Tôi gặp anh ta vào một buổi sáng mà bản thân chỉ muốn thoát thật nhanh khỏi tòa cao ốc. Mẹ tôi làm lao công ở đây – một công việc bà chưa bao giờ than khổ, chỉ thương tôi xấu hổ vì mỗi lần đi ngang qua, tôi luôn cúi mặt. Một đứa sinh viên làm thêm ở quán cà phê như tôi, tự thấy mình chẳng có gì đáng tự hào.
Tầng 15 là khu vực sang trọng nhất của tòa nhà, nơi chỉ có lãnh đạo cấp cao làm việc. Người ta đồn sếp tầng 15 – Lâm Hạo – là “kẻ biến thái.” Tin đồn nhiều đến mức nhân viên mới nào cũng được dặn: đừng ở riêng với anh ta. Tôi không biết thật giả thế nào, nhưng từ những câu chuyện lượm nhặt: ánh mắt lạnh, nụ cười mỉa mai, cách nói chuyện cộc lốc – tôi tin một điều: tránh xa là tốt nhất.
Sáng hôm đó, mẹ nhờ tôi mang lên tầng 15 thùng nước lau sàn vì bà bị đau cổ tay. Tôi đã định từ chối, nhưng thấy mẹ nhăn mặt ôm tay, tôi đành miễn cưỡng gật đầu. Chỉ cần đặt thùng nước trước cửa khu kỹ thuật là xong.
Nhưng thang máy lại mở ra đúng lúc tôi không mong muốn nhất.
Anh ta đứng trong đó – bộ vest màu chì, cà vạt đơn sắc, dáng cao và gương mặt sắc lạnh. Người đàn ông mà cả tòa nhà đều sợ. Tôi giật mình định lùi lại, nhưng cửa thang máy đã đóng.
Anh ta nhìn tôi. Ánh mắt không hề mang chút soi mói hay khó chịu. Chỉ… quan sát. Bình thản đến mức tôi còn thấy lạ.
Tôi cố đứng sát vách, giữ khoảng cách. Thùng nước lăn nhẹ trên nền, còn tim tôi thì như trống đánh.
Bỗng anh ta lên tiếng, giọng trầm khẽ vang trong không gian kín:
“Nhi… 5 năm rồi nhỉ.”
Tôi chết lặng.
Tim tôi như rớt xuống. Ngón tay siết chặt quai thùng nước. Không thể nào – tôi chắc chắn chưa từng gặp người đàn ông này. Và làm sao anh ta biết tên tôi?
Tôi hơi xoay mặt về phía anh ta, môi run nhẹ:
– Anh… biết tôi?
Anh ta không trả lời ngay, chỉ nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt mà tôi không thể đoán được cảm xúc. Không lạnh lùng, không đe dọa, nhưng có gì đó sâu và nặng như một bí mật bị chôn suốt nhiều năm.
Cửa thang máy mở ra, anh ta bước ra trước. Nhưng trước khi rời đi, anh ta nói một câu khiến toàn thân tôi nổi gai:
“Lúc tan ca, tôi muốn gặp em. Có chuyện phải nói… về năm đó.”
Năm nào?
Tôi đứng chết trân trong thang máy, đầu óc hỗn loạn. Tôi không nhớ mình đã trải qua chuyện gì liên quan đến người đàn ông này. Nhưng ánh mắt ấy… quen đến kỳ lạ.
Và tôi biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Tôi không thể tập trung làm bất cứ việc gì trong suốt buổi sáng hôm ấy. Mỗi lần nhớ lại câu “5 năm rồi nhỉ” của anh ta là tim tôi lại đập mạnh. Một phần vì lo sợ, một phần vì… không hiểu. Tôi không có ký ức nào đặc biệt trong vòng 5 năm trở lại đây, càng không liên quan đến một người đàn ông xa lạ.
Buổi trưa, tôi xuống căn-tin để gặp mẹ. Bà đang ngồi xoa cổ tay, thấy tôi liền cười bảo:
– Cảm ơn con sáng nay giúp mẹ nhé.
