Ly Hôn Bế Con Ra Đi Tay Trắng Mẹ Ck Ném Cho Thùng Cháo Gói Về Mở Ra, Tôi Run Rẩy Phát Hiên Bí Mât Chấn Động
Tôi ký vào đơn ly hôn trong căn phòng nhỏ của Ủy ban phường, tay run lên vì mệt mỏi hơn là buồn. Ba năm làm dâu, tôi đã khóc đủ rồi. Người đàn ông từng hứa che chở cho tôi giờ ngồi đối diện, im lặng như người xa lạ. Anh không tranh quyền nuôi con, chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Em bế thằng bé đi đi, anh không giữ.”
Ra khỏi nhà chồng, tôi chỉ có một túi quần áo cũ, vài bộ đồ của con và đúng ba trăm nghìn trong túi. Con trai tôi mới hơn một tuổi, ngủ ngoan trên vai mẹ, không biết rằng từ hôm nay, hai mẹ con bắt đầu lại từ con số không.
Mẹ chồng tôi đứng trước cửa, khoanh tay nhìn. Bà không chửi bới, không đánh đập, chỉ buông đúng một câu lạnh tanh:
“Cô tự chọn thì tự chịu. Đừng quay lại đây.”
Tôi bước đi mà không dám quay đầu. Khi đi được vài chục mét, bà gọi với theo. Tôi dừng lại, trong lòng thoáng dấy lên một tia hy vọng mong manh rằng bà sẽ mềm lòng vì đứa cháu nội. Nhưng không. Bà ném xuống đất trước mặt tôi một thùng giấy:
“Cầm mà ăn dọc đường. Tôi không nợ cô.”
Đó là một thùng cháo gói – loại cháo ăn liền cho trẻ em.
Tôi cúi xuống nhặt, nước mắt rơi lúc nào không hay. Tôi không phải khóc vì đói, mà vì cảm giác bị xua đuổi đến tận cùng. Hai mẹ con tôi bắt xe khách về quê ngoại. Đêm đó, trong căn phòng nhỏ của mẹ ruột, tôi mở thùng cháo ra để nấu cho con ăn.
Nhưng ngay khi xé gói cháo đầu tiên, tay tôi run bần bật.
Bên trong thùng cháo, ngoài những gói cháo bình thường, còn có một phong bì màu vàng, được giấu kỹ dưới lớp giấy carton. Phong bì dày bất thường. Tôi nuốt khan, linh cảm có điều gì đó không ổn.
Mở ra, tôi chết lặng.
Bên trong không chỉ có tiền.
Mà là một tập giấy tờ photo, kèm theo vài tờ giấy viết tay nguệch ngoạc, cùng một vật nhỏ được bọc trong túi nilon.
Tôi nhìn từng thứ một, tim đập mạnh đến mức tưởng như muốn vỡ ra.
Thì ra, cuộc hôn nhân của tôi chưa từng đơn giản như tôi nghĩ…
Tôi ngồi sụp xuống giường, đặt con trai nằm sang một bên rồi run rẩy lật từng tờ giấy trong phong bì. Đó là bản photo sổ đỏ, đứng tên chồng tôi và… một người phụ nữ khác. Không phải tôi. Kèm theo là hợp đồng vay tiền ngân hàng, số tiền lên đến hơn một tỷ đồng.
Tên người đồng sở hữu khiến tôi lạnh sống lưng: Trần Thị Hạnh.
Đó là tên mẹ chồng tôi.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện thì nhìn thấy tờ giấy viết tay. Chữ không đẹp, nhưng tôi nhận ra ngay là chữ của bà. Nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Nếu một ngày cô phải ra đi tay trắng, thì cũng nên biết vì sao nó không giữ được cô. Nó không xấu, chỉ là quá hèn. Còn tôi, không muốn thằng cháu nội của mình sống trong cảnh bị người khác lừa gạt.”
Tôi bủn rủn tay chân.
Vật nhỏ bọc trong nilon là một chiếc USB. Tôi mượn máy tính cũ của em trai để mở. Trong đó là file ghi âm và ảnh chụp màn hình tin nhắn.
File ghi âm kéo dài hơn 30 phút. Giọng chồng tôi trong đó không lẫn đi đâu được. Anh nói chuyện với một người đàn ông lạ, bàn về việc vay nóng, thế chấp nhà, và đặc biệt là kế hoạch đổ hết nợ lên đầu tôi nếu làm ăn thất bại.
