Sau hơn hai tiếng cuồng nhiệt trong khách sạn với sếp, tôi vội vã quay về nấu cháo cho người chồng liệt giường vẫn đang đợi ở nhà. Nhưng vừa mở cửa, tiếng báo tin nhắn dồn dập khiến tim tôi chững lại. Tài khoản nhảy số liên tục—từng khoản chuyển tiền kèm lời nhắn của chính sếp: “Phần thưởng cho em.” Mỗi dòng chữ như tát thẳng vào mặt tôi, nhắc tôi rằng cánh cửa vừa khép lại ở khách sạn chưa kịp lạnh đã để lộ ra một sự thật còn nguy hiểm hơn gấp bội…

Cánh cửa phòng khách sạn vừa khép lại sau lưng, tôi như trút bỏ được khối đá đè nặng nhiều tháng. Không phải vì hạnh phúc—mà vì cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm từng thớ thịt. Hai tiếng đồng hồ cuồng nhiệt ấy, với người đàn ông không phải chồng mình, cứ như một bản án lơ lửng. Tôi vội vã lao vào thang máy, mặc kệ bóng lưng của sếp vẫn đứng trước cửa phòng, tay bỏ trong túi, ánh mắt khó đoán.

Ra khỏi khách sạn, tôi bắt xe về nhà. Trên đường, hình ảnh chồng nằm bất động trên chiếc giường nhỏ giữa căn phòng ẩm thấp liên tục hiện lên trong đầu. Tai nạn đã lấy đi đôi chân anh, và cùng lúc, lấy đi sự bình yên trong cuộc hôn nhân của chúng tôi. Từ một người trụ cột mạnh mẽ, anh biến thành một người phụ thuộc hoàn toàn vào tôi. Công việc áp lực, tiền bạc thiếu thốn, và những đêm thức trắng đã khiến tôi dần kiệt quệ. Tôi bị kéo vào vòng xoáy của sự mềm yếu, đến mức sa ngã trước sự quan tâm của sếp—thứ mà tôi biết rõ mình không nên nhận.

Tôi mở cửa nhà, lòng thấp thỏm. Mùi cháo còn vương lại trên nồi. Chồng tôi—anh Nam—đang nằm nghiêng, ánh mắt chờ đợi. Tôi nói dối rằng công ty tăng ca. Anh chỉ gật đầu, không nghi ngờ gì. Tôi lặng lẽ bưng tô cháo, thổi nhẹ rồi đút cho anh từng muỗng, trong lòng ngổn ngang những sợi dây tội lỗi quấn chặt cổ.

Bỗng điện thoại tôi rung liên tục. Tôi giật mình, đặt tô cháo xuống bàn, tay run. Màn hình sáng lên: một loạt thông báo chuyển khoản.

5 triệu.
10 triệu.
15 triệu.

Tất cả đều từ cùng một người: Sếp – Trường.
Và mỗi giao dịch đều đi kèm một lời nhắn ngắn gọn:
“Phần thưởng cho em.”

Tim tôi thắt lại. Những con số nhảy trên màn hình như những tát nước lạnh vào mặt. Tôi luống cuống tắt thông báo, nhưng đã quá muộn—chồng tôi nhìn thấy. Dù anh không nói gì, ánh mắt anh… sắc như dao, xoáy thẳng vào điện thoại tôi rồi dừng ở gương mặt đầy hoảng loạn của tôi.

Không khí trong phòng đặc quánh lại.
Tôi cố mỉm cười, nhưng môi run bần bật.

Rồi báo tin nhắn lại reo lên. Một tin nhắn mới từ sếp bật lên trước mắt tôi:
“Em nhớ xóa lịch sử trong khách sạn. Camera hành lang hôm nay có người hỏi.”

Tay tôi lạnh toát.

Tôi không biết rằng… thứ vừa bị lộ không chỉ là sự phản bội, mà còn kéo theo một bí mật khác, hiểm nguy hơn nhiều.

Hết phần 1 — phần 2 sẽ mở ra biến cố đầu tiên khi quá khứ của sếp và cái tên “người hỏi camera” xuất hiện…

Không khí trong phòng như đóng băng sau tin nhắn ấy. Tôi khóa vội màn hình điện thoại, nhưng đã cảm nhận được đôi mắt của chồng vẫn dõi theo từng cử động của mình. Anh không hỏi, không trách, chỉ im lặng—một sự im lặng làm tôi thấy đáng sợ hơn bất kỳ lời kết tội nào. Tôi tiếp tục đút cháo cho anh, nhưng tay run đến mức chiếc muỗng va vào thành bát kêu lanh canh. Anh Nam khẽ nói, giọng bình thản khác thường:
“Em bỏ xuống đi, để lát anh ăn.”
Từng chữ như lằn roi quất thẳng vào lòng tôi.

