Con Dâu Đi Làm Về Mỗi Tối Đều Tắm Rất Lâu – Một Hồm Mẹ Chồng Lén Nhìn Rồi Báo Công An Khi Chứng Kiến Cảnh…..
Tối nào cũng vậy, đúng bảy giờ rưỡi, Thu Hà về tới nhà trọ nhỏ ở quận Tân Phú, ăn vội bát cơm rồi bước thẳng vào phòng tắm. Cánh cửa khép lại, tiếng nước xối ào ào kéo dài gần một tiếng. Bà Hạnh – mẹ chồng Hà – ban đầu chỉ nghĩ con dâu làm việc mệt nên muốn thư giãn. Nhưng nhiều tuần trôi qua, thói quen ấy lặp lại đều đặn, không lệch một ngày.
Bà Hạnh là người phụ nữ ngoài sáu mươi, sống cả đời cẩn trọng. Bà để ý thấy mỗi tối Hà đều mang theo một túi nhỏ vào phòng tắm, lúc ra thì túi biến mất. Có hôm bà ngửi thấy mùi hóa chất nhè nhẹ lẫn trong mùi xà phòng. Có hôm Hà bước ra, tay run run, mắt đỏ hoe, vội tránh ánh nhìn của bà.
Chồng Hà – Tuấn – làm thợ điện, thường về muộn. Anh tin vợ, không hỏi han nhiều. Nhưng bà Hạnh thì khác. Trực giác của một người mẹ khiến bà bất an. Một tối mưa, điện trong khu trọ chập chờn, đèn hành lang tắt phụt. Tiếng nước trong phòng tắm nhà bà vẫn chảy. Bà Hạnh lần mò ra trước cửa, gọi khẽ: “Hà ơi, con có sao không?” Không tiếng đáp.
Bà ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ nhỏ thông gió – vốn chỉ đủ thấy phần bồn rửa và nền gạch. Ánh đèn pin điện thoại hắt ra mờ mờ. Bà không nhìn thấy gì nhạy cảm, chỉ thấy Hà ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa tường, hai tay cọ rửa liên tục một vật gì đó màu sẫm, kèm theo những tờ giấy bị xé nhỏ. Bên cạnh là găng tay cao su và chai dung dịch không nhãn. Hà khóc, nước mắt hòa lẫn nước chảy xuống cống.
Bà Hạnh lặng người. Bà gõ cửa mạnh hơn. Hà hoảng hốt đứng dậy, giấu vội đồ vào túi. Mở cửa, Hà cúi gằm mặt: “Con mệt quá, mẹ đừng lo.” Nhưng giọng nói lạc đi.
Đêm đó, bà Hạnh không ngủ. Hình ảnh con dâu cọ rửa đến trầy tay và xé giấy ám ảnh bà. Sáng hôm sau, bà hỏi thẳng. Hà lắc đầu, xin bà đừng can thiệp. “Con tự lo được.” Câu nói ấy càng khiến bà Hạnh quyết định làm điều mà cả đời bà vốn ngại: báo công an phường. Không phải vì nghi ngờ con dâu làm điều xấu, mà vì bà sợ Hà đang bị cuốn vào thứ gì đó nguy hiểm hơn cả im lặng.
Công an phường đến vào buổi chiều. Hai cán bộ trẻ, thái độ điềm đạm, xin phép trao đổi riêng với gia đình. Tuấn bối rối, còn Hà thì tái mặt. Bà Hạnh ngồi im, lòng nặng trĩu, sợ mình đã làm tổn thương con dâu.
Ban đầu, Hà phủ nhận mọi thứ. Cô nói mình chỉ stress công việc. Nhưng khi một cán bộ đưa ra câu hỏi về mùi hóa chất và những mảnh giấy bị xé, Hà bật khóc. Cô xin được nói chuyện riêng. Trong căn phòng nhỏ, Hà kể câu chuyện mà bấy lâu cô giấu kín.
Hà làm việc tại một xưởng gia công bao bì nhựa ở Bình Tân, nơi chủ xưởng lén trộn thêm hóa chất cấm để giảm chi phí. Công nhân phải xử lý chất thải vào cuối ca, không có đồ bảo hộ đúng chuẩn. Những ngày đầu, Hà chỉ thấy rát tay. Sau đó là bỏng nhẹ, mùi ám vào da. Cô tắm rất lâu để rửa mùi và cảm giác khó chịu.
Nhưng điều khiến Hà sợ hãi là việc chủ xưởng yêu cầu cô ký vào những biên bản giả, ghi rằng chất thải đã được xử lý đúng quy trình. Những tờ giấy cô xé trong phòng tắm chính là bản sao các giấy tờ đó. Hà biết mình sai khi im lặng, nhưng cô cần tiền chữa bệnh cho mẹ ruột ở quê. Mỗi tối tắm lâu là để xóa đi cảm giác tội lỗi đang bám chặt lấy cô.
