Ngày Tết, Chồng Biếu Bố Mẹ Đẻ 200 Triệu Nhưng Bố Mẹ Vợ Vỏn Vẹn 2 Triệu, Mỉa Mai Nhã Quê Thể Là Nhiều Rồi – Tôi Chỉ Lạnh Lùng: “Cả Nhà Anh Cứt Ra Đường Ăn Tết”

Ngày Tết, Chồng Biếu Bố Mẹ Đẻ 200 Triệu Nhưng Bố Mẹ Vợ Vỏn Vẹn 2 Triệu, Mỉa Mai Nhã Quê Thể Là Nhiều Rồi – Tôi Chỉ Lạnh Lùng: “Cả Nhà Anh Cứt Ra Đường Ăn Tết”

Tôi tên , 32 tuổi, lấy chồng được bốn năm. Chồng tôi là Tuấn, 35 tuổi, dân kinh doanh tự do. Chúng tôi sống ở Hà Nội, thu nhập không quá dư dả nhưng cũng gọi là đủ ăn đủ mặc.

Tết năm đó, mọi chuyện bắt đầu từ một việc tưởng chừng rất bình thường: biếu quà Tết cho hai bên nội – ngoại.

Tối 27 Tết, khi tôi đang ngồi gói quà cho bố mẹ đẻ ở quê Thái Bình, Tuấn đặt phong bì dày cộp lên bàn, giọng đầy tự hào:

“Anh chuẩn bị sẵn rồi. Năm nay biếu bố mẹ anh 200 triệu cho đàng hoàng.”

Tôi sững người.

“200 triệu?” – tôi hỏi lại, tim đập mạnh. “Còn bố mẹ em thì sao?”

Tuấn im lặng vài giây, rồi thản nhiên rút ra một phong bì khác, mỏng đến mức tôi không cần mở cũng đoán được.

“Bên em… 2 triệu là được rồi. Quê mà, cần gì nhiều.”

Tôi nhìn anh, không tin nổi người đàn ông mình chung sống từng ấy năm lại có thể nói câu đó nhẹ như gió thoảng.

“Tuấn, bố mẹ em cũng là bố mẹ. Tết nhất mà anh phân biệt như vậy, anh không thấy quá đáng à?”

Anh nhún vai, cười khẩy:

“Em làm quá lên. Bố mẹ anh sinh anh, nuôi anh, giờ anh có tiền thì báo hiếu. Còn bố mẹ em… 2 triệu là nhiều rồi, đừng tham.”

Câu nói ấy như một cái tát thẳng vào mặt tôi.

Sáng 29 Tết, cả hai vợ chồng về nhà chồng ở Nam Định. Khi phong bì 200 triệu được đưa ra, bố mẹ chồng tôi cười rạng rỡ, họ hàng xúm vào trầm trồ. Mẹ chồng nắm tay Tuấn, giọng đầy tự hào:

“Có con trai thế này là mát mặt với thiên hạ.”

Còn tôi… ngồi đó, lặng im, như người vô hình.

Chiều hôm sau, về nhà bố mẹ tôi. Khi mẹ tôi mở phong bì, thấy đúng 2 triệu, bà khựng lại. Bố tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rít một hơi thuốc dài.

Mẹ tôi cười gượng:

“Thôi… có lòng là được.”

Nhưng ánh mắt bà đỏ hoe.

Lúc ra về, Tuấn còn buông một câu khiến tôi lạnh sống lưng:

“Thấy chưa, bố mẹ em có nói gì đâu. 2 triệu là nhiều rồi.”

Đêm đó, tôi không ngủ. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:
Nếu đây là gia đình anh chọn, thì tôi không cần cái Tết này nữa.

Mùng Một Tết.

Nhà chồng tôi đông đủ họ hàng, cười nói rôm rả. Mâm cỗ bày kín bàn, rượu bia khui liên tục. Tôi phụ bếp từ sáng, mồ hôi ướt lưng áo, nhưng không ai hỏi han một câu.

Giữa bữa, bác cả chồng nâng chén, cười ha hả:

“Nhà này đúng là nhờ thằng Tuấn giỏi giang. Biếu bố mẹ 200 triệu Tết này, ai nghe cũng nể.”

Mẹ chồng tôi liếc sang tôi, giọng mỉa mai:

“Chứ không như bên ngoại đâu. Nghèo thì biết thân biết phận.”

Cả mâm cười ồ.

Tôi siết chặt đôi đũa. Tim đập mạnh đến mức tai ù đi. Tôi nhìn Tuấn – chồng tôi – mong anh lên tiếng. Nhưng anh chỉ cúi đầu rót rượu, giả như không nghe thấy.

Bác gái chồng góp lời:

“Con Hà này sướng nhé. Lấy được chồng biết lo cho bố mẹ. Chứ bố mẹ đẻ được mấy đồng mà đòi hỏi.”

Câu nói đó như giọt nước tràn ly.

Tôi đặt mạnh đôi đũa xuống bàn. Cả nhà im bặt.