Tôi đi vào bếp rửa bát, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Điện thoại lại rung. Tôi liếc qua: lần này là cuộc gọi. Của… chị Hòa – lễ tân khách sạn nơi tôi và sếp vừa ở. Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực. Tôi không dám nghe, chỉ nhấn im lặng rồi quay về góc bếp, tựa vào tường.

Vài phút sau, tin nhắn của chị Hòa đến:
“Có người hỏi thông tin phòng của anh Trường chiều nay. Em cẩn thận. Đừng để lộ thêm gì.”

Tôi đọc đi đọc lại, tay lạnh buốt. Ai lại muốn hỏi chuyện ấy? Và quan trọng hơn: tại sao?

Khi tôi bước ra phòng khách, chồng tôi đã nhắm mắt nhưng rõ ràng chưa ngủ. Tôi ngồi xuống cạnh giường, siết bàn tay anh.
“Em xin lỗi… dạo này công việc áp lực, nên hơi bối rối…”
Tôi nói dối. Anh mở mắt, nhìn tôi sâu hun hút.
“Anh không trách em vì tin nhắn. Anh chỉ muốn biết… em đang giấu anh điều gì.”

Tôi nghẹn lời.

Đúng lúc ấy, cửa phòng trọ bị đập mạnh. Tôi giật bắn mình.
Chồng tôi quay đầu nhìn, ánh mắt đầy cảnh giác.

Tôi mở hé cửa. Một người đàn ông lạ, ăn mặc lịch sự, đứng trước cửa.
“Chị là Hương đúng không? Tôi muốn hỏi về anh Trường—sếp của chị.”
Tim tôi chao đảo.
“Tôi… tôi không rõ anh là ai?”
Anh ta mỉm cười, nhưng nụ cười đầy ngụ ý:
“Tôi là người điều tra nội bộ. Anh Trường đang liên quan đến vấn đề tài chính của công ty. Chúng tôi biết hôm nay anh ấy ở cùng ai.”

Tôi chết điếng.

Người đàn ông đưa mắt nhìn vào bên trong phòng, nơi chồng tôi đang nằm. Tôi vội khép cửa lại. Nhưng ánh mắt anh ta trước khi cánh cửa đóng lại khiến tôi lạnh sống lưng—một ánh nhìn như đã nắm chắc phần thắng.

Sau khi anh ta rời đi, tôi quay vào nhà, tim đập loạn. Chồng tôi từ từ ngồi dậy, tựa lưng vào tường, giọng khàn đặc:
“Hương… người đó là ai? Em có liên quan gì đến Trường? Những khoản tiền đó… là gì?”

Tôi cắn môi đến bật máu. Bao lời biện minh tan thành bụi.
Ngay lúc ấy, điện thoại tôi lại rung. Một tin nhắn từ sếp.

“Em đừng nghe ai. Đừng khai gì. Chuyện này không dừng lại ở công ty đâu.”

Tôi cảm thấy như rơi vào hố sâu không đáy.

Tôi không hay biết rằng… từ khoảnh khắc người đàn ông đó xuất hiện, nguy cơ sụp đổ gia đình tôi đã không còn là nguy cơ nữa—mà là một đường đứt gãy đang dần lan rộng.

Hết phần 2 — phần 3 sẽ là lúc bí mật của sếp được phơi bày, và sự thật giữa hai vợ chồng đến bước đối đầu cuối cùng…

Tối hôm đó, tôi gần như không thể ngủ. Chồng tôi không nói thêm lời nào, nhưng đôi mắt anh thì đỏ hoe, như thể cố gắng chịu đựng một cơn bão đang dần hình thành. Tôi biết anh không chỉ nghi ngờ—anh đã kết luận. Và thứ duy nhất còn chưa rõ… là mức độ phản bội của tôi.