Tôi định kể chuyện gặp sếp tầng 15, nhưng rồi lại thôi. Mẹ là người hay lo. Mà bản thân tôi cũng không biết bắt đầu từ đâu.
– Mẹ làm ở đây bao lâu rồi nhỉ? – Tôi hỏi.
– Hơn 10 năm. Sao vậy con?
– Không có gì… Con chỉ hỏi thế thôi.
Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, nhưng không nói thêm.
Chiều hôm đó, tôi nghe vài chị nhân viên bàn tán:
– Anh Hạo hôm nay xuống hẳn tầng 7 kiểm tra. Lâu rồi mới thấy.
– Nghe nói đang cần tuyển trợ lý mới đó.
– Trời, ai mà dám làm trợ lý cho ảnh…
Tôi cúi đầu đi nhanh. Chỉ mong không gặp lại anh ta.
Nhưng chính lúc tan ca, ở sảnh tầng trệt, tôi đã thấy anh ta đứng đó. Không phải ngẫu nhiên. Anh ta đang… chờ tôi.
Tôi khựng lại.
Anh ta bước đến, giữ khoảng cách vừa đủ, không quá gần khiến tôi khó chịu.
– Có chỗ này tôi muốn em đến cùng tôi. – Anh ta nói.
– Sao tôi phải đi theo anh? – Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
– Vì tôi nợ em một lời giải thích. – Anh ta đáp, ánh mắt không rời tôi. – Và em xứng đáng biết chuyện đó.
Tôi chưa kịp từ chối thì anh ta nói tiếp:
– Cách đây 5 năm… em đã cứu tôi.
Tôi đơ người.
– Cứu… anh? – Tôi lặp lại.
Anh ta gật nhẹ.
– Em còn nhớ vụ cháy ở khu chung cư Hòa Bình không?
Hình ảnh khói đen, tiếng la hét, cảnh chạy loạn… ùa về trong đầu. Năm ấy, tôi chỉ mới 17, vừa chuyển trọ. Tôi nhớ mình đã giúp một người đàn ông bất tỉnh ở cầu thang thoát ra trước khi đội cứu hỏa đến. Khi đó, mặt ông ta bê bết máu, khói mù mịt, tôi chỉ biết liều mà kéo ông ta xuống.
Nhưng khi cấp cứu đến, tôi bị kẹt lại phía sau, cũng ngất đi vì thiếu oxy. Khi tỉnh dậy, người đàn ông ấy đã biến mất, còn tôi thì được bác sĩ nói rằng “nạn nhân kia đã được đưa đi trước.”
Tôi chưa từng biết mặt người đó. Cũng không nghĩ sẽ gặp lại.
Tim tôi bắt đầu đập mạnh.
– Vì sao… anh lại ở đó? – Tôi hỏi.
– Tôi đến tìm một người bạn. – Anh ta nói nhỏ. – Và suýt không còn mạng nếu không có em.
Anh ta im lặng một lúc rồi nói tiếp:
– Khi tỉnh lại, tôi chỉ kịp hỏi tên em từ nhân viên y tế trước khi họ đưa em đi. Cái tên ấy… tôi không quên.
Tôi nghẹn lời. Nhưng vẫn có điều gì đó khiến tôi chưa thể tin.
– Nhưng sao anh lại… nhìn tôi như biết mọi thứ? – Tôi hỏi. – Và tại sao lại có những tin đồn…?
Anh ta không trả lời, chỉ nói:
– Nếu em đồng ý, tôi muốn giải thích tất cả. Về tôi. Về những lời đồn. Về lý do tôi luôn tìm em.
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ thì anh ta nói tiếp một câu khiến tôi hoàn toàn mất thăng bằng:
– Em không chỉ cứu tôi… mà còn cứu cả công ty này khỏi một cuộc khủng hoảng. Chỉ là em không biết.
Câu nói ấy như mồi lửa ném vào đống nghi vấn trong đầu tôi.
Tôi phải biết sự thật.
– Tôi sẽ đi. – Tôi nói. – Nhưng chỉ nghe. Không hứa gì khác.
Ánh mắt anh ta dịu lại một thoáng.
– Được. Chỉ cần vậy.