“Ly hôn xong, tài sản đứng tên mẹ tôi. Con bé không biết gì đâu. Nó chỉ cần nuôi con là đủ.”
Tôi tắt máy, cả người lạnh toát.
Hóa ra, suốt thời gian tôi bị coi thường, bị chửi là ăn bám, là vô dụng, thì anh ta đang dùng hôn nhân với tôi như một tấm lá chắn. Nếu tôi còn là vợ, tôi sẽ là người liên đới pháp lý. Nếu tôi đi, tôi sẽ là người mang tiếng bỏ chồng lúc hoạn nạn.
Còn mẹ chồng tôi… bà biết hết.
Bà không thương tôi, nhưng bà không muốn cháu mình bị dính vào một mớ nợ bẩn thỉu.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra mình không yếu đuối như tôi tưởng. Tôi mang toàn bộ giấy tờ đến một văn phòng luật sư nhỏ ở thị trấn. Luật sư xác nhận: nếu tôi còn trong hôn nhân, tôi chắc chắn sẽ bị liên đới.
Tôi hỏi ông một câu duy nhất:
“Bây giờ tôi phải làm gì để bảo vệ con tôi?”
Ông nhìn tôi, nói chậm rãi:
“Cô phải giữ những bằng chứng này. Và tuyệt đối đừng quay lại xin xỏ.”
Một tuần sau, ngân hàng bắt đầu gọi điện. Nhưng họ không gọi cho tôi. Họ gọi cho mẹ chồng tôi. Tôi biết vì bà nhắn cho tôi đúng một tin nhắn:
“Cô giữ kín mấy thứ đó. Tôi sẽ xử lý.”
Lần đầu tiên sau khi ly hôn, tôi hiểu: thùng cháo gói kia không phải là sự bố thí, mà là lời cảnh tỉnh.
Tôi không quay lại nhà chồng, cũng không liên lạc với chồng cũ. Tôi tập trung đi làm, gửi con cho mẹ ruột trông giúp. Ban ngày tôi làm ở xưởng may, tối về nhận thêm hàng về nhà may gia công. Cuộc sống vất vả, nhưng tôi ngủ ngon hơn những ngày còn làm dâu.
Ba tháng sau, tôi nghe tin chồng cũ bị ngân hàng siết tài sản. Ngôi nhà đứng tên mẹ chồng cũng không giữ được, vì khoản vay quá lớn. Anh ta bỏ đi khỏi địa phương, nghe nói vào Nam làm thuê. Không ai rõ tung tích.
Mẹ chồng tôi bán căn nhà nhỏ còn lại để trả nợ phần nào. Bà về sống cùng em gái. Người phụ nữ từng ném cho tôi thùng cháo gói giờ sống lặng lẽ, không còn vẻ cay nghiệt ngày xưa.
Một lần duy nhất, bà gọi cho tôi.
Giọng bà khàn đi:
“Tôi không xin cô quay lại. Chỉ mong… thỉnh thoảng cho tôi gặp thằng bé.”
Tôi im lặng rất lâu rồi đồng ý. Không phải vì bà, mà vì con tôi. Dù thế nào, bà vẫn là bà nội của nó.
Ngày bà đến thăm, bà mang theo một túi cháo giống hệt ngày trước. Bà đặt xuống bàn, không nhìn tôi, chỉ nói nhỏ:
“Hôm đó tôi ném cho cô thùng cháo… là vì tôi không biết phải xin lỗi thế nào.”
Tôi không nhắc lại chuyện cũ. Có những thứ, nói ra chỉ làm đau thêm.
Giờ đây, tôi đã thuê được một phòng trọ nhỏ, đủ cho hai mẹ con. Tôi không giàu, nhưng tôi không còn sợ hãi. Tôi biết mình đã thoát khỏi một cuộc hôn nhân không có tình yêu, chỉ có toan tính.
Mỗi lần nấu cháo cho con, tôi lại nhớ đến cái thùng cháo năm ấy. Nó không chỉ nuôi con tôi qua những ngày đầu khốn khó, mà còn cứu tôi khỏi một bi kịch lớn hơn rất nhiều.
Ly hôn không phải là kết thúc. Với tôi, đó là con đường duy nhất để sống tử tế với chính mình.



