Chị Gái Sinh Đôi Bị Chồng Đánh Dã Man Nhưng Chỉ Biết Cam Chịu Tôi Liền Trao Đổi Với Chị Và Dạy Cho Tên Anh Rể Vũ Phu Một Bài Học Nhớ Đời

Chị Gái Sinh Đôi Bị Chồng Đánh Dã Man Nhưng Chỉ Biết Cam Chịu Tôi Liền Trao Đổi Với Chị Và Dạy Cho Tên Anh Rể Vũ Phu Một Bài Học Nhớ Đời

Chị gái sinh đôi của tôi tên là Nguyễn Thị Hương, hơn tôi đúng mười lăm phút. Từ nhỏ đến lớn, hai chị em gần như giống nhau như đúc, chỉ khác ở tính cách. Tôi thẳng thắn, nóng tính, còn chị Hương thì hiền lành, nhẫn nhịn đến mức cam chịu.

Chị lấy chồng năm hai mươi sáu tuổi. Anh rể tôi tên Trần Văn Lợi, làm thợ cơ khí trong khu công nghiệp. Lúc mới cưới, anh ta tỏ ra hiền lành, chăm chỉ. Gia đình tôi cũng yên tâm gả chị. Nhưng chỉ sau hơn một năm, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Ban đầu là những lời quát tháo khi say rượu. Sau đó là những cái tát “vì cãi lại chồng”. Rồi dần dần, những cú đấm, cú đá xuất hiện như cơm bữa. Mỗi lần tôi hỏi, chị Hương chỉ cười gượng:
“Chị không sao đâu, đàn ông ai chả nóng tính.”

Cho đến một buổi tối, chị sang nhà tôi trong bộ quần áo dài tay giữa trời nóng. Khi cúi xuống lấy nước, tay áo trượt lên, để lộ vết bầm tím xanh tím đen trên cánh tay. Tôi chết lặng.

Tôi kéo chị vào phòng, khóa cửa lại. Khi tôi gặng hỏi, chị òa khóc như đứa trẻ. Chị kể rằng anh Lợi thường xuyên đánh chị mỗi khi nhậu về, ghen tuông vô cớ, cấm chị liên lạc với bạn bè, thậm chí với cả tôi. Có lần chị bị đạp ngã vào góc bàn, phải khâu bốn mũi ở đầu nhưng nói dối là té xe.

“Chị chịu được… vì con,” chị nghẹn giọng. Con trai chị mới bốn tuổi.

Nghe đến đó, tôi vừa thương vừa giận. Thương chị vì quá yếu đuối. Giận anh Lợi vì sự vũ phu tàn nhẫn. Nhưng điều khiến tôi sôi máu nhất là khi chị nói:
“Em đừng nói với ai. Chị không muốn gia đình lo lắng.”

Đêm đó, tôi không ngủ được. Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh chị Hương gầy gò, lưng còng xuống vì những trận đòn. Tôi biết, nếu cứ để mọi thứ tiếp diễn, một ngày nào đó, chị tôi sẽ không còn đủ sức để chịu đựng nữa.

Và tôi quyết định: không thể im lặng thêm nữa.

Sáng hôm sau, tôi hẹn chị Hương ra quán cà phê nhỏ gần nhà. Lần đầu tiên, tôi nói chuyện với chị bằng giọng cứng rắn đến vậy.

“Chị phải đối diện với sự thật. Anh ta đang hủy hoại chị từng ngày,” tôi nói thẳng.

Chị im lặng rất lâu. Rồi chị kể thêm những điều mà trước giờ chưa từng nói: anh Lợi kiểm soát tiền bạc, bắt chị đưa hết lương, mỗi tháng chỉ cho vài trăm nghìn chi tiêu. Nếu chị hỏi thêm, anh ta mắng chửi, thậm chí đánh ngay trước mặt con.

Tôi nghe mà tay run lên vì tức. Tôi hỏi chị một câu duy nhất:
“Nếu hôm đó con chị đứng nhìn anh ta đánh chết chị thì sao?”

Chị bật khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên chị gật đầu, đồng ý để tôi can thiệp.

