Những ngày đầu thật không dễ. Linh luôn dè dặt, làm gì cũng hỏi: “Ba ơi, con làm vậy được chưa?” Con bé sợ sai, sợ bị mắng. Mỗi lần tôi lớn tiếng vì vô tình bực bội, Linh lập tức cúi đầu xin lỗi, phản xạ như một thói quen đã ăn sâu.

Tôi đưa Linh đi gặp chuyên viên tâm lý trẻ em. Không phải vì con “có vấn đề”, mà vì tôi muốn con được lắng nghe đúng cách. Tôi ngồi ngoài phòng chờ, nghe tiếng con kể trong phòng bên kia, mà tim đau nhói. Những việc tôi từng nghĩ là “không nghiêm trọng”, với một đứa trẻ, lại là cả bầu trời sụp đổ.

Tôi học cách nấu ăn. Bữa đầu cháy khét, Linh vừa ăn vừa cười khúc khích – tiếng cười đầu tiên tôi thấy sau rất lâu. Tôi để con làm bài tập xong mới phụ việc nhà, và chỉ làm những việc phù hợp với tuổi. Minh được gửi nhà trẻ gần nhà, để Linh không còn phải gánh trách nhiệm của người lớn.

Một tối, Linh hỏi tôi:
“Ba ơi, hồi đó con làm vậy… ba có giận con không?”

Tôi ôm con thật chặt.
“Ba chỉ giận ba thôi. Vì đã để con phải mạnh mẽ thay ba quá sớm.”

Nửa năm sau, tôi chuyển sang công việc ít phải đi xa. Thu nhập thấp hơn, nhưng mỗi tối được nghe hai con kể chuyện trường lớp. Linh dần lấy lại sự hồn nhiên. Con bé bắt đầu vẽ, bắt đầu mơ ước làm cô giáo.

Một hôm, khi tôi lau nhà, Linh chạy lại giành cây lau:
“Ba nghỉ đi, để con làm phụ ba.”
Tôi mỉm cười, xoa đầu con:
“Không phải quỳ, không phải cõng em. Chỉ là phụ thôi, vì ba con mình là một đội.”

Lúc đó tôi biết, ngôi nhà này cuối cùng cũng trở lại là nhà – nơi trẻ con được làm trẻ con, và người lớn học cách chịu trách nhiệm cho những vết thương mình vô tình gây ra.