“Thương Hai Mẹ Con Đi Trong Mưa, Anh Tài Xế Cho Đi Nhờ – Nào Ngờ 30P Sau Chuyện Kinh Hoàng Xảy Ra”

“Thương Hai Mẹ Con Đi Trong Mưa, Anh Tài Xế Cho Đi Nhờ – Nào Ngờ 30P Sau Chuyện Kinh Hoàng Xảy Ra”

Cơn mưa chiều trút xuống quốc lộ 13 như muốn nuốt chửng mọi thứ. Nước mưa đập dồn dập lên kính xe, cần gạt nước làm việc hết công suất vẫn không xua nổi màn trắng xóa trước mắt. Nguyễn Văn Hùng, tài xế xe tải 35 tuổi, vừa kết thúc chuyến giao hàng cuối ngày, trong đầu chỉ nghĩ đến bữa cơm tối đơn giản ở phòng trọ.

Khi xe chậm lại ở đoạn cua gần khu công nghiệp, Hùng nhìn thấy hai bóng người đứng co ro bên lề đường. Một phụ nữ trẻ ôm chặt đứa bé khoảng 5 tuổi, áo mưa mỏng dính sát người, gương mặt tái đi vì lạnh. Đứa bé run rẩy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều.

Hùng do dự vài giây. Xe tải không phải taxi, hơn nữa thời buổi này giúp người lạ cũng đầy rủi ro. Nhưng nhìn cảnh hai mẹ con giữa cơn mưa tầm tã, ký ức về người mẹ đã mất của anh chợt ùa về. Anh giảm tốc, bật đèn xi-nhan rồi dừng xe.

“Chị đi đâu?” – Hùng hạ kính, hỏi lớn.

Người phụ nữ run run đáp: “Dạ… em với con bị lỡ xe, nhà trọ ở Bình Hòa, anh cho đi nhờ một đoạn được không ạ?”

Hùng mở cửa xe, đưa khăn lau khô ghế. “Lên đi, trời mưa lớn quá.”

Người phụ nữ tên Lê Thị Mai, 28 tuổi, công nhân may. Con trai chị là Trần Minh Khang. Chị nói nhỏ, giọng lạc đi vì mệt và lo. Trên xe, không khí ban đầu khá im lặng, chỉ có tiếng mưa và động cơ.

Khoảng 20 phút sau, Hùng bắt đầu nhận ra điều bất thường.

Mai liên tục nhìn đồng hồ, bàn tay siết chặt chiếc túi vải cũ. Đứa bé Khang bỗng ôm bụng, mặt nhăn nhó. Chị Mai lúng túng xin dừng xe gấp vì con đau dữ dội.

Hùng cho xe tấp vào lề. Vừa mở cửa, anh nghe tiếng còi xe inh ỏi phía sau. Trong lúc hỗn loạn, anh thấy một người đàn ông lạ mặt đứng sẵn gần đó, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, ánh mắt đảo nhanh về phía đứa bé.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hùng bỗng nghe tiếng hét thất thanh của chị Mai:

“Không! Anh làm ơn… đừng mang con tôi đi!”

Cơn mưa vẫn trút xuống, che lấp một khoảnh khắc kinh hoàng đang bắt đầu.

Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài giây nhưng với Hùng, thời gian như bị kéo dài đến nghẹt thở.

Người đàn ông lạ mặt bất ngờ lao tới, bế xốc thằng bé Khang lên. Đứa trẻ chưa kịp hiểu chuyện đã gào khóc, tay chân quẫy đạp yếu ớt. Chị Mai lao theo, trượt ngã trên mặt đường ướt nước mưa, miệng không ngừng hét lên trong tuyệt vọng.

Hùng phản xạ theo bản năng. Anh nhảy khỏi cabin, chạy theo người đàn ông kia. “Đứng lại!” – tiếng anh lạc đi giữa mưa và tiếng xe cộ. Nhưng người kia đã phóng nhanh về phía một chiếc xe máy dựng sẵn, nổ máy bỏ chạy.

Hùng quay lại đỡ chị Mai đứng dậy. Mặt chị trắng bệch, toàn thân run rẩy, đôi mắt như người mất hồn. “Anh ơi… đó là chồng cũ em…” – chị bật khóc nức nở.

Trong quán cà phê ven đường nơi họ trú mưa và gọi công an, câu chuyện dần được hé lộ.

