Mẹ Mất, Anh Trai Muốn Đốt Bỏ Chăn Cũ Tôi Đem Về Con Gái 4 Tuổi Hết Lên Cái Chăn Biết Đông Đây kìa.

Mẹ Mất, Anh Trai Muốn Đốt Bỏ Chăn Cũ Tôi Đem Về Con Gái 4 Tuổi Hết Lên Cái Chăn Biết Đông Đây kìa.

Mẹ tôi mất vào một buổi sáng tháng mười, khi trời còn lất phất mưa. Bà ra đi sau gần một năm chống chọi với tai biến, nằm liệt giường trong căn nhà cũ ở quê. Tôi là con út, lấy chồng xa, chỉ kịp về chịu tang đúng ba ngày rồi lại quay về thành phố vì con nhỏ còn đang học mẫu giáo.

Hết tuần thất đầu, anh trai cả là Nguyễn Văn Hòa gọi điện cho tôi. Giọng anh khàn khàn, mệt mỏi:
– “Mai anh dọn đồ của mẹ, có mấy thứ cũ quá, chắc đốt bỏ cho sạch nhà. Em có cần gì thì nói sớm.”

Tôi chần chừ vài giây rồi bảo:
– “Anh để lại cho em cái chăn bông cũ mẹ hay đắp nhé. Em mang về làm kỷ niệm.”

Anh Hòa cười nhạt:
– “Cái chăn đó ẩm mốc, sờn hết rồi, giữ làm gì. Thôi, đốt cho gọn.”

Không hiểu sao tôi lại nằng nặc xin cho bằng được. Có lẽ vì đó là thứ cuối cùng còn vương mùi mẹ. Cuối cùng anh cũng miễn cưỡng đồng ý, bảo tôi về lấy sớm kẻo anh đổi ý.

Chiều hôm đó, tôi mang cái chăn cũ về phòng trọ. Chăn màu xanh đã bạc, vài chỗ sờn chỉ, có mùi nắng pha lẫn mùi thuốc Bắc quen thuộc. Tôi giặt sạch, phơi khô, gấp lại cẩn thận.

Tối đến, con gái tôi – bé Nguyễn Minh Anh, 4 tuổi – chạy ra ôm lấy cái chăn, áp lên má. Con bé vốn không hay đòi hỏi đồ đạc cũ. Vậy mà hôm ấy, nó không chịu buông.

Nửa đêm, Minh Anh bỗng bật dậy khóc thét. Con bé run lên, tay bấu chặt lấy cái chăn, miệng lắp bắp:
– “Mẹ ơi… lạnh… đừng bỏ chăn của bà ngoại…”

Tôi giật mình tỉnh dậy, tim đập thình thịch. Tôi ôm con vào lòng, trấn an:
– “Không sao đâu con, mẹ đây.”

Nhưng Minh Anh vẫn khóc nấc, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm những câu rời rạc. Đến khi mệt quá, con bé mới ngủ thiếp đi, tay vẫn không rời cái chăn cũ.

Tôi nằm nhìn con suốt đêm, lòng dâng lên cảm giác bất an khó tả.

Sáng hôm sau, Minh Anh thức dậy muộn hơn thường lệ. Con bé không khóc, cũng không quấy, chỉ ôm cái chăn ngồi thừ ra một góc. Tôi hỏi gì, nó cũng chỉ lắc đầu.

Đến trưa, khi tôi chuẩn bị giặt lại chăn lần nữa vì sợ bụi, Minh Anh hoảng hốt chạy tới, giằng lấy:
– “Mẹ đừng giặt! Chăn của bà ngoại, bà dặn giữ kỹ…”

Tôi sững người. Mẹ tôi mất khi Minh Anh mới hơn ba tuổi, hai bà cháu không thân thiết đến mức tâm sự riêng. Tôi hỏi lại:
– “Bà dặn con lúc nào?”

Minh Anh cúi đầu, giọng nhỏ dần:
– “Lúc bà nằm viện, bà nói trong chăn có đồ quan trọng, đừng để ai đốt…”

Câu nói khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi nhớ lại phản ứng gay gắt của anh Hòa khi nhắc đến việc đốt đồ. Linh cảm có điều gì đó không ổn, tôi quyết định kiểm tra kỹ cái chăn.

