Ly Hôn Xong Chồng Cướp Trắng Căn Biệt Thự 55 Tỷ, Ném Cho Tôi Thiệp Mời Đám Cưới Của Anh Ta Với Tiểu Tam, Mẹ Tôi Cười Nói: “Cứ Đến Đi! Có Kịch Hay Cho Con Xem.”
Tôi và Trần Quốc Huy ly hôn sau mười hai năm chung sống. Nguyên nhân không có gì mới mẻ: anh ta ngoại tình với cô trợ lý kém tôi gần mười tuổi – Lê Ngọc Trâm. Tôi từng khóc, từng níu kéo, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng và câu nói tàn nhẫn:
“Cô già rồi, sống nhạt nhẽo quá.”
Ngày ký đơn ly hôn, tôi mới hiểu thế nào là mất trắng. Căn biệt thự 55 tỷ ở Thảo Điền – nơi tôi cùng anh gây dựng từ con số không – đứng tên anh ta. Toàn bộ giấy tờ pháp lý, từ sổ đỏ đến hồ sơ vay vốn ngân hàng, đều do anh ta nắm giữ. Tôi tin chồng, tin đến mức không giữ lại cho mình một con đường lui.
Sau ly hôn, tôi chuyển về sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở quận Tân Bình. Một buổi chiều mưa, người đưa thư gõ cửa. Trên tay là một phong bì màu kem, chữ mạ vàng.
Thiệp cưới.
Tên chú rể: Trần Quốc Huy
Tên cô dâu: Lê Ngọc Trâm
Địa điểm tổ chức: Chính căn biệt thự 55 tỷ – nhà cũ của tôi.
Tôi bật cười, nhưng nước mắt rơi xuống bàn. Không phải vì đau, mà vì nhục. Anh ta không chỉ cướp nhà, cướp tiền, mà còn cố tình mời tôi đến xem hạnh phúc mới của họ – như một cách khẳng định chiến thắng.
Tôi vò nát tấm thiệp, run rẩy nói với mẹ:
“Con không đi đâu. Con không chịu nổi.”
Mẹ tôi – bà Nguyễn Thị Hồng – người phụ nữ cả đời buôn bán nhỏ, từng trải hơn tôi tưởng – nhìn tấm thiệp, rồi bất ngờ cười.
Bà nói chậm rãi:
“Cứ đến đi con. Có kịch hay cho con xem.”
Tôi ngẩng lên. Trong ánh mắt mẹ không có đau lòng, chỉ có sự tỉnh táo lạnh lùng.
Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng: mọi thứ chưa kết thúc.
Ngày cưới của họ diễn ra lộng lẫy đúng như cách Trần Quốc Huy luôn thích phô trương. Biệt thự được trang trí như khách sạn 5 sao, khách mời toàn đối tác làm ăn, bạn bè giới thượng lưu.
Tôi xuất hiện trong chiếc váy đơn giản màu xanh đậm, không quá nổi bật, cũng không hề luộm thuộm. Mẹ tôi đi cùng, dáng bà nhỏ bé nhưng thẳng lưng, ánh mắt quan sát mọi thứ rất kỹ.
Ngay khi thấy tôi, Ngọc Trâm khựng lại nửa giây rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười. Cô ta bước đến, giả vờ thân thiện:
“Em không ngờ chị lại đến thật.”
Tôi chưa kịp đáp thì Quốc Huy chen vào, giọng đầy đắc ý:
“Anh nói rồi mà, người cũ thì cũng nên chúc phúc cho người mới.”
Mẹ tôi mỉm cười hiền hậu, hỏi một câu tưởng như vô thưởng vô phạt:
“Nhà đẹp quá. Hai đứa mua lúc nào vậy?”
Quốc Huy hơi sững, rồi trả lời:
“Dạ… cũng lâu rồi.”
Trong suốt buổi tiệc, tôi nhận ra nhiều ánh mắt dò xét từ khách mời. Có người thì thầm, có người nhìn tôi rồi nhìn cô dâu mới, vẻ mặt khó hiểu. Tôi bắt đầu cảm thấy không khí có gì đó không ổn.
