Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch…

Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch…

Tôi tên Nguyễn Thị Hạnh, năm đó 36 tuổi, đã có chồng và một con trai nhỏ. Tôi không học cao, chỉ tốt nghiệp trung cấp kế toán, đi làm từ năm 20 tuổi. Gia đình tôi không khá giả nhưng sống đàng hoàng, tự lập, không dựa dẫm ai.

Chồng tôi là Trần Quốc Minh, kỹ sư xây dựng, tính tình hiền lành. Nhà chồng tôi có mỗi một điều khiến tôi mệt mỏi: cô em chồng Trần Thu Lan – tiến sĩ kinh tế, giảng viên đại học, luôn mang vẻ ngoài trí thức và cái nhìn khinh người ra mặt.

Lan ít khi nói chuyện với tôi tử tế. Mỗi lần gặp, cô ta đều cố tình hỏi những câu kiểu:
“Chị Hạnh học đến đâu rồi nhỉ?”
Hay:
“Giờ kế toán trung cấp chắc khó xin việc lắm?”

Tôi thường im lặng. Không phải vì sợ, mà vì tôi không muốn gây căng thẳng trong gia đình.

Mọi chuyện bùng nổ trong một bữa cơm giỗ nhà chồng.

Hôm đó, tôi góp ý nhẹ nhàng về việc chi tiêu cho dự án sửa nhà từ đường – vì tôi là người đang quản lý sổ sách. Chưa kịp nói hết câu, Lan đã bật cười mỉa mai.

“Chị nói chuyện kinh tế với ai vậy?”
Rồi cô ta quay sang mọi người, giọng đầy châm chọc:
Học ít thì ngậm miệng lại, mấy chuyện này để người có bằng cấp nói.”

Cả mâm cơm im phăng phắc.

Tôi sững người. Tay tôi run lên vì tức, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Chồng tôi định lên tiếng thì tôi ra hiệu cho anh im lặng. Tôi không muốn làm lớn chuyện trước mặt họ hàng.

Lan thấy tôi không phản ứng thì càng được đà:
“Em nói thật đấy, chị đừng tự ái. Không học cao thì nên biết thân biết phận.”

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào mọi người rồi bế con ra về. Không một lời cãi lại.

Đêm đó, tôi không ngủ. Không phải vì lời nói, mà vì tôi nhận ra: ở trong mắt Lan, tôi chưa bao giờ là người ngang hàng.

Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn trong nhóm gia đình:
“Tuần tới Lan đi phỏng vấn vào một tập đoàn lớn, cả nhà chúc mừng nhé.”

Tôi đọc tin, khẽ mỉm cười.

Vì chính tôi… là người đang ngồi ghế Chủ tịch tập đoàn đó.

Tập đoàn An Phát Holdings là công ty tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng suốt 10 năm. Tôi không đứng tên công khai, vì muốn cuộc sống gia đình yên ổn. Trên giấy tờ, tôi chỉ là cổ đông sáng lập, còn ghế Chủ tịch tôi trực tiếp đảm nhiệm nhưng rất kín tiếng.

Ngày Lan đi phỏng vấn, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ.

Tôi không nói với ai trong gia đình, kể cả chồng. Tôi muốn xem, nếu không có danh xưng “chị dâu”, Lan sẽ thể hiện bản thân thế nào.

Lan bước vào phòng phỏng vấn với bộ vest đắt tiền, gương mặt tự tin. Khi nhìn thấy tôi ngồi ở vị trí trung tâm, bảng tên “Nguyễn Thị Hạnh – Chủ tịch HĐQT” đặt ngay trước mặt, cô ta tái mặt thấy rõ.

Lan đứng sững vài giây, rồi cúi chào trong trạng thái lúng túng:
“Dạ… em chào hội đồng.”

Tôi gật đầu, giọng bình thản:
“Cô cứ ngồi.”

Buổi phỏng vấn bắt đầu. Lan trình bày rất trôi chảy về học vấn, luận án tiến sĩ, các đề tài nghiên cứu. Nhưng khi đến phần tình huống thực tế – quản lý dòng tiền, xử lý khủng hoảng nhân sự, vận hành doanh nghiệp – cô ta bắt đầu lúng túng.

Tôi đặt câu hỏi:
“Nếu công ty gặp khủng hoảng tài chính trong 3 tháng, cô sẽ làm gì đầu tiên?”

Lan trả lời theo sách vở. Tôi tiếp tục hỏi sâu hơn, dựa trên kinh nghiệm thực chiến. Cô ta không trả lời được.

Cuối buổi, tôi nói ngắn gọn:
“Cô có học vấn tốt, nhưng thiếu trải nghiệm thực tế và kỹ năng lãnh đạo. Chúng tôi không tuyển vị trí này.”

Lan cúi đầu, giọng run run:
“Dạ… em hiểu.”

Trước khi cô ta rời phòng, tôi gọi lại:
“Khoan đã.”

Lan quay lại, ánh mắt đầy hoang mang.

Tôi nhìn thẳng:
“Có một điều tôi muốn nói. Ở công ty này, chúng tôi không đánh giá con người bằng bằng cấp. Chúng tôi đánh giá bằng năng lực và thái độ.”

Lan im lặng.

Tôi nói tiếp, chậm rãi:
“Trong đời, có những người không học cao, nhưng họ học từ thực tế. Và cũng có những người học rất cao… nhưng quên mất cách tôn trọng người khác.”

Lan cúi đầu rất thấp. Tôi không cần nói thêm câu nào nữa.

Tối hôm đó, Lan về nhà với vẻ mặt khác hẳn mọi ngày. Không kiêu ngạo, không cao giọng.

Cô ta chủ động tìm tôi trong bếp, nơi tôi đang nấu cơm cho con.

“Chị… em xin lỗi.”

Tôi quay lại nhìn Lan. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy.

Lan nói tiếp, giọng nghẹn:
“Hôm đó… em đã quá coi thường chị. Em không biết chị là người như vậy.”

Tôi đặt muỗng xuống, bình thản:
“Không sao. Chị không cần em xin lỗi vì chị là Chủ tịch. Chị chỉ cần em hiểu rằng không ai có quyền coi thường người khác.”

Lan gật đầu, nước mắt rơi.

Sau chuyện đó, Lan thay đổi rõ rệt. Cô ta không còn khoe khoang bằng cấp, bắt đầu xin đi thực tập, chấp nhận vị trí thấp hơn để học hỏi. Mối quan hệ giữa tôi và Lan dần dịu lại – không thân thiết, nhưng tôn trọng nhau.

Chồng tôi sau này mới biết toàn bộ sự thật. Anh chỉ ôm tôi và nói:
“Anh xin lỗi vì đã để em chịu tủi thân lâu như vậy.”

Tôi mỉm cười. Tôi không cần ai công nhận mình giỏi. Tôi chỉ cần sống đúng, làm đúng, và tự trọng.