Khoảng 10 giờ đêm, điện thoại tôi lại reo. Lần này là một số lạ. Tôi định tắt đi thì chồng tôi lên tiếng:
“Nghe đi. Đừng giấu anh nữa.”
Tôi buộc lòng bấm nghe. Giọng sếp ở đầu dây bên kia—gấp gáp, khàn đặc:
“Hương, em đang ở đâu? Có ai đến tìm em không?”
Tôi đáp khẽ: “Có. Một người nói điều tra nội bộ.”
Sếp im lặng vài giây, rồi nói:
“Nghe anh. Nếu họ quay lại, đừng mở cửa. Em và chồng phải rời nhà trọ ngay.”

Tôi sững sờ.
“Tại sao?”
“Anh không thể nói hết qua điện thoại. Nhưng những người đến tìm em không phải của công ty.”

Tôi lạnh sống lưng.
“Vậy họ là ai?”
Sếp hạ giọng:
“Là người của đối tác cũ. Anh từng từ chối ký hợp đồng vì phát hiện họ rửa tiền. Giờ họ muốn lấy lại hồ sơ—thứ mà anh đã giấu để phòng thân. Anh sợ họ nghĩ em biết chuyện.”

Tôi nhìn sang chồng. Anh đang lắng nghe từng chữ. Sếp tiếp:
“Anh xin lỗi vì đã kéo em vào việc này. Nhưng… chuyện giữa anh và em, anh sẽ chịu trách nhiệm. Giờ em chỉ cần tin anh một lần cuối.”

Tôi cúp máy mà đầu óc choáng váng. Ngoại tình đã là sai, nhưng việc bị lôi vào một vụ tranh chấp tài chính nguy hiểm vượt xa tất cả những gì tôi tưởng tượng. Trớ trêu thay, người duy nhất có thể hiểu, lại là người đáng ra không bao giờ nên biết: chồng tôi.

Anh Nam bình thản hỏi:
“Em định làm gì?”
Tôi ngồi xuống bên giường, nói thật trong nước mắt:
“Em sai rồi. Nhưng em không muốn mất anh. Anh… hãy tin em thêm một lần nữa.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Anh có thể tha thứ cho việc em yếu lòng. Nhưng điều anh không chấp nhận được là em trốn tránh sự thật. Anh cần biết toàn bộ.”

Lần đầu tiên sau tai nạn, anh yêu cầu tôi đỡ anh ngồi lên xe lăn.
“Chúng ta đi. Nếu có người muốn làm hại vợ anh, anh sẽ đứng trước.”
Tôi bật khóc. Bấy lâu nay, tôi luôn nhìn anh như người cần được bảo vệ. Nhưng ở giây phút ấy, tôi nhận ra:
một người đàn ông gãy chân không đồng nghĩa với một người đàn ông yếu đuối.

Chúng tôi quyết định thu dọn vài món đồ thiết yếu. Nhưng khi đang xếp quần áo, tiếng gõ cửa vang lên—không dồn dập như trước, mà nhẹ nhàng đến mức đáng sợ.

Tôi nín thở.
Tiếng một người đàn ông lạ vọng vào:
“Chị Hương. Tôi biết chị đang ở trong đó. Mở cửa, chúng ta chỉ nói chuyện vài phút.”

Tôi tái mặt nhìn chồng.
Anh ra hiệu giữ im lặng. Nhưng tiếng nắm cửa xoay nhẹ, rồi mạnh hơn. Tôi ôm lấy tay vịn xe lăn.

Chỉ vài giây sau, điện thoại tôi lại sáng lên. Một tin nhắn từ sếp:
“Đừng mở cửa. Anh đang đến. Giữ chồng em ở bên cạnh. Đêm nay… mọi thứ sẽ kết thúc.”

Tôi siết tay chồng thật chặt.
Tôi đã ngoại tình. Tôi đã phản bội. Nhưng giờ đây, điều duy nhất tôi sợ… không còn là mất anh, mà là mất mạng.

Trong bóng tối, tôi khẽ thì thầm:
“Anh Nam… nếu mai còn sống, em sẽ kể anh nghe mọi chuyện. Tất cả.”

Chồng tôi đặt bàn tay run rẩy lên tay tôi.
“Anh chỉ cần một điều… từ giờ đừng giấu anh nữa.”

Phía ngoài cửa, tiếng va chạm ngày càng lớn.

Và chúng tôi biết… đêm ấy sẽ là đêm quyết định:
Gia đình tan vỡ — hay chúng tôi cùng nhau vượt qua giông bão.