Buổi chiều, khi Minh Anh ngủ trưa, tôi mang chăn ra trải lên sàn. Lớp vải đã sờn, đường chỉ may không đều. Tôi sờ thử một góc chăn thì thấy có chỗ cộm bất thường. Dùng kéo cắt nhẹ đường chỉ, bên trong lộ ra một túi vải nhỏ đã ố vàng.

Tay tôi run lên khi mở túi. Bên trong là một xấp tiền cũ, được bọc nilon cẩn thận, kèm theo một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên mẹ tôi. Số tiền không nhỏ – hơn ba trăm triệu đồng, toàn bộ tiền mẹ dành dụm nhiều năm từ việc bán rau, nuôi heo và khoản bồi thường đất ngày xưa.

Trong túi còn có một mảnh giấy gấp gọn, chữ mẹ tôi run run:

“Tiền này để cho con út nuôi cháu Minh Anh. Đừng cho thằng Hòa biết, nó nóng nảy, giữ tiền không lâu.”

Tôi ngồi sụp xuống sàn, nước mắt rơi không kiểm soát. Hóa ra mẹ đã lường trước mọi chuyện. Bà biết anh Hòa quản lý tài chính kém, từng vay mượn, làm ăn thua lỗ. Bà chọn cách giấu tiền trong chính cái chăn cũ – thứ không ai thèm để ý.

Tối đó, tôi gọi điện cho anh Hòa, báo đã tìm thấy sổ tiết kiệm của mẹ trong chăn. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi anh gắt lên:
– “Sao mẹ không nói với anh? Sao lại giấu tiền kiểu đó?”

Tôi giữ bình tĩnh:
– “Mẹ có lý do của mẹ. Em sẽ gửi anh phần anh được hưởng.”

Anh Hòa im lặng thêm lần nữa, rồi cúp máy.

Đêm đó, Minh Anh ngủ rất ngon. Không còn tiếng khóc, không còn run rẩy. Con bé kéo cái chăn sát người, thở đều đều. Tôi nhìn con, bỗng hiểu rằng chính cái chăn ấy đã giữ lại cho mẹ tôi một lời trăn trối cuối cùng.

Một tuần sau, tôi về quê để bàn chuyện chia tài sản. Anh Hòa nhìn tôi khác trước – ánh mắt pha lẫn hối hận và bối rối. Anh thú nhận rằng thời gian mẹ bệnh, anh nợ nần chồng chất, từng nghĩ nếu mẹ mất thì bán nhà lấy tiền trả nợ.

Tôi không trách anh. Tôi chỉ lấy đúng phần mẹ để lại cho tôi và con. Phần còn lại, tôi chủ động chia cho anh và các em theo đúng luật. Anh Hòa lặng người, cuối cùng chỉ nói:
– “Anh sai nhiều quá.”

Trở lại thành phố, tôi không dùng số tiền ấy ngay. Tôi gửi ngân hàng, dành riêng cho việc học của Minh Anh sau này. Cái chăn cũ, tôi giặt sạch, phơi nắng rồi gấp gọn đặt trong tủ.

Thỉnh thoảng, Minh Anh vẫn lôi chăn ra đắp khi trời trở gió. Con bé không còn khóc đêm, nhưng mỗi lần đắp chăn lại nói rất khẽ:
– “Con nhớ bà ngoại.”

Tôi nhận ra, có những thứ tưởng chừng vô giá trị, lại chứa đựng cả một đời yêu thương và toan tính thầm lặng của người mẹ. Nếu hôm đó tôi nghe theo anh Hòa, cái chăn bị đốt đi, không chỉ tiền bạc mất hết, mà cả tấm lòng của mẹ tôi cũng tan theo tro bụi.

Giờ đây, mỗi lần nhìn Minh Anh lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn, tôi càng thấm thía lựa chọn của mẹ. Bà không để lại nhà cao cửa rộng, chỉ để lại một cái chăn cũ, nhưng đủ để che chở cho cháu mình suốt một quãng đời dài.