Đêm tân hôn, bố chồng bất ngờ khóa cửa,đưa tôi 100 triệu và nói: Thay/quần áo, đi cửa Sau nhanh lên! Tôi nghe lời thoát khỏi một kiếp nạn!

Đêm tân hôn, bố chồng bất ngờ khóa cửa,đưa tôi 100 triệu và nói: Thay/quần áo, đi cửa Sau nhanh lên! Tôi nghe lời thoát khỏi một kiếp nạn!

Đêm tân hôn của tôi diễn ra trong căn nhà ba gian cũ kỹ ở một huyện ngoại thành Hà Nội. Tôi tên Mai, 24 tuổi, vừa về làm dâu nhà anh Tuấn sau một đám cưới vội vàng. Gia đình chồng khá giả, bố chồng là ông Lâm, chủ một xưởng gỗ lớn trong vùng. Ngày cưới, ai cũng bảo tôi may mắn, nhưng ngay từ lúc bước chân vào nhà, tôi đã thấy một cảm giác lạnh lẽo khó tả.

Tuấn uống nhiều rượu trong tiệc cưới. Đến tối, anh lăn ra ngủ say, bỏ mặc tôi ngồi thẫn thờ trên giường cưới. Tôi định đi ra ngoài rót nước thì bất ngờ cánh cửa phòng khóa lại từ bên ngoài. Tim tôi đập thình thịch. Chưa kịp kêu lên, tiếng ông Lâm vang lên trầm thấp phía sau cánh cửa.

Ông mở cửa bước vào, trên tay là một chiếc phong bì dày. Ông nhìn tôi rất lâu, ánh mắt khiến tôi rùng mình. Không vòng vo, ông đặt phong bì lên bàn, giọng lạnh tanh:
“Trong này là 100 triệu. Thay quần áo đi. Ra cửa sau nhanh lên.”

Tôi chết lặng. Cả người tôi run bắn. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không dám hỏi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ thấy sợ hãi. Nỗi sợ không tên bóp nghẹt cổ họng. Tôi nhớ đến ánh mắt của ông suốt những ngày cưới hỏi, những lần ông nhìn tôi quá lâu khi Tuấn không để ý.

Tôi cắn môi, tay run run mở phong bì. Tiền mới cứng, mùi giấy in hăng hắc. Ông Lâm không nói thêm lời nào, chỉ đứng dựa cửa, ánh mắt thúc giục. Trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ: nếu ở lại, tôi sẽ gặp chuyện không lành.

Tôi thay vội bộ quần áo thường ngày, nhét phong bì vào túi, cúi đầu đi theo lối cửa sau. Trời đêm tối mịt, gió lạnh quất vào mặt. Khi cánh cửa sau khép lại, tôi nghe tiếng khóa lách cách. Tôi không ngoảnh đầu lại, chỉ chạy, chạy như chưa từng chạy trong đời.

Đêm ấy, tôi rời khỏi nhà chồng, rời khỏi cuộc hôn nhân chưa kịp bắt đầu. Tôi không biết phía trước là gì, chỉ biết rằng mình vừa thoát khỏi một kiếp nạn.

Tôi lang thang suốt đêm, cuối cùng ngồi bệt xuống ghế đá ở bến xe tỉnh. Trời gần sáng, phố xá thưa người. Tôi mở điện thoại, hàng chục cuộc gọi nhỡ từ Tuấn và mẹ chồng. Tôi không dám nghe. Bàn tay tôi vẫn còn run khi chạm vào màn hình.

Đến trưa, tôi thuê một phòng trọ nhỏ, khóa cửa lại rồi mới dám ngồi xuống khóc. Những giọt nước mắt dồn nén từ bao ngày vỡ òa. Tôi nhớ lại từng chi tiết nhỏ: cách ông Lâm thường hỏi tôi có mệt không, có quen sống ở nhà chồng không; cách ông đứng chắn lối mỗi lần tôi ra sân một mình. Khi ấy tôi nghĩ do mình đa nghi, giờ thì mọi thứ ghép lại thành một bức tranh đáng sợ.

Chiều hôm đó, Tuấn tìm được tôi. Anh gõ cửa dồn dập, giọng hoảng loạn. Tôi mở cửa trong sự cảnh giác cao độ. Nhìn thấy tôi còn nguyên vẹn, anh thở phào nhưng ngay lập tức hỏi dồn:
“Sao em bỏ đi? Bố nói em tự ý lấy tiền rồi trốn?”

