Vợ tôi ở cữ, bà nội chỉ chuyển 15 triệu còn cô em dâu lại chuyển 250 triệu, tôi không hề o/án trá/ch. Đến ngày phát lì xì Tết, tôi lấy ra hai căn nhà khiến mẹ tôi sững người .
Vợ tôi sinh con đầu lòng vào đầu tháng Chạp, đúng lúc gia đình hai bên bận rộn chuẩn bị Tết. Tôi tên Hoàng, 36 tuổi, làm kinh doanh vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Vợ tôi là Lan, 32 tuổi, nhân viên kế toán, tính tình hiền lành, sống rất tình cảm.
Ngày Lan ở cữ, mẹ tôi – bà Hạnh – từ quê ngoài Bắc gọi điện hỏi thăm đều đặn nhưng vì tuổi cao, bà không vào được. Một tuần sau sinh, bà chuyển cho vợ chồng tôi 15 triệu, nhắn vỏn vẹn:
“Có chút gọi là cho cháu, con giữ mà lo thuốc men cho vợ.”
Cùng ngày hôm đó, em dâu tôi – Thảo, vợ của em trai Hoàng – bất ngờ chuyển khoản 250 triệu. Tôi hoảng hốt gọi ngay:
“Em chuyển nhầm à?”
Thảo cười:
“Không anh. Em với chồng bàn rồi. Coi như mừng cháu, cũng là cảm ơn anh chị trước giờ giúp tụi em.”
Tôi im lặng. Không phải vì vui, mà vì chột dạ.
Trong đầu tôi thoáng qua ánh mắt của mẹ. Tôi biết nếu bà hay tin, chắc chắn bà sẽ nghĩ ngợi. Nhưng tôi không oán trách ai cả. Mỗi người một hoàn cảnh. Mẹ tôi sống bằng lương hưu, còn Thảo thì đang kinh doanh online rất khá.
Lan nắm tay tôi, khẽ nói:
“Anh đừng nghĩ nhiều. Mẹ cho bao nhiêu cũng là tấm lòng.”
Tôi gật đầu, nhưng lòng không yên.
Tết đến gần. Cả nhà tôi thống nhất mùng Hai sẽ về quê ngoại trước, mùng Ba về quê nội. Trước ngày đi, tôi bảo Lan chuẩn bị hai phong bao lì xì cho mẹ và bố, mỗi bao 5 triệu như mọi năm.
Lan ngạc nhiên:
“Không thêm à? Năm nay mình dư hơn mà.”
Tôi lắc đầu:
“Chưa phải lúc.”
Mùng Ba Tết, cả nhà quây quần trong căn nhà cũ ở quê. Mẹ tôi cười hiền khi bế cháu nội, nhưng tôi nhận ra ánh mắt bà có chút xa xăm.
Sau bữa cơm, đến lúc phát lì xì cho người lớn, tôi đặt lên bàn hai cuốn sổ đỏ.
Căn phòng im phăng phắc.
Mẹ tôi sững người.
Mẹ tôi run run cầm hai cuốn sổ đỏ, giọng lạc đi:
“Cái này… là sao hả con?”
Tôi hít một hơi thật sâu. Đây là khoảnh khắc tôi đã chuẩn bị suốt nhiều năm, không phải để khoe khoang, mà để nói ra những điều chưa từng nói.
“Dạ, một căn nhà ở gần chợ huyện, đứng tên mẹ. Căn còn lại là mảnh nhà cấp bốn con mới xây, đứng tên bố. Con coi như lì xì đầu năm.”
Cả nhà sững sờ. Bố tôi – ông Phúc, 65 tuổi – đặt chén trà xuống, nhìn tôi rất lâu. Em trai tôi trợn mắt, còn Thảo thì che miệng.
Mẹ tôi bật khóc.
“Con lấy tiền đâu ra? Có phải vì mẹ cho ít tiền mà con giận không?”
Tôi vội lắc đầu.
“Không phải đâu mẹ. Con chưa từng oán trách mẹ chuyện tiền nong.”
Rồi tôi bắt đầu kể.