Tôi đứng dậy, giọng bình tĩnh đến lạ:

“Cháu xin phép nói một câu.”

Mẹ chồng nhíu mày:

“Có gì thì để sau, đang ăn Tết.”

Tôi cười nhạt:

“Không, cháu nói bây giờ.”

Tôi quay sang Tuấn:

“Anh nói cho cả nhà biết đi. Ai là người quyết định biếu bố mẹ anh 200 triệu, còn bố mẹ em 2 triệu?”

Tuấn lúng túng:

“Thì… anh…”

Tôi gật đầu, rồi quay lại nhìn cả mâm:

“Bố mẹ anh là bố mẹ, còn bố mẹ tôi không phải bố mẹ à?”

Không ai trả lời.

Tôi tiếp:

“Nhà tôi nghèo, đúng. Nhưng họ chưa từng ngửa tay xin một đồng của anh. Vậy mà hôm nay, họ bị đem ra làm trò cười.”

Mẹ chồng đập bàn:

“Cô nói thế là hỗn! Đây là nhà tôi!”

Tôi nhìn thẳng bà, không né tránh:

“Vâng, đây là nhà của bác. Và từ giây phút này, cháu không cần ở lại nhà này nữa.”

Tôi quay sang Tuấn, giọng lạnh như băng:

“Anh chọn gia đình anh, thì anh ở lại.
Còn tôi nói thẳng: Cả nhà anh cút ra đường mà ăn Tết với nhau. Tôi không tiếp!

Cả gian nhà nổ tung.

Tuấn đứng bật dậy:

“Em điên à? Em nói cái gì thế?”

Tôi cười, nước mắt rơi nhưng giọng không run:

“Em tỉnh hơn bao giờ hết. Từ hôm anh coi thường bố mẹ em, anh đã không còn là chồng em nữa rồi.”

Tôi vào phòng, xách vali đã chuẩn bị sẵn từ đêm trước. Trước khi bước ra cửa, tôi quay lại:

“Tiền anh biếu bố mẹ anh, tôi không đụng đến.
Nhưng từ hôm nay, đời tôi – anh đừng xen vào nữa.”

Cánh cửa đóng sầm lại.

Ngoài kia, pháo hoa giao thừa còn vương mùi khói.
Còn trong lòng tôi, một cuộc hôn nhân vừa chính thức chấm dứt.

Tôi về nhà bố mẹ đẻ ngay trong đêm mùng Một. Mẹ tôi mở cửa, thấy tôi kéo vali thì hoảng hốt:

“Con làm sao thế?”

Tôi ôm mẹ, khóc nức nở như một đứa trẻ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cho phép mình yếu đuối.

Bố tôi không hỏi nhiều. Ông chỉ nói một câu:

“Về được là tốt rồi.”

Những ngày Tết sau đó, tôi ở nhà, phụ mẹ nấu cơm, dọn dẹp. Không khí tuy không rộn ràng, nhưng ấm áp và bình yên.

Trong khi đó, phía nhà chồng tôi thì không yên chút nào.

Chỉ sau mùng Hai, họ hàng bắt đầu xì xào. Chuyện tôi “bỏ về nhà ngoại giữa Tết” lan nhanh như gió. Người thì trách tôi hỗn, kẻ lại bắt đầu đặt câu hỏi:

“Biếu nội 200 triệu, ngoại 2 triệu thật à?”
“Chênh lệch thế thì chịu sao nổi?”

Tuấn bắt đầu gọi cho tôi. Lúc đầu là quát tháo:

“Em làm anh mất mặt với cả họ!”

Sau đó là năn nỉ:

“Về đi, anh nói lại với bố mẹ.”

Tôi chỉ nhắn một câu duy nhất:

“Anh xin lỗi bố mẹ em chưa?”

Anh im lặng.

Đến mùng Sáu, mẹ chồng tôi bất ngờ sang nhà bố mẹ tôi. Bà không còn vẻ cao ngạo ngày trước. Bà nói nhỏ:

“Chuyện Tết vừa rồi… coi như hiểu lầm.”

Mẹ tôi đáp rất nhẹ:

“Không hiểu lầm gì đâu chị. Con gái tôi không tham tiền. Nó chỉ cần được tôn trọng.”

Tôi nhìn bà, bình thản:

“Nếu ngày đó, anh Tuấn coi bố mẹ tôi là người thân, thì hôm nay đã không có chuyện này.”

Một tuần sau Tết, tôi nộp đơn ly hôn.

Tuấn ký rất nhanh. Có lẽ anh cũng hiểu, tiền có thể mua được thể diện, nhưng không mua nổi lòng tự trọng của một người phụ nữ.

Giờ đây, tôi vẫn đi làm, vẫn sống giản dị. Tôi gửi tiền cho bố mẹ hàng tháng, không nhiều nhưng đủ ấm.

Tết năm sau, tôi về quê, trên bàn thờ nhà tôi không có 200 triệu, không có phong bì dày.

Chỉ có một gia đình nhỏ, đủ yêu thương và không ai bị coi thường.

Và với tôi, thế là đủ.