Chồng Tôi Luôn Giặt Ga Giường Mỗi Khi Tôi Vắng Nhà Một Ngày TÔi Tình Cờ Biết Được Bí Mật Đăng Sợ…
Tôi tên là Lan, 32 tuổi, nhân viên kế toán cho một công ty xây dựng ở quận Bình Thạnh. Chồng tôi, Hoàng, 35 tuổi, làm kỹ sư cơ khí, tính tình hiền lành, ít nói và sống rất nguyên tắc. Chúng tôi kết hôn đã gần bảy năm, cuộc sống nhìn bề ngoài khá yên ổn, không giàu sang nhưng đủ đầy.
Tôi thường xuyên phải đi công tác ngắn ngày, mỗi tháng khoảng hai đến ba lần. Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến một ngày, tôi nhận ra một điều kỳ lạ: mỗi lần tôi vắng nhà, khi trở về, ga giường đều đã được giặt sạch, thay mới tinh tươm.
Ban đầu tôi nghĩ đơn giản là chồng tôi chu đáo. Nhưng dần dần, sự chu đáo ấy trở nên… không bình thường. Tôi để ý thấy Hoàng chỉ giặt ga khi tôi đi, còn những lúc tôi ở nhà thì không hề đụng tới. Thậm chí có lần tôi chỉ đi có một đêm, sáng về đã thấy ga mới, mùi nước giặt rất nồng, khác hẳn loại tôi hay dùng.
Một buổi tối, tôi đùa nửa thật:
“Anh sạch sẽ từ khi nào vậy? Em ở nhà thì không thấy anh siêng thế.”
Hoàng khựng lại một giây rất ngắn, rồi cười:
“Thì… lúc em đi anh rảnh hơn.”
Câu trả lời nghe hợp lý nhưng ánh mắt anh tránh đi khiến tim tôi chùng xuống.
Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Tôi phát hiện trong máy giặt thường có chu trình giặt riêng cho ga giường, và ngăn kéo tủ dưới giường – nơi tôi hiếm khi mở – luôn khóa. Một lần, khi tôi vô tình mở được, bên trong chỉ có vài món đồ cũ và… một chai thuốc tẩy vải loại mạnh, thứ tôi chưa từng mua.
Đỉnh điểm là chuyến công tác Đà Lạt ba ngày. Tôi quên sạc điện thoại nên về nhà sớm hơn dự kiến. Khi mở cửa, tôi nghe thấy tiếng máy giặt đang chạy, dù lúc đó đã gần 11 giờ đêm.
Hoàng đứng trước máy giặt, tay run run khi thấy tôi.
“Em… về sớm vậy?”
Tôi nhìn vào trong lồng giặt. Đó là ga giường của chúng tôi, còn rất mới, nhưng bị giặt lại lần nữa.
Tối hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường sạch bong, tim đập liên hồi. Lần đầu tiên sau nhiều năm chung sống, tôi cảm thấy người đàn ông nằm cạnh mình có một bí mật mà tôi hoàn toàn không biết.
Và tôi quyết định: lần công tác tới, tôi sẽ không đi đâu cả.
Tuần sau, tôi báo với Hoàng rằng mình sẽ đi công tác ở Vũng Tàu ba ngày. Anh gật đầu như mọi khi, không hỏi thêm, chỉ dặn dò tôi đi đường cẩn thận. Sáng hôm đó, tôi kéo vali ra khỏi nhà, bắt taxi đi được hai con phố thì bảo tài xế quay lại. Tôi chờ đến gần trưa mới lặng lẽ mở cửa bước vào.
Căn nhà im ắng. Tôi nghe thấy tiếng nước trong nhà tắm. Hoàng đang ở nhà.
Tôi khẽ khàng đi về phòng ngủ. Cửa phòng mở hé. Hoàng đang tháo toàn bộ ga giường, động tác rất quen thuộc, thuần thục đến đáng sợ. Trên mặt anh không có vẻ lén lút, mà là… căng thẳng.
Khi anh mang ga ra máy giặt, tôi bước ra.
“Anh đang làm gì vậy?”
Hoàng giật mình, mặt tái hẳn.
“Sao… sao em chưa đi?”
Tôi không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh nói đi. Tại sao cứ mỗi lần em đi là anh giặt ga?”
Không khí đông cứng. Hoàng im lặng rất lâu, rồi ngồi phịch xuống ghế.
“Lan… anh xin lỗi. Anh không định giấu em.”