Chị Mai từng kết hôn với Trần Văn Dũng, 32 tuổi. Cuộc hôn nhân nhanh chóng biến thành địa ngục vì cờ bạc, bạo lực. Sau khi ly hôn, tòa giao quyền nuôi con cho chị vì Dũng có tiền án gây rối trật tự. Tuy nhiên, Dũng không chấp nhận. Hắn nhiều lần tìm cách bắt con, đe dọa chị phải đưa tiền nếu không muốn “mất thằng bé”.

Chiều nay, Mai tan ca muộn, xe buýt cuối cùng đã rời bến. Trong cơn mưa, chị không hề biết Dũng đã theo dõi mình từ khu công nghiệp. Khi thấy chị lên xe Hùng, hắn bám theo suốt quãng đường.

“Em không dám nói với anh… em sợ anh không cho đi nhờ…” – Mai nghẹn ngào.

Chưa đầy 30 phút sau, công an phường phối hợp cùng người dân chốt chặn các tuyến đường. Nhờ camera giao thông và mô tả của Hùng, chiếc xe máy của Dũng bị phát hiện gần một nhà trọ bỏ hoang.

Khi công an ập vào, Dũng đang cố gọi điện cho ai đó, có ý định giao đứa trẻ để lấy tiền. Thằng bé Khang được giải cứu trong tình trạng hoảng loạn, người ướt sũng, khóc không thành tiếng.

Khoảnh khắc Mai ôm chặt con trong vòng tay, Hùng đứng lặng phía sau. Anh chưa từng nghĩ, chỉ một quyết định cho đi nhờ giữa mưa lại kéo mình vào một câu chuyện sinh tử của người khác.

Dũng bị bắt, đối diện với cáo buộc bắt giữ người trái pháp luật. Với Mai, đó là cú sốc lớn nhưng cũng là dấu chấm hết cho chuỗi ngày sống trong sợ hãi.

Cơn mưa ngoài kia dần ngớt. Nhưng dư âm của 30 phút kinh hoàng ấy sẽ theo mỗi người rất lâu sau đó.

Vài tuần sau vụ việc, Hùng nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Là chị Mai.

Chị nói công an đã hoàn tất hồ sơ, Dũng bị tạm giam chờ xét xử. Chị và con được hỗ trợ chuyển đến khu trọ mới, kín đáo hơn. Giọng chị nhẹ hơn trước, nhưng vẫn còn vết hằn mệt mỏi.

“Em gọi để cảm ơn anh. Nếu hôm đó anh không cho đi nhờ, hoặc không đuổi theo… chắc em không dám nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra.”

Hùng im lặng một lúc lâu. Anh không thấy mình là người hùng. Anh chỉ làm điều mà bất kỳ ai còn chút lòng trắc ẩn cũng sẽ làm. Nhưng từ hôm đó, anh suy nghĩ nhiều hơn về những mảnh đời lặng lẽ quanh mình.

Một buổi chiều, Hùng ghé qua khu trọ mới của Mai để đưa ít quà cho thằng bé. Khang đã cười trở lại, tuy vẫn hơi nhút nhát. Cậu bé níu tay anh, lí nhí: “Con cảm ơn chú.”

Mai kể rằng chị đang xin chuyển xưởng, chấp nhận lương thấp hơn để được làm giờ hành chính, tiện đón con. Chị không mong gì hơn ngoài một cuộc sống bình yên.

Câu chuyện nhanh chóng lan truyền trong khu công nghiệp, không phải như một “anh hùng cứu người” mà như một lời cảnh tỉnh. Nhiều công nhân nữ bắt đầu cẩn trọng hơn, mạnh dạn tìm đến công đoàn, pháp luật khi bị đe dọa.

Với Hùng, chuyến xe trong mưa hôm đó trở thành ký ức không thể quên. Nó nhắc anh rằng lòng tốt đôi khi đi kèm rủi ro, nhưng thờ ơ còn nguy hiểm hơn.

Có những bi kịch không cần yếu tố siêu nhiên. Chúng đến từ con người, từ ích kỷ, bạo lực và sự im lặng kéo dài. Và đôi khi, chỉ một hành động nhỏ cũng đủ làm thay đổi số phận của cả một gia đình.

Cơn mưa năm ấy đã qua. Nhưng dư âm của nó để lại bài học rất thật, rất đời.