Công an ghi nhận lời khai, đề nghị bảo vệ Hà như người cung cấp thông tin. Họ kiểm tra tay cô, ghi nhận các vết tổn thương. Tuấn nghe xong, lặng đi vì ân hận đã không để ý. Anh nắm tay vợ, lần đầu tiên nói lời xin lỗi.
Những ngày sau đó, xưởng bị kiểm tra đột xuất. Chủ xưởng bị điều tra. Hà được chuyển sang làm việc tại bộ phận khác trong thời gian chờ kết quả. Bà Hạnh nấu cho con dâu những bữa canh mát, lặng lẽ đặt găng tay mới trước cửa phòng. Không trách móc, không hỏi thêm.
Tuy vậy, sóng gió chưa dừng lại. Chủ xưởng tìm cách liên lạc, gây áp lực tinh thần. Hà hoảng loạn, mất ngủ. Mỗi lần nghe tiếng nước chảy, bà Hạnh lại đứng ngoài, không nhìn lén nữa, chỉ gõ cửa hỏi: “Mẹ ở đây.”
Công an phường hướng dẫn Hà viết đơn bảo vệ người tố giác. Họ giải thích quy trình, giúp cô hiểu mình không đơn độc. Tuấn xin nghỉ vài ngày, đưa vợ đi khám da liễu, làm xét nghiệm. Kết quả cho thấy tổn thương có thể hồi phục nếu chăm sóc đúng cách.
Niềm tin trong gia đình dần được vá lại. Bà Hạnh nhận ra, việc báo công an không phải là phản bội, mà là mở ra một con đường khác – con đường đối diện sự thật.
Vụ việc kéo dài gần ba tháng. Báo chí địa phương đưa tin về xưởng gia công vi phạm môi trường. Những công nhân khác cũng đứng ra làm chứng. Hà được mời tham gia buổi đối thoại với cơ quan chức năng. Lần này, cô không run rẩy như trước. Bà Hạnh ngồi hàng ghế sau, tay đan chặt, ánh mắt dõi theo con dâu với niềm tự hào kín đáo.
Kết luận điều tra được công bố: chủ xưởng bị xử phạt nặng, buộc khắc phục hậu quả. Những giấy tờ giả bị thu hồi. Hà được công nhận là người hợp tác tích cực. Cô nhận được hỗ trợ chuyển việc sang một công ty có quy trình an toàn hơn.
Trong gia đình, mọi thứ cũng thay đổi. Tuấn không còn về muộn vô cớ. Anh học cách hỏi han, chia sẻ. Những bữa cơm tối không còn im lặng. Bà Hạnh kể lại thời trẻ đi làm hợp tác xã, cũng từng chịu thiệt vì sợ mất việc. Câu chuyện của bà giúp Hà hiểu rằng im lặng từng là lựa chọn phổ biến, nhưng không phải là lựa chọn duy nhất.
Một tối, Hà bước vào phòng tắm như thường lệ. Nhưng lần này, cô chỉ tắm mười lăm phút. Khi mở cửa, cô thấy bà Hạnh đang ngồi đan áo ngoài phòng, ngẩng lên cười hiền. Không còn bí mật nào giữa họ.
Hà chủ động nói lời cảm ơn. “Nếu hôm đó mẹ không báo công an, chắc con còn giấu mãi.” Bà Hạnh lắc đầu: “Mẹ chỉ làm điều một người mẹ nên làm.” Cả hai im lặng, nhưng là sự im lặng nhẹ nhõm.
Thời gian trôi, những vết trên tay Hà mờ dần. Cô tham gia một nhóm công nhân chia sẻ kinh nghiệm bảo vệ quyền lợi. Cô không kể câu chuyện của mình một cách ồn ào, chỉ nói vừa đủ để người khác biết rằng tìm kiếm sự giúp đỡ không đáng xấu hổ.
Gia đình chuyển sang căn hộ nhỏ hơn nhưng sáng sủa. Bà Hạnh trồng thêm chậu lô hội ngoài ban công, nói vui là để “nhắc nhớ chăm da”. Những buổi tối, tiếng nước trong phòng tắm vẫn vang lên, nhưng không còn kéo dài. Nó trở lại đúng nghĩa của một sinh hoạt bình thường, không gắn với nỗi sợ hay bí mật.
Cánh cửa từng khép chặt nay mở ra, không phải để ai nhìn trộm, mà để ánh sáng đi vào. Và trong ánh sáng ấy, mỗi người học được cách tin tưởng và bảo vệ nhau, theo cách giản dị nhất của một gia đình Việt.