Anh mở ngăn tủ dưới giường, lấy ra một xấp hồ sơ cũ. Đó là bệnh án tâm lý, cách đây gần mười năm. Trước khi quen tôi, Hoàng từng có một mối quan hệ lâu năm. Người phụ nữ ấy bị trầm cảm nặng, có hành vi tự làm đau bản thân. Một đêm, trong lúc Hoàng đi trực, cô ấy đã tự tử ngay trên giường.
“Anh là người phát hiện ra…”
Giọng Hoàng nghẹn lại.
“Từ đó, anh không ngủ được nếu ga giường có mùi cũ. Khi em ở nhà, anh cố chịu. Nhưng lúc em đi, anh không chịu nổi, phải giặt sạch thì mới ngủ được.”
Tôi sững sờ. Mọi nghi ngờ phản bội, dối trá trong đầu tôi tan biến, thay vào đó là cảm giác lạnh sống lưng. Tôi chưa từng biết quá khứ ấy. Hoàng chưa từng kể.
“Vậy tại sao anh không nói với em?” – tôi hỏi.
“Anh sợ em nghĩ anh chưa quên cô ấy. Nhưng sự thật là… anh chỉ chưa quên được cảm giác tội lỗi.”
Tối hôm đó, lần đầu tiên tôi thấy Hoàng khóc. Không phải vì tình cũ, mà vì nỗi ám ảnh anh giấu suốt nhiều năm.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Vài ngày sau, tôi phát hiện Hoàng vẫn tiếp tục giặt ga ngay cả khi tôi ở nhà, lén lút hơn. Tôi biết rằng vấn đề của anh không đơn giản chỉ là thói quen.
Tôi đề nghị anh đi khám lại. Ban đầu Hoàng từ chối, nhưng sau một cơn mất ngủ kéo dài, anh đồng ý.
Bác sĩ nói anh mắc rối loạn lo âu sau sang chấn, chưa từng được điều trị đúng cách. Việc giặt ga chỉ là một hành vi cưỡng chế để trấn an bản thân.
Tôi cầm tay Hoàng, nhận ra người đàn ông tôi yêu không hề phản bội tôi. Anh chỉ đang mắc kẹt trong quá khứ mà không dám đối diện.
Quá trình điều trị không hề dễ dàng. Hoàng phải dùng thuốc liều thấp và tham gia các buổi trị liệu tâm lý mỗi tuần. Những đêm đầu, anh vẫn không ngủ được, mồ hôi ướt lưng, nhiều lần bật dậy giữa đêm chỉ để kiểm tra ga giường.
Tôi ở bên anh nhiều hơn. Tôi không còn đi công tác liên tục, sắp xếp lại công việc. Có những đêm, Hoàng run rẩy nói với tôi:
“Anh sợ… nếu anh ngủ quên thì mọi thứ sẽ lặp lại.”
Tôi hiểu, nỗi sợ ấy không phải logic, nhưng nó là thật với anh.
Dần dần, bác sĩ hướng dẫn anh đối diện với ký ức thay vì né tránh. Hoàng bắt đầu kể cho tôi nghe chi tiết hơn về đêm định mệnh ấy, về cảm giác tội lỗi khi nghĩ rằng giá như anh ở nhà thì mọi chuyện đã khác.
Tôi không trách anh vì đã giấu. Tôi chỉ trách bản thân vì đã không nhận ra sự bất an của người chồng bên cạnh mình suốt bảy năm.
Một buổi sáng, sau gần sáu tháng điều trị, Hoàng không giặt ga khi tôi đi làm về muộn. Anh nằm trên giường, đọc sách, trông rất bình thản. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nằm xuống cạnh anh.
“Anh ổn chứ?” – tôi hỏi.
Hoàng gật đầu.
“Hôm nay anh thấy mình thắng được một chút.”
Chúng tôi ôm nhau, không cần nói thêm.
Từ đó, việc giặt ga không còn gắn với nỗi ám ảnh nữa. Hoàng vẫn sạch sẽ, nhưng không còn cưỡng ép. Anh học cách sống chung với quá khứ, thay vì để nó điều khiển hiện tại.
Còn tôi, tôi học được một điều: hôn nhân không chỉ là chung thủy, mà còn là can đảm chia sẻ những phần tổn thương nhất của bản thân.
Bí mật đáng sợ năm nào hóa ra không phải sự phản bội, mà là nỗi đau chưa được chữa lành.