Tôi sững sờ. Tôi kể lại toàn bộ sự việc, từ lúc bị khóa cửa đến câu nói của ông Lâm. Tuấn tái mặt. Anh ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu. Một lúc lâu sau, anh mới thú nhận: đây không phải lần đầu.

Nhiều năm trước, mẹ Tuấn từng phát hiện ông Lâm có mối quan hệ mờ ám với một nữ công nhân trẻ trong xưởng. Vụ việc được dàn xếp bằng tiền và sự im lặng. Gia đình giữ kín vì sợ tai tiếng. Khi cưới tôi, mẹ chồng từng ngập ngừng khuyên tôi “đừng ở một mình với bố”, nhưng tôi không hiểu ẩn ý phía sau.

Tuấn khóc. Anh nói anh ân hận vì đã để tôi về nhà trong đêm tân hôn khi anh say rượu. Anh xin tôi quay về, hứa sẽ bảo vệ tôi, sẽ đưa bố đi nơi khác sống. Nhưng trong lòng tôi đã có một vết nứt lớn. Niềm tin đã vỡ thì rất khó hàn gắn.

Tôi quyết định gặp mẹ chồng. Bà đến phòng trọ, gầy đi trông thấy chỉ sau một đêm. Khi nghe tôi nói sẽ không quay lại, bà không níu kéo. Bà chỉ cúi đầu xin lỗi, nói rằng bà hiểu vì sao tôi phải chạy trốn. Bà cũng trả lại cho tôi số tiền 100 triệu, nói đó là tiền bẩn, tôi không nên giữ.

Tôi dùng số tiền ấy để nộp đơn ly hôn và chuyển sang một thành phố khác làm việc. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi kết thúc trong lặng lẽ. Tôi mang theo nỗi ám ảnh, nhưng cũng mang theo sự tỉnh táo: đôi khi rời đi chính là cách tự cứu mình.

Hai năm sau, tôi sống ở Đà Nẵng, làm nhân viên hành chính cho một công ty du lịch nhỏ. Cuộc sống của tôi đơn giản, đều đặn nhưng bình yên. Ban đầu, mỗi khi nghe tiếng khóa cửa tôi vẫn giật mình, nhưng dần dần, nỗi sợ cũng lùi xa.

Một buổi chiều mưa, tôi nhận được cuộc gọi từ Tuấn. Chúng tôi đã lâu không liên lạc. Anh nói ngắn gọn, giọng mệt mỏi. Ông Lâm bị điều tra vì lạm dụng chức quyền, ép buộc nữ công nhân ký hợp đồng bất lợi, kèm theo những hành vi quấy rối bị tố cáo tập thể. Những gì gia đình cố che giấu cuối cùng cũng bị phơi bày.

Tuấn nói anh gọi cho tôi chỉ để xin lỗi một lần nữa. Anh hiểu rằng dù anh không trực tiếp gây ra chuyện, nhưng sự im lặng của anh ngày ấy cũng là một phần sai lầm. Tôi lắng nghe, không trách móc. Tôi đã học được cách đặt ranh giới và không để quá khứ giam cầm mình.

Sau cuộc gọi, tôi ngồi rất lâu bên cửa sổ. Tôi nhận ra nếu đêm tân hôn ấy tôi do dự, nếu tôi vì danh phận mà ở lại, cuộc đời tôi có thể đã rẽ sang một hướng khác, tăm tối hơn rất nhiều. Không phải ai cũng đủ tỉnh táo trong khoảnh khắc sinh tử, và tôi biết mình đã may mắn.

Tôi bắt đầu tham gia các buổi chia sẻ dành cho phụ nữ từng trải qua tổn thương trong hôn nhân. Tôi không kể chi tiết, chỉ nói về quyền được rời đi khi cảm thấy không an toàn. Có những người phụ nữ lớn tuổi hơn tôi, cũng có những cô gái trẻ vừa kết hôn. Họ lắng nghe và gật đầu, trong mắt có sự đồng cảm sâu sắc.

Một ngày nọ, tôi gặp Nam, 30 tuổi, một người đàn ông điềm đạm, tôn trọng khoảng riêng tư của tôi. Anh không tò mò quá khứ, không thúc ép tương lai. Bên anh, tôi học lại cách tin tưởng, nhưng lần này là một niềm tin có điều kiện: tôn trọng và an toàn.

Câu chuyện đêm tân hôn của tôi không phải để kể cho người khác nghe vì tò mò, mà để nhắc chính mình rằng: phụ nữ không nợ ai sự im lặng. Dũng cảm không phải là chịu đựng đến cùng, mà là biết rời đi đúng lúc.