Đêm Tân Hôn Chồng Nói Mệt Không Ngủ Chung – Nửa Đêm Tôi Nghe Thấy Tiếng Rên Rỉ Phát Ra Từ Phòng Mẹ Chồng!

Đêm Tân Hôn Chồng Nói Mệt Không Ngủ Chung – Nửa Đêm Tôi Nghe Thấy Tiếng Rên Rỉ Phát Ra Từ Phòng Mẹ Chồng!

Tôi tên là Ngọc Mai, 27 tuổi, vừa kết hôn với Hoàng, chồng tôi hơn tôi ba tuổi. Đám cưới diễn ra gọn gàng nhưng đủ đầy, họ hàng hai bên đều vui vẻ. Vì hoàn cảnh kinh tế, sau cưới chúng tôi ở chung với mẹ chồng là bà Hồng, 56 tuổi, trong căn nhà hai tầng ở ngoại thành Hà Nội.

Đêm tân hôn, tôi hồi hộp xen lẫn hạnh phúc. Sau khi tiễn khách, tôi vào phòng, thay bộ váy ngủ mới mua, lòng tràn đầy mong đợi. Thế nhưng Hoàng chỉ ngồi trên giường, thở dài, vẻ mặt mệt mỏi. Anh nói công việc dạo này áp lực, lại uống nhiều rượu nên không khỏe. Rồi anh đề nghị ngủ riêng, để tôi nghỉ sớm.

Tôi hụt hẫng nhưng vẫn cố tỏ ra thông cảm. Tôi nằm một mình, trằn trọc không ngủ được. Khoảng gần nửa đêm, khi căn nhà đã chìm trong yên tĩnh, tôi bỗng nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ, đứt quãng. Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng rồi âm thanh ấy lại vang lên, rõ hơn, phát ra từ phòng mẹ chồng ở cuối hành lang.

Tim tôi đập mạnh. Tiếng rên nghe mệt mỏi, đau đớn chứ không giống tiếng nói chuyện bình thường. Tôi bước xuống giường, áp tai vào cửa nghe ngóng. Không có tiếng trò chuyện, chỉ là những tiếng thở nặng nề, rên khẽ như cố kìm nén.

Tôi quay lại phòng tìm Hoàng thì thấy anh không còn nằm trên giường. Cửa phòng mở hé. Một linh cảm khó tả khiến tôi bước nhanh ra hành lang. Đèn phòng mẹ chồng vẫn sáng. Tôi đứng khựng lại khi nghe tiếng Hoàng nói nhỏ, đầy lo lắng:

Mẹ cố chịu chút nữa, con xoa cho mẹ đỡ đau…

Tôi chết lặng. Trong đầu tôi lúc đó là hàng loạt câu hỏi hỗn loạn. Tại sao Hoàng ở trong phòng mẹ giữa đêm? Tại sao anh không nói gì với tôi? Và điều gì đang thực sự xảy ra trong căn phòng ấy?

Tôi đứng ngoài cửa phòng mẹ chồng gần như không thở nổi. Một phần trong tôi muốn mở cửa bước vào ngay, phần khác lại sợ đối diện với sự thật. Sau vài phút lấy lại bình tĩnh, tôi gõ nhẹ cửa.

Hoàng mở cửa, rõ ràng giật mình khi thấy tôi. Trong phòng, mẹ chồng tôi nằm nghiêng trên giường, mặt nhăn nhó, tay ôm chặt vùng lưng. Mồ hôi bà ướt đẫm trán. Hoàng đang xoa bóp cho bà, bên cạnh là chai dầu nóng và mấy vỉ thuốc giảm đau.

Thấy tôi, bà Hồng cố gượng cười, nhưng giọng yếu ớt:
“Mai à, mẹ làm con giật mình rồi…”

Hoàng kéo tôi ra ngoài, giọng thấp xuống. Anh thú nhận rằng mẹ bị thoát vị đĩa đệm nặng, cơn đau thường bùng phát về đêm. Trước cưới, anh là người duy nhất chăm sóc mẹ. Mấy hôm nay, bà giấu không nói vì sợ làm ảnh hưởng đến đám cưới.

Tôi vừa nhẹ nhõm, vừa chạnh lòng. Nhẹ nhõm vì những suy nghĩ tồi tệ trong đầu tôi không phải sự thật. Chạnh lòng vì tôi là vợ mà hoàn toàn không hay biết chuyện này.

Hoàng cúi đầu xin lỗi. Anh nói đêm tân hôn không phải anh không cần tôi, mà vì mẹ lên cơn đau dữ dội đúng lúc đó. Anh sợ tôi lo lắng nên chọn cách im lặng. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến mọi chuyện trở nên khó xử hơn.

Sáng hôm sau, tôi chủ động xin nghỉ làm để đưa mẹ chồng đi khám lại. Bác sĩ nói tình trạng của bà cần điều trị lâu dài, hạn chế vận động mạnh. Nhìn dáng bà lặng lẽ trên giường bệnh, tôi thấy thương nhiều hơn trách.

Những ngày sau đó, tôi dần quen với việc chia sẻ chồng mình với trách nhiệm làm con. Có những đêm Hoàng phải thức canh thuốc cho mẹ, tôi cũng dậy cùng, nấu nước ấm, chuẩn bị khăn. Mẹ chồng nhìn tôi bằng ánh mắt khác hẳn – bớt khoảng cách, nhiều tin tưởng.

Tuy vậy, trong lòng tôi vẫn có một nỗi lo mơ hồ: liệu cuộc hôn nhân của tôi có luôn phải đứng sau mẹ chồng? Liệu tôi có đủ kiên nhẫn để sống trong hoàn cảnh này lâu dài?

Sau một tháng, bệnh của mẹ chồng tôi ổn định hơn nhờ điều trị đều đặn. Không khí trong nhà cũng nhẹ nhàng hơn. Tôi và Hoàng bắt đầu có những buổi tối riêng tư đúng nghĩa của vợ chồng, dù không nhiều như tôi từng mơ.

Một tối, mẹ chồng gọi tôi vào phòng. Bà cầm tay tôi, giọng run run. Bà xin lỗi vì đã vô tình làm tôi tổn thương ngay đêm tân hôn. Bà nói cả đời bà sống dựa vào con trai, đến khi Hoàng lập gia đình, bà vừa mừng vừa sợ – mừng vì con có hạnh phúc, sợ vì mình trở thành gánh nặng.

Tôi chợt hiểu rằng, không chỉ tôi phải học làm dâu, mà mẹ chồng tôi cũng đang học cách buông bớt con trai. Tôi đáp lại bằng sự chân thành: tôi không trách bà, chỉ mong sau này mọi chuyện trong nhà đều được nói rõ, để không ai phải chịu đựng trong im lặng.

Hoàng cũng thay đổi. Anh bắt đầu chia sẻ nhiều hơn, không giấu tôi những áp lực trong lòng. Anh nói, làm chồng không chỉ là yêu vợ, mà còn là biết cân bằng giữa vợ và mẹ, không để ai bị bỏ quên.

Cuộc hôn nhân của tôi không giống những câu chuyện màu hồng. Nó bắt đầu bằng hiểu lầm, lo lắng, và cả nước mắt. Nhưng chính đêm tân hôn không trọn vẹn ấy lại dạy tôi một bài học lớn: hôn nhân không chỉ là hai người, mà là cả một gia đình cần học cách thấu hiểu nhau.