“MỖI THÁNG ĐƯA MẸ CHỒNG 5 TRIỆU ĐI CHỢ CẢ NHÀ VẪN PHẢI ĂN CƠM NGUỘI TÔI LÉN LẮP CAMERA CHỈ BIẾT CHẾT LẶNG RỒI TIỄN BÀ VỀ QUÊ NGAY TRONG ĐÊM”

“MỖI THÁNG ĐƯA MẸ CHỒNG 5 TRIỆU ĐI CHỢ CẢ NHÀ VẪN PHẢI ĂN CƠM NGUỘI TÔI LÉN LẮP CAMERA CHỈ BIẾT CHẾT LẶNG RỒI TIỄN BÀ VỀ QUÊ NGAY TRONG ĐÊM”

Từ ngày lấy chồng, tôi luôn tự nhủ phải sống cho tròn đạo làm dâu. Mẹ chồng tôi – bà Nguyễn Thị Tâm, ngoài 60 tuổi – sống cùng vợ chồng tôi trong căn nhà nhỏ ở quận Bình Tân. Chồng tôi là Trần Quốc Hùng, công nhân kỹ thuật, lương tháng hơn mười triệu. Tôi bán hàng online, thu nhập bấp bênh nhưng cộng lại, hai vợ chồng cũng tạm đủ sống.

Ngay từ đầu, chồng tôi thống nhất: mỗi tháng đưa mẹ 5 triệu để bà đi chợ, lo cơm nước cho cả nhà. Tôi không phản đối. Thậm chí thấy vậy là hợp lý. Mẹ lớn tuổi, có tiền trong tay sẽ thoải mái, đỡ phải xin từng bữa.

Nhưng chỉ sau hai tháng, tôi bắt đầu thấy có gì đó rất sai.

Bữa cơm gia đình ngày càng đạm bạc đến khó hiểu. Canh rau loãng như nước lã, cá kho thì khét đáy nồi, thịt heo thái mỏng đến mức nhìn xuyên qua được. Nhiều hôm đi làm về muộn, tôi chỉ thấy nồi cơm nguội ngắt, chan với tí nước mắm.

Ban đầu tôi nghĩ do mẹ tiết kiệm. Tôi góp ý nhẹ nhàng thì bà cười xòa:
– “Ăn uống vừa phải thôi con, bây giờ cái gì cũng đắt.”

Tôi tin. Cho đến khi một lần, tôi tình cờ gặp bà bán thịt ngoài chợ.

– “Ủa, hôm nay mẹ không đi chợ hả cô?” – tôi hỏi vu vơ.
Bà bán thịt nhìn tôi, ngập ngừng một chút rồi nói:
– “Ủa, tưởng con biết rồi… mẹ chồng con dạo này đâu có mua thịt mấy. Toàn ghé hỏi giá rồi đi.”

Câu nói đó như một cú tát.

5 triệu mỗi tháng, chia đều thì mỗi ngày hơn 160 nghìn. Không phải nhiều, nhưng đủ cho một gia đình ba người ăn uống tử tế. Vậy tiền đi đâu?

Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Mẹ chồng tôi thường xuyên ra ngoài buổi tối, có hôm về rất muộn. Bà giữ khư khư cái túi xách, điện thoại lúc nào cũng để chế độ im lặng. Khi tôi hỏi, bà gắt gỏng:
– “Việc của tao, mày hỏi làm gì?”

Chồng tôi thì bênh mẹ tuyệt đối.
– “Mẹ già rồi, em đừng soi mói.”

Nhưng tôi không thể nhắm mắt mãi. Một tối, khi nhìn mâm cơm chỉ có đĩa trứng chiên cháy cạnh và bát canh rau muống già, tôi quyết định làm điều mà sau này chính tôi cũng không ngờ tới.

Tôi lén lắp một chiếc camera nhỏ, giấu kín trong góc bếp.

Tôi mất hai ngày để cài đặt camera sao cho kín đáo nhất. Góc quay vừa đủ thấy bếp, bàn ăn và lối cửa sau – nơi mẹ chồng thường ra vào. Tôi không dám nói với chồng. Trong lòng vừa lo sợ, vừa tự trấn an: Nếu không có gì khuất tất thì mình cũng yên tâm.

Ngày đầu tiên xem lại camera, tôi chỉ thấy những hình ảnh rất bình thường: mẹ tôi nấu cơm, rửa rau, ngồi xem tivi. Tôi thở phào, nghĩ có lẽ mình đã đa nghi.

Nhưng đến tối ngày thứ ba, tim tôi như bị bóp nghẹt.

Khoảng gần 8 giờ tối, sau khi hai vợ chồng tôi đã ăn cơm xong và lên phòng, mẹ chồng tôi lặng lẽ ra bếp. Bà mở tủ lạnh, lấy phần thịt, cá còn lại trong ngày, gói cẩn thận vào túi nilon. Sau đó, bà mở ngăn kéo, lấy thêm mấy hộp thức ăn khô, rồi bỏ tất cả vào túi xách.

