Đi thăm mộ con trai đã mất, bà chủ giàu có sốc khi gặp một người phụ nữ đang khóc cùng một đứa trẻ giống hệt con bà…

Đi thăm mộ con trai đã mất, bà chủ giàu có sốc khi gặp một người phụ nữ đang khóc cùng một đứa trẻ giống hệt con bà…

Nguyễn Thị Hồng Vân, năm mươi tám tuổi, là chủ một chuỗi cửa hàng vật liệu xây dựng lớn ở miền Trung. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một người phụ nữ giàu có, sắc sảo và lạnh lùng, nhưng ít ai biết cú sốc lớn nhất đời bà chính là cái chết của con trai duy nhất – Trần Minh Khôi – cách đây bảy năm vì tai nạn giao thông. Từ ngày ấy, bà gần như cắt đứt mọi cảm xúc mềm yếu, vùi mình vào công việc, coi tiền bạc là thứ duy nhất còn có thể kiểm soát.

Sáng hôm đó, trời mưa nhẹ. Bà Vân hiếm khi ra nghĩa trang vào ngày thường, nhưng không hiểu sao hôm nay trong lòng nặng trĩu. Bà bảo tài xế dừng xe ở cổng nghĩa trang, muốn tự mình đi bộ vào. Mùi đất ẩm và cỏ dại quen thuộc khiến ký ức ùa về. Ngôi mộ của Khôi nằm ở khu yên tĩnh phía sau, luôn được chăm sóc cẩn thận.

Nhưng khi còn cách mộ chừng vài chục mét, bà Vân chợt khựng lại. Trước mộ con trai bà, có một người phụ nữ trẻ đang quỳ, ôm chặt một đứa bé trai khoảng sáu tuổi. Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến bà khó chịu và bối rối. Điều khiến bà Vân choáng váng không phải là sự hiện diện của họ, mà là khuôn mặt đứa trẻ.

Thằng bé có đôi mắt dài, sống mũi cao và vết lúm đồng tiền bên má trái – giống hệt Khôi lúc nhỏ. Bà Vân thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Bà bước nhanh lại, giọng lạnh nhưng run:
“Cô là ai? Sao lại ở mộ con trai tôi?”

Người phụ nữ ngẩng lên. Gương mặt gầy gò, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Cô cúi đầu, giọng nhỏ:
“Cháu xin lỗi… Cháu chỉ muốn đưa con đến thăm ba nó.”

Hai chữ ba nó khiến bà Vân chết lặng.
“Cô nói cái gì?” – bà gần như gắt lên.

Đứa bé ngước nhìn bà Vân, ánh mắt ngây thơ nhưng có gì đó rất quen. Nó níu tay người phụ nữ, lí nhí:
“Mẹ ơi, bà này là ai?”

Bà Vân lùi lại nửa bước. Trong đầu bà hiện lên hàng loạt câu hỏi, nghi ngờ và cả nỗi sợ hãi. Bà từng nghĩ mình biết hết về cuộc đời con trai. Nhưng khoảnh khắc ấy, trước ngôi mộ lạnh lẽo, bà chợt nhận ra: có thể bà chưa từng thực sự hiểu Minh Khôi.

Người phụ nữ trẻ tên là Lê Thị Thu Hà, ba mươi hai tuổi. Sau phút hoảng loạn ban đầu, Thu Hà chấp nhận theo bà Vân ra quán cà phê gần nghĩa trang để nói chuyện. Đứa bé – Trần Minh An – ngồi ngoan ngoãn bên cạnh, thỉnh thoảng nhìn bà Vân bằng ánh mắt tò mò.

Thu Hà kể, giọng đều nhưng chứa đầy mệt mỏi. Bảy năm trước, cô và Minh Khôi quen nhau khi cùng làm cho một công ty xây dựng. Khôi khi ấy không hề nhắc đến gia đình giàu có của mình, chỉ nói cha mất sớm, mẹ nghiêm khắc. Hai người yêu nhau trong lặng lẽ. Khi Thu Hà mang thai, Khôi vừa mừng vừa lo. Anh hứa sẽ nói chuyện với mẹ sau khi dự án kết thúc.

Nhưng lời hứa ấy chưa kịp thực hiện thì tai nạn xảy ra. Thu Hà nhận tin Khôi mất khi đang ở tháng thứ ba thai kỳ. Cô tìm đến nhà bà Vân, nhưng bị quản gia từ chối, nói rằng bà chủ không muốn gặp ai liên quan đến quá khứ của con trai. Thu Hà tuyệt vọng, một mình sinh con, lặng lẽ rời thành phố.