Đến phần phát biểu, Quốc Huy cầm micro, thao thao về “người phụ nữ đã giúp anh tìm lại hạnh phúc”. Ngọc Trâm rưng rưng nước mắt, đóng tròn vai cô dâu hoàn hảo.
Nhưng khi MC mời đại diện gia đình phát biểu, mẹ tôi đứng lên. Không ai ngờ tới.
Bà nói giọng nhẹ nhàng:
“Tôi chỉ muốn nói một câu ngắn. Chúc mừng hạnh phúc của hai con. Và cũng mong mọi thứ trong ngôi nhà này… sớm được rõ ràng.”
Cả hội trường im lặng. Quốc Huy tái mặt.
Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên mặc vest xám bước vào – luật sư Phạm Minh Tuấn. Ông tiến thẳng đến sân khấu, trao cho Quốc Huy một tập hồ sơ.
“Anh Trần Quốc Huy, đây là thông báo thụ lý vụ án tranh chấp tài sản sau ly hôn.”
Ngọc Trâm hoảng hốt. Khách mời xôn xao.
Tôi đứng yên, tim đập mạnh. Tôi không hề biết mẹ đã chuẩn bị tất cả những điều này từ khi nào.
Luật sư Tuấn công bố rõ ràng: căn biệt thự được mua bằng tiền chung, trong đó phần lớn vốn đến từ tài sản thừa kế của tôi, có đầy đủ sao kê, giấy tờ. Việc đứng tên một mình Quốc Huy chỉ là hình thức, không đủ cơ sở pháp lý để chiếm đoạt toàn bộ.
Đám cưới biến thành một sân khấu hỗn loạn. Quốc Huy không còn vẻ đắc thắng.
Mẹ tôi khẽ nói với tôi:
“Con thấy chưa? Kịch hay mới chỉ bắt đầu.”
Vụ kiện kéo dài gần sáu tháng. Quốc Huy từ chỗ tự tin chuyển sang cáu gắt, rồi tuyệt vọng. Ngọc Trâm ban đầu còn ở bên động viên, nhưng khi truyền thông bắt đầu xì xào, cô ta dần biến mất.
Sự thật được phơi bày: ngoài biệt thự, Quốc Huy còn âm thầm chuyển nhượng một số tài sản chung, cố tình che giấu thu nhập. Điều này khiến anh ta mất hoàn toàn lợi thế trước tòa.
Phiên xét xử cuối cùng diễn ra trong một buổi sáng nhiều nắng. Tôi ngồi nghe thẩm phán tuyên án mà lòng bình thản lạ thường.
Kết quả:
-
Biệt thự 55 tỷ được xác định là tài sản chung.
-
Tôi được chia 60% giá trị do chứng minh được nguồn tiền chính.
-
Quốc Huy phải bồi thường thêm vì hành vi tẩu tán tài sản.
Ngày tôi nhận quyết định, Quốc Huy đứng ngoài hành lang tòa án, gọi tôi lại.
“Anh sai rồi. Cho anh một cơ hội được không?”
Tôi nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình. Trong lòng không còn giận, cũng chẳng còn thương.
“Cơ hội em đã cho anh từ lâu rồi.”
Tôi bán lại phần biệt thự của mình, dùng tiền mở một công ty nhỏ kinh doanh nội thất – lĩnh vực tôi từng đứng sau hỗ trợ anh suốt nhiều năm nhưng chưa bao giờ được ghi nhận. Công việc thuận lợi hơn tôi nghĩ.
Còn Ngọc Trâm, cô ta rời bỏ Quốc Huy khi anh không còn tiền và địa vị. Đám cưới xa hoa kia trở thành trò cười trong giới quen biết.
Một buổi tối, tôi ngồi uống trà cùng mẹ. Bà nói:
“Đời người phụ nữ, không sợ mất chồng, chỉ sợ mất mình.”
Tôi mỉm cười. Lần này, là nụ cười thật sự.
Hóa ra, tấm thiệp cưới năm ấy không phải để làm tôi đau – mà để tôi tỉnh.