Tôi không chọn cách ầm ĩ hay đánh nhau. Tôi hiểu, với những kẻ vũ phu, bạo lực chỉ làm mọi thứ tệ hơn. Tôi bắt đầu thu thập bằng chứng: hình ảnh vết thương, tin nhắn đe dọa, lời kể của hàng xóm từng nghe tiếng la hét. Tôi cũng lặng lẽ nói chuyện với tổ trưởng dân phố và một người quen làm bên hội phụ nữ phường.

Một tuần sau, tôi chủ động gọi điện cho anh Lợi, nói rằng muốn nói chuyện “cho rõ ràng”. Anh ta tỏ vẻ khinh khỉnh nhưng vẫn đồng ý gặp, có lẽ nghĩ tôi chỉ là đàn bà, không làm được gì.

Cuộc gặp diễn ra tại nhà tôi. Chị Hương cũng có mặt. Khi tôi đưa ra từng bằng chứng, từng lời kể, sắc mặt anh Lợi bắt đầu thay đổi. Tôi nói chậm rãi nhưng dứt khoát:

“Anh đánh vợ là vi phạm pháp luật. Không phải chuyện trong nhà muốn làm gì thì làm.”

Anh ta gằn giọng, định cãi. Nhưng đúng lúc đó, tổ trưởng dân phố cùng đại diện hội phụ nữ bước vào. Họ nói rõ hậu quả pháp lý nếu hành vi tiếp diễn, từ xử phạt hành chính đến truy cứu trách nhiệm hình sự.

Anh Lợi bắt đầu hoảng. Lần đầu tiên tôi thấy sự sợ hãi trong mắt anh ta.

Chị Hương lúc này mới lên tiếng. Giọng chị run run nhưng rõ ràng:
“Nếu anh còn đánh tôi thêm một lần nữa, tôi sẽ đưa con đi và làm đơn ly hôn.”

Căn phòng im phăng phắc.

Sau buổi hôm đó, anh Lợi thay đổi rõ rệt. Ít nhất là bề ngoài. Anh ta không dám uống rượu say nữa, cũng không còn lớn tiếng trước mặt mọi người. Nhưng tôi không hề chủ quan.

Tôi khuyên chị Hương chuyển về nhà bố mẹ một thời gian, lấy lý do chăm con. Việc này khiến anh Lợi mất đi lợi thế kiểm soát. Không có chị bên cạnh, anh ta buộc phải tự lo mọi thứ và đối diện với sự soi xét của gia đình hai bên.

Gia đình chồng ban đầu bênh con trai. Nhưng khi tôi đưa ra bằng chứng, họ không thể chối cãi. Mẹ anh Lợi khóc, nói rằng không ngờ con mình lại tệ đến vậy.

Một tháng sau, anh Lợi chủ động xin gặp gia đình tôi. Anh ta cúi đầu xin lỗi chị Hương, xin lỗi cả bố mẹ tôi. Anh hứa sẽ đi cai rượu, tham gia lớp tư vấn tâm lý theo yêu cầu của địa phương.

Chị Hương không quay về ngay. Chị nói với tôi:
“Lần đầu tiên trong đời, chị thấy mình có quyền lựa chọn.”

Cuối cùng, chị quyết định cho anh Lợi một cơ hội, nhưng kèm điều kiện rõ ràng: nếu tái phạm, chị sẽ ly hôn ngay lập tức. Mọi thỏa thuận đều được lập thành văn bản, có xác nhận của chính quyền địa phương.

Đến nay đã hơn một năm. Anh Lợi chưa dám tái diễn hành vi cũ. Chị Hương trông khỏe mạnh, tự tin hơn trước rất nhiều. Chị đi làm lại, có tiền riêng, có tiếng nói trong gia đình.

Còn tôi, tôi hiểu ra một điều: sự cam chịu không cứu được ai cả. Chỉ có dũng cảm đứng lên mới chấm dứt bạo lực.

Và bài học nhớ đời mà anh rể tôi nhận được không phải là nắm đấm, mà là sự tỉnh ngộ trước pháp luật và hậu quả của chính hành vi mình gây ra.