Bà Vân nghe đến đó thì tái mặt. Bà nhớ lại thời gian sau đám tang, mình đã khóa chặt mọi cánh cửa, từ chối tất cả, kể cả những người bạn thân của Khôi. Bà tin rằng làm vậy là để bảo vệ bản thân khỏi đau khổ. Nhưng có lẽ chính sự cứng rắn ấy đã đẩy đi một sự thật quan trọng.

Thu Hà lấy từ túi xách ra một tập giấy. Trong đó có giấy khai sinh của Minh An, vài bức ảnh Khôi chụp cùng cô, và những tin nhắn cuối cùng anh gửi: “Nếu có chuyện gì xảy ra với anh, hãy cho con biết anh rất yêu nó.” Bà Vân run tay khi đọc từng dòng chữ quen thuộc.

Minh An lúc này kéo nhẹ tay bà Vân:
“Bà ơi, ba con tốt lắm phải không?”

Câu hỏi ngây thơ khiến bà Vân không kìm được nước mắt. Lần đầu tiên sau nhiều năm, bà khóc trước mặt người khác. Bà nhận ra đứa trẻ không phải là mối đe dọa, mà là phần máu thịt còn sót lại của con trai mình.

Nhưng chấp nhận sự thật là một chuyện, đối mặt với nó lại là chuyện khác. Bà Vân hiểu rằng nếu nhận Minh An, cuộc sống của bà, của Thu Hà, và cả đứa trẻ sẽ thay đổi hoàn toàn. Những mối quan hệ, tài sản, định kiến xã hội… tất cả đều sẽ bị xáo trộn. Bà cần thời gian, nhưng thời gian thì không chờ ai cả.

Sau buổi gặp hôm đó, bà Vân không ngủ được nhiều đêm liền. Hình ảnh Minh An với đôi mắt giống hệt Khôi cứ ám ảnh bà. Bà cho người âm thầm điều tra lại toàn bộ quá khứ của con trai. Kết quả xác nhận những gì Thu Hà nói là sự thật. Không còn nghi ngờ, chỉ còn lựa chọn.

Bà Vân chủ động tìm gặp Thu Hà. Lần này, bà đến căn phòng trọ nhỏ nơi hai mẹ con đang sống. Nhìn không gian chật hẹp, đồ đạc đơn sơ, bà Vân thấy lòng mình se lại. Bà hiểu Thu Hà không hề lợi dụng cái chết của Khôi để đòi hỏi điều gì.

“Cô không cần phải lo cho tôi,” Thu Hà nói thẳng. “Tôi chỉ muốn con mình được biết gốc gác, được thắp hương cho ba nó.”

Bà Vân im lặng rất lâu rồi nói:
“Cô đã chịu thiệt thòi vì gia đình tôi. Nhưng thằng bé… nó là cháu tôi. Tôi không thể làm ngơ.”

Quyết định không đến dễ dàng. Bà Vân đề nghị chu cấp đầy đủ cho Minh An, cho bé học trường tốt, và muốn đưa bé về sống cùng bà. Thu Hà lắc đầu. Cô không muốn con mình trở thành cái bóng trong một gia đình xa lạ. Sau nhiều cuộc nói chuyện căng thẳng, họ đi đến thỏa thuận: Minh An vẫn sống với mẹ, nhưng bà Vân sẽ công khai nhận cháu, thường xuyên thăm nom và chịu trách nhiệm về tương lai của bé.

Ngày giỗ Minh Khôi năm đó, lần đầu tiên bà Vân đứng trước mộ con trai cùng Thu Hà và Minh An. Không còn nước mắt hoảng loạn, chỉ còn sự trầm lặng và chấp nhận. Minh An lễ phép chắp tay, khẽ nói:
“Ba ơi, con và bà với mẹ đến thăm ba.”

Trong khoảnh khắc ấy, bà Vân hiểu rằng mất mát không thể bù đắp, nhưng sự thật được thừa nhận có thể chữa lành. Bà không còn là người mẹ chỉ biết níu giữ quá khứ, mà trở thành một người bà học cách yêu thương lại từ đầu. Thu Hà cũng bớt gánh nặng trong lòng, vì con cô không còn là đứa trẻ vô danh với chính dòng máu của mình.

Cuộc đời không cho họ cơ hội sửa sai với người đã mất, nhưng cho họ cơ hội sống tử tế hơn với những người còn ở lại. Và với bà Vân, đó là bài học muộn màng, nhưng cần thiết, để trái tim bà không còn khép chặt trong nỗi đau và kiêu hãnh.