Tiệc Mừng Chồng Lên Chức Giấm ĐốC công ty, Bố Tôi Dưới Quê Lên Bị Mẹ Chồng Quất: “Xuống Bếp Mà Ăn” Bỗng Ông Gọi Điện: “Sa Thải Cho Tôi 1 Người ! Cả Nhà Họ Tái Mặt..

Tiệc Mừng Chồng Lên Chức Giấm ĐốC công ty, Bố Tôi Dưới Quê Lên Bị Mẹ Chồng Quất: “Xuống Bếp Mà Ăn” Bỗng Ông Gọi Điện: “Sa Thải Cho Tôi 1 Người ! Cả Nhà Họ Tái Mặt..

Buổi tiệc mừng chồng tôi – Nguyễn Hoàng Nam – lên chức Giám đốc điều hành được tổ chức tại nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Cả gia đình bên chồng ai cũng diện đồ lộng lẫy, cười nói rôm rả, khoe khoang không chút ngại ngần. Riêng tôi – Trần Thị Hạnh, vợ anh – chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, cố giữ nụ cười cho tròn vai người vợ giám đốc.

Bố tôi, ông Trần Văn Lợi, từ quê lên dự tiệc. Ông mặc bộ áo sơ mi cũ đã sờn cổ, đôi giày da bạc màu. Tôi biết ông đã đắn đo rất lâu mới dám lên thành phố, chỉ vì muốn tận mắt thấy con rể thành đạt.

Nhưng ngay khi ông vừa ngồi xuống bàn, mẹ chồng tôi – bà Lê Thị Hoa – đã liếc xéo:
“Ở đây toàn lãnh đạo với đối tác lớn, ông xuống bếp ăn tạm đi cho tiện.”

Tôi chết lặng. Bố tôi sững người, tay run run đặt chén xuống. Chồng tôi ngồi đó, im lặng, không một lời bênh vực. Một người anh họ còn cười khẩy:
“Ở quê quen ăn mâm thấp rồi, lên đây chắc ngại ghế cao.”

Tôi nghẹn đến mức không thở nổi. Bố tôi đứng dậy, cúi đầu:
“Ừ… để bác xuống bếp cho đỡ phiền.”

Nhìn dáng ông khuất sau cánh cửa, tim tôi như bị bóp nghẹt. Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, rượu vang rót tràn, tiếng cười nói át cả tiếng nhạc. Không ai để ý đến một người cha vừa bị đuổi khỏi bàn tiệc mừng con rể.

Khoảng mười lăm phút sau, khi mọi người đang nâng ly chúc mừng, điện thoại của chồng tôi đổ chuông. Anh cau mày khi thấy số lạ nhưng vẫn bắt máy.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh tái mét. Tay cầm điện thoại run lên. Cả bàn tiệc dần im lặng khi nghe giọng trầm, dứt khoát từ đầu dây bên kia vọng ra:

Sa thải cho tôi một người. Ngay bây giờ.

Chồng tôi lắp bắp:
“Dạ… dạ vâng, thưa chủ tịch…”

Tôi sững sờ. Chủ tịch? Tôi quay sang nhìn cửa bếp. Trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ khiến toàn thân lạnh toát…

Khi cả nhà còn đang hoang mang, chồng tôi buông điện thoại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Mẹ chồng tôi cuống quýt hỏi:
“Ai gọi mà mặt mũi con xanh như tàu lá vậy?”

Anh không trả lời, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt hoảng loạn. Tôi đứng bật dậy, bước nhanh về phía bếp. Linh cảm trong tôi ngày càng rõ rệt.

Trong căn bếp phía sau nhà hàng, bố tôi đang ngồi một mình trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là tô cơm nguội với ít canh rau. Ông ăn chậm rãi, vẻ mặt bình thản đến lạ. Tôi gọi khẽ:
“Bố…”

Ông ngẩng lên, cười hiền:
“Bố quen rồi con à. Ở quê ăn vậy suốt.”

Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. Tôi vừa định nói gì đó thì cửa bếp mở ra. Chồng tôi, mẹ chồng, cùng vài người họ hàng bước vào. Không khí đặc quánh.

Bố tôi đặt thìa xuống, đứng dậy, phủi nhẹ tay áo rồi nói:
“Thôi, bố ăn xong rồi. Chắc cũng đến lúc về.”

Lúc này, chồng tôi bất ngờ cúi gập người:
“Con… con xin lỗi bố.”

