Vợ Để Xong 8 Tháng Vẫn Không Cho Gần Gũi, Nửa Đêm Tội Lẻn Sang Phòng Rồi Đứng Chết Lặng Khi Chứng Kiến Cảnh Tượng…
Tám tháng kể từ ngày cưới, căn nhà nhỏ ở quận Tân Phú lúc nào cũng sáng đèn nhưng lạnh lẽo. Minh, 32 tuổi, vẫn không quen được với việc vợ mình – Lan – luôn khóa cửa phòng ngủ mỗi đêm.
Họ cưới nhau sau ba năm yêu, mọi thứ tưởng như viên mãn. Nhưng ngay từ tuần trăng mật, Lan đã viện cớ mệt, rồi áp lực công việc, rồi sức khỏe không ổn. Ban đầu Minh thông cảm. Một tháng. Hai tháng. Rồi tám tháng trôi qua, giữa họ vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình mà Minh không sao chạm tới.
Anh không phải người thô lỗ. Anh chờ. Nhưng càng chờ, nỗi nghi ngờ càng lớn. Lan tránh ánh mắt anh, ít cười hơn, hay giật mình khi anh chạm nhẹ vào vai. Đêm nào cô cũng vào phòng riêng rất sớm, khóa cửa, tắt đèn.
Minh bắt đầu mất ngủ.
Đêm đó, gần 2 giờ sáng, anh tỉnh giấc vì tiếng động khe khẽ. Từ phòng Lan, có ánh đèn hắt ra dưới khe cửa. Minh ngồi dậy, tim đập mạnh. Một cảm giác bất an dâng lên khiến anh không thể nằm yên thêm được nữa.
Anh bước nhẹ sang phòng bên. Cánh cửa không khóa.
Minh đẩy cửa ra rất khẽ.
Và anh đứng chết lặng.
Lan không ngủ. Cô ngồi co ro dưới sàn, trước mặt là một xấp hồ sơ y tế, giấy tờ vương vãi. Trên bàn là điện thoại đang mở đoạn ghi âm. Giọng một người đàn ông vang lên, trầm và rõ:
“Em không được nói với chồng em lúc này. Tinh thần em chưa sẵn sàng.”
Lan ôm mặt, vai run lên bần bật. Không phải cảnh phản bội như Minh từng sợ hãi. Nhưng khoảnh khắc đó còn đáng sợ hơn. Một bí mật lớn đến mức khiến vợ anh phải chịu đựng một mình suốt tám tháng trời.
Minh không bước tiếp. Anh lùi lại, khép cửa.
Lần đầu tiên trong hôn nhân, anh nhận ra: có những sự thật, khi biết được, có thể thay đổi cả một cuộc đời.
Sáng hôm sau, Lan dậy muộn. Mắt sưng, gương mặt tái nhợt. Minh giả vờ như không có gì xảy ra, nhưng cả ngày hôm đó anh gần như không tập trung làm được việc gì. Những mảnh ghép rời rạc trong suốt tám tháng qua dần xếp lại với nhau.
Lan hay uống thuốc. Lan tránh né mỗi khi nhắc đến chuyện con cái. Lan từng lén khóc trong nhà tắm.
Tối hôm đó, Minh không chịu đựng thêm được nữa.
“Lan, em có chuyện gì giấu anh phải không?” – anh hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
Lan im lặng rất lâu. Rồi cô bật khóc. Một kiểu khóc kìm nén đã quá lâu, vỡ ra trong tuyệt vọng.
Cô kể.
Trước khi cưới ba tháng, trong một lần khám sức khỏe định kỳ, Lan phát hiện mình mắc hội chứng suy buồng trứng sớm. Khả năng sinh con gần như bằng không. Bác sĩ khuyên cô cần điều trị tâm lý song song, vì cú sốc này dễ khiến người bệnh rơi vào trầm cảm.
Lan sợ.
Sợ Minh rời bỏ cô. Sợ gia đình chồng thất vọng. Sợ mình trở thành “người vợ không trọn vẹn” trong suy nghĩ của người khác. Cô chọn cách im lặng, trì hoãn, tự nhốt mình trong cảm giác tội lỗi.
“Em không dám gần anh… vì em thấy mình đang lừa anh.” – Lan nói trong nước mắt.
Minh lặng người.
Anh giận. Giận vì bị giấu giếm. Nhưng trên hết là đau. Đau vì người phụ nữ anh yêu đã phải một mình gánh chịu nỗi sợ lớn đến vậy.
Những ngày sau đó, họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn – những cuộc nói chuyện khó khăn, nhiều nước mắt, nhưng thật. Minh cùng Lan đến gặp bác sĩ, nghe tư vấn, hiểu rằng có nhiều con đường khác cho một gia đình, không chỉ sinh học.
Lan dần mở lòng. Minh cũng học cách lắng nghe, thay vì im lặng chịu đựng như trước.
Nhưng thử thách lớn nhất chưa đến từ hai người.
Nó đến từ gia đình.
Mẹ Minh là người đầu tiên gây áp lực. Những câu hỏi tưởng như vô tình:
“Cưới lâu rồi sao chưa thấy tin vui?”
“Hay hai đứa bận quá quên chuyện con cái?”
Lan nghe mà tim thắt lại.
Minh lần đầu tiên đứng ra bảo vệ vợ. Anh nói rõ với gia đình rằng chuyện con cái là quyết định của hai vợ chồng, không ai có quyền ép buộc hay phán xét.
Không khí gia đình trở nên căng thẳng.
Lan từng nghĩ đến ly hôn. Cô không muốn Minh vì mình mà đối đầu với gia đình. Nhưng Minh không cho cô trốn chạy thêm lần nào nữa.
“Anh cưới em vì em là Lan, không phải vì em có thể sinh con hay không.”
Câu nói đó không giải quyết được mọi vấn đề, nhưng đủ để Lan bám víu và bước tiếp.
Họ cùng nhau đi tư vấn hôn nhân. Cùng nhau học cách sống chậm lại, chăm sóc tinh thần cho nhau. Gần gũi không còn là điều đáng sợ với Lan, mà trở thành sự kết nối an toàn.
Một năm sau, họ làm thủ tục nhận nuôi một bé gái ở mái ấm quận 8.
Ngày bế đứa trẻ trên tay, Lan khóc. Minh cũng vậy.
Cuộc hôn nhân của họ không giống những gì xã hội thường kỳ vọng. Nhưng đó là cuộc hôn nhân được xây dựng trên sự thật, lựa chọn và trách nhiệm.
Cánh cửa phòng ngủ năm nào không còn khóa nữa.
Không phải vì nghĩa vụ.
Mà vì niềm tin đã được mở ra.