Mười năm trước, khi tôi mới ra trường, tôi từng thất nghiệp gần một năm. Thời điểm đó, bố tôi bệnh nặng, tiền thuốc men đè nặng lên vai mẹ. Tôi xin mẹ vay 50 triệu để mở cửa hàng nhỏ, mẹ chỉ có thể gom được 20 triệu, còn lại là mượn khắp xóm. Không một lời than.
Tôi nhớ rất rõ ngày mẹ đưa tiền, bà nói:
“Mẹ không giúp con được nhiều, nhưng con cứ làm đi, ngã thì về nhà.”
Tôi làm ăn chật vật những năm đầu. Có lần thua lỗ, phải bán xe máy. Mẹ tôi âm thầm gửi từng bao gạo, từng con gà. Chưa bao giờ bà hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền.
Khi công việc bắt đầu khá hơn, tôi giấu. Tôi không mua xe sang, không xây nhà to. Tôi sợ mẹ lo, sợ họ hàng xì xào. Tôi âm thầm mua mảnh đất nhỏ ở quê từ năm năm trước, đứng tên người quen. Hai năm sau, tôi mua thêm căn nữa.
Khoản tiền Thảo gửi cho vợ tôi, thật ra tôi biết, đó là tiền vợ chồng em bán đất được chia. Thảo thương anh chị, nhưng tôi cũng biết mẹ tôi sẽ chạnh lòng nếu so đo.
Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ:
“Mẹ ơi, 15 triệu hay 250 triệu không nói lên tình thương. Với con, 20 triệu năm đó của mẹ là vốn liếng lớn nhất đời con.”
Mẹ tôi khóc nức nở. Bà nắm tay tôi:
“Mẹ chỉ sợ con nghĩ mẹ thiên vị, hay mẹ keo kiệt…”
Tôi lắc đầu:
“Chưa bao giờ.”
Bố tôi quay mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt.
Tối hôm đó, cả nhà ngồi lại rất lâu. Không ai nói chuyện tiền bạc nữa, mà nói về những năm tháng đã qua.
Mẹ tôi thú nhận, từ lúc biết Thảo chuyển 250 triệu, bà mất ngủ mấy đêm. Không phải vì ghen tị, mà vì bà sợ tôi buồn. Bà sợ con trai cả nghĩ rằng mẹ thương con út hơn.
Tôi nghe mà nghẹn họng.
Tôi nói với mẹ:
“Nếu con cần tiền, con đã nói. Con không nói, là vì con đủ rồi. Mẹ đừng tự trách.”
Lan ôm vai mẹ, nhẹ nhàng:
“Con chỉ mong bố mẹ khỏe, cháu có ông bà là phúc lắm rồi.”
Thảo đứng lên, cúi đầu xin lỗi mẹ:
“Con không nghĩ sâu như vậy. Con chỉ muốn giúp anh chị. Con xin lỗi vì đã làm mẹ buồn.”
Mẹ tôi kéo Thảo lại, vỗ về:
“Con không sai. Là mẹ tự nghĩ nhiều.”
Sáng mùng Bốn, mẹ dậy sớm nấu xôi, bế cháu nội ra sân khoe với hàng xóm. Bà cười nhiều hơn hẳn mọi năm.
Trước lúc về lại thành phố, mẹ dúi vào tay tôi một phong bao đỏ.
“Không phải tiền. Là giấy tờ mảnh vườn sau nhà. Mẹ chia sẵn cho các con rồi.”
Tôi trả lại.
“Mẹ cứ giữ. Tụi con không cần.”
Mẹ cười:
“Giữ hay không không quan trọng. Quan trọng là các con không để tiền làm nặng lòng nhau.”
Trên đường về, Lan tựa đầu vào vai tôi:
“Em nghĩ, món lì xì lớn nhất năm nay không phải là hai căn nhà.”
Tôi gật đầu.
“Là việc mình nói ra được những điều đã giấu quá lâu.”
Tết năm đó, không ai còn nhớ con số 15 triệu hay 250 triệu nữa. Chỉ còn nhớ một bữa cơm, hai cuốn sổ đỏ, và một người mẹ đã thôi sợ mình cho con không đủ nhiều.