Khoảng 15 phút sau, bà ra khỏi nhà.

Tôi tua đi tua lại đoạn video đó không biết bao nhiêu lần. Tay run đến mức không cầm nổi chuột. Hóa ra không phải bà tiết kiệm – mà là bà mang thức ăn đi cho người khác.

Những ngày tiếp theo, tôi tiếp tục theo dõi. Gần như tối nào cũng vậy. Và điều khiến tôi chết lặng hơn cả là: mẹ chồng tôi không chỉ mang thức ăn đi, mà còn đưa tiền.

Có lần tôi thấy bà lấy ra xấp tiền trong túi – tôi đoán ít nhất vài triệu – rồi đưa cho một người đàn ông trung niên đứng ngoài ngõ. Hai người nói chuyện rất thân mật.

Tôi bắt đầu lần theo manh mối. Một buổi chiều, tôi giả vờ đi giao hàng sớm, rồi lén theo sau mẹ. Bà đi đến một căn nhà cấp bốn cũ kỹ cách nhà tôi khoảng 2km. Ở đó, tôi nhìn thấy người đàn ông tối hôm trước – cùng một phụ nữ và hai đứa trẻ.

Tôi hỏi thăm hàng xóm xung quanh thì biết: đó là gia đình ông Lợi, chồng cũ của mẹ chồng tôi.

Tôi bàng hoàng. Hóa ra mẹ chồng tôi từng có một đời chồng trước, sinh ra ông Lợi. Sau này bà bỏ đi, lấy bố chồng tôi. Ông Lợi sống khó khăn, làm phụ hồ, vợ ốm yếu, con nhỏ.

5 triệu mỗi tháng tôi đưa, bà không dùng cho gia đình tôi, mà đem nuôi gia đình riêng của con trai ruột bà.

Tôi về nhà trong trạng thái rối bời. Tôi không trách bà thương con. Nhưng tôi không chấp nhận việc cả nhà tôi phải ăn cơm nguội, thắt lưng buộc bụng để nuôi một gia đình khác mà không ai hề hay biết.

Tối đó, tôi đem chuyện nói với chồng. Nhưng phản ứng của anh khiến tôi đau hơn cả sự thật.

– “Thì mẹ giúp anh trai anh có sao đâu?”
– “Nhưng đó là tiền của vợ chồng mình!” – tôi bật khóc.
– “Mẹ sinh ra anh, mẹ có quyền.”

Câu nói đó khiến tôi hiểu ra: trong cuộc hôn nhân này, tôi luôn đứng sau mẹ anh.

Và tôi biết, nếu tiếp tục im lặng, người phải chịu đựng sẽ mãi là tôi.

Sau đêm cãi nhau đó, tôi gần như không ngủ. Tôi nghĩ rất nhiều. Tôi không muốn làm người con dâu ác, cũng không muốn trở thành người vợ cam chịu cả đời.

Sáng hôm sau, tôi chủ động nói chuyện thẳng thắn với mẹ chồng.

Tôi bật camera lên, đặt điện thoại trước mặt bà.

– “Mẹ xem đi.”

Mặt bà tái đi khi nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc. Bà im lặng rất lâu, rồi bật khóc.

– “Mẹ xin lỗi… mẹ không cố ý giấu con. Nó là con ruột mẹ, mẹ không thể bỏ mặc.”

Tôi hít một hơi thật sâu:
– “Con không cấm mẹ giúp anh ấy. Nhưng mẹ không có quyền lấy tiền của vợ chồng con, rồi để cả nhà ăn uống kham khổ như vậy.”

Bà không nói được gì, chỉ khóc.

Buổi tối hôm đó, tôi đưa ra quyết định mà đến giờ vẫn còn khiến tôi day dứt, nhưng chưa bao giờ hối hận.

Tôi nói với chồng:
– “Hoặc là tách riêng tiền bạc rõ ràng, mẹ muốn giúp ai thì dùng tiền của mẹ. Hoặc là mẹ về quê sống với anh trai, tiện chăm sóc lẫn nhau.”

Chồng tôi nổi giận, cho rằng tôi ích kỷ. Nhưng lần này, tôi không lùi bước.

Cuối cùng, sau nhiều tranh cãi, mẹ chồng tôi thu dọn đồ đạc trong im lặng. Gần nửa đêm, tôi và chồng đưa bà ra bến xe về quê.

Trước khi đi, bà nắm tay tôi, nói nhỏ:
– “Mẹ biết mẹ sai… chỉ mong con sống tốt.”

Tôi nhìn theo bóng bà khuất dần, nước mắt rơi không kìm được. Nhưng trong lòng tôi nhẹ đi một cách lạ thường.

Sau này, vợ chồng tôi vẫn chu cấp cho mẹ mỗi tháng, nhưng tiền bạc rõ ràng, không còn mập mờ. Bữa cơm gia đình không còn nguội. Và quan trọng nhất, tôi học được một điều:
Làm dâu hiền không có nghĩa là chấp nhận bị đối xử bất công.