Cả gian bếp chết lặng.

Mẹ chồng tôi há hốc miệng.
“Nam! Con làm cái gì vậy?”

Bố tôi ngạc nhiên:
“Có chuyện gì à?”

Chồng tôi run giọng:
“Bố… bố là Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn phải không ạ?”

Không ai thở nổi.

Bố tôi thở dài, chậm rãi gật đầu:
“Ừ. Bố không muốn nói. Bố chỉ muốn làm một người cha bình thường.”

Sự thật vỡ òa như tiếng sét. Hóa ra bố tôi chính là người sáng lập tập đoàn, đã về quê sống giản dị nhiều năm, nhường quyền điều hành cho người khác. Ông muốn xem con rể mình – người vừa được đề bạt – có xứng đáng không, nên âm thầm lên dự tiệc.

Ông nhìn thẳng vào mẹ chồng tôi:
“Bà vừa bảo tôi xuống bếp ăn. Tôi xuống. Nhưng bà quên một điều: Nhân cách không nằm ở cái ghế.

Quay sang chồng tôi, ông nói chậm rãi:
“Cuộc điện thoại ban nãy là tôi gọi. Người bị sa thải… không phải nhân viên nào khác.”

Chồng tôi tái mét:
“Không… không lẽ là con?”

Bố tôi gật đầu:
“Đúng. Một người làm lãnh đạo mà để vợ mình chịu tủi nhục, để bố vợ bị sỉ nhục mà im lặng, thì không đủ tư cách ngồi ghế giám đốc.”

Mẹ chồng tôi khuỵu xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu. Những người họ hàng đứng chết trân.

Bố tôi quay sang nắm tay tôi:
“Con có hối hận khi lấy nó không?”

Tôi lắc đầu, nước mắt rơi lã chã. Không phải vì mất chức, mà vì lần đầu tiên trong đời, tôi thấy sự công bằng đứng về phía mình.

Buổi tiệc kết thúc trong im lặng nặng nề. Không ai còn tâm trí ăn uống. Tin chồng tôi bị sa thải lan nhanh hơn cả lời chúc mừng trước đó. Những ánh mắt khinh thường lúc đầu giờ đây chuyển thành sợ hãi, né tránh.

Bố tôi rời nhà hàng mà không trách móc thêm một lời. Ông chỉ nói:
“Người ta có thể nghèo tiền, nhưng đừng nghèo đạo đức.”

Những ngày sau đó, chồng tôi như người mất hồn. Từ một giám đốc được săn đón, anh trở thành người thất nghiệp chỉ sau một đêm. Những mối quan hệ từng thân thiết bỗng dưng bặt vô âm tín. Điện thoại im lìm.

Mẹ chồng tôi từ chỗ kiêu ngạo trở nên lầm lũi. Bà không dám nhìn thẳng vào tôi. Một buổi tối, bà chủ động sang phòng tôi, giọng run run:
“Mẹ xin lỗi con… và xin lỗi bố con.”

Tôi im lặng. Không phải vì hận, mà vì có những tổn thương không thể xóa bằng lời xin lỗi.

Chồng tôi sau nhiều ngày suy sụp đã quỳ xuống trước bố tôi. Anh xin được làm lại, xin được học cách làm người trước khi làm lãnh đạo. Bố tôi không giúp ngay. Ông chỉ cho anh một công việc nhỏ ở chi nhánh tỉnh, không chức danh, không ưu ái.

“Muốn đứng cao, phải biết cúi thấp.” – ông nói.

Tôi theo chồng về tỉnh lẻ. Từ căn hộ sang trọng, tôi chấp nhận sống trong căn nhà thuê nhỏ. Nhưng lần này, tôi không thấy tủi. Vì tôi thấy chồng mình thay đổi từng ngày. Anh học cách lắng nghe, học cách bảo vệ vợ, học cách tôn trọng người khác – điều mà trước đây anh nghĩ là không cần thiết.

Ba năm sau, bố tôi mới chính thức cho anh một cơ hội trở lại tập đoàn. Không phải vì anh là con rể, mà vì anh đã đủ tư cách.

Trong bữa cơm gia đình ngày bố tôi trao lại quyết định bổ nhiệm mới, mẹ chồng tôi tự tay gắp thức ăn cho bố tôi, gọi một tiếng:
“Anh Lợi.”

Không còn ghế cao hay thấp. Chỉ còn những con người học được bài học đắt giá: coi thường người khác chính là tự đào hố cho mình.