Anh ta đưa tôi đến một quán cà phê yên tĩnh nằm trên tầng cao của một tòa nhà khác. Gió buổi chiều thổi nhẹ qua khung cửa kính, nhưng lòng tôi thì chẳng thể bình tĩnh được.
– Em muốn biết chuyện gì đã xảy ra sau vụ cháy 5 năm trước? – Anh ta hỏi.
Tôi gật đầu.
Anh ta kể: Sau khi được đưa ra khỏi đám cháy, anh ta được cấp cứu khẩn cấp vì chấn thương đầu nhẹ và hít nhiều khói. Vài ngày sau, khi tỉnh táo trở lại, anh phát hiện mình trở thành nhân chứng quan trọng của một vụ gian lận tài chính lớn liên quan đến một giám đốc trong công ty.
Người giám đốc đó chính là người bạn mà anh đi tìm ngày hôm đó.
– Tôi đến khu chung cư để nói chuyện với anh ta lần cuối. – Giọng anh trầm xuống. – Nhưng khi đến nơi, căn hộ đã bị phóng hỏa. Tôi không chắc ai là người đứng sau, nhưng lúc đó… tôi kẹt bên trong.
Tôi lặng người.
– Vậy nên… – tôi nói khẽ – anh bị cuốn vào cuộc điều tra?
Anh gật đầu.
– Tôi kể toàn bộ sự thật với cảnh sát. Vụ án chỉ có thể mở lại nhờ lời khai của tôi. Và nhờ tôi sống sót… nhờ em cứu.
Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi tiếp:
– Khi ấy, để bảo vệ nhân chứng, họ giữ kín thông tin về tôi. Cũng vì thế mà những tin đồn trong công ty càng nhiều. Không ai hiểu vì sao một phó giám đốc trẻ tuổi như tôi lại biến mất gần ba tháng. Khi trở lại, tôi trở thành mục tiêu của đủ loại lời đồn. Tôi không thể thanh minh. Mà cũng không muốn.
Tôi hỏi nhỏ:
– Nhưng tại sao lại… tìm tôi?
Ánh mắt anh ta trở nên sâu và khó đoán.
– Vì tôi nợ em một mạng. Và vì tôi cần nói ra một sự thật khác.
Tôi hơi run:
– Là gì?
Anh ta im lặng vài giây, như đang cân nhắc từng từ.
– Sau khi điều tra xong, cảnh sát cho tôi xem camera của tòa nhà lúc xảy ra cháy. Em là người cuối cùng rời khỏi hiện trường. Em đã kéo tôi đi, dù hoảng loạn đến mức tay run bần bật. Nhưng có một điều em không biết…
Tôi nuốt nước bọt.
– Em đã bất tỉnh trước khi xuống đến sảnh. Chính đội cứu hộ bế em ra ngoài. – Anh ta nói. – Và lúc đó… tôi nhìn thấy em. Rõ ràng. Mặc dù đầu tôi choáng và tầm nhìn mờ, tôi vẫn nhớ đôi mắt em.
Tôi khẽ giật mình.
Làm sao một người có thể nhớ ánh mắt của ai đó chỉ trong vài giây ngắn ngủi như vậy?
Anh ta tiếp:
– Từ hôm ấy, tôi đã quyết … nếu có cơ hội, nhất định sẽ tìm em để cảm ơn. Nhưng tôi không muốn làm phiền cuộc sống của em. Tôi chờ đến khi điều tra xong, khi mọi thứ yên ổn… thì em đã chuyển trọ, đổi số điện thoại, thậm chí rời khỏi thành phố một thời gian để đi học. Tôi không thể tìm thấy em.
– Cho đến… ngày tôi mang nước lên tầng 15? – Tôi hỏi.
Anh ta mỉm cười nhẹ.
– Không. Trước đó rồi. Tôi đã nhìn thấy em vài lần khi em đến đón mẹ. Nhưng em luôn đi rất nhanh. Tôi không muốn khiến em sợ. Tôi chờ một thời điểm phù hợp để nói chuyện… và hôm nay là cơ hội đầu tiên.
Không hiểu sao, lòng tôi dịu lại. Không còn cảm giác bất an như trước.
– Còn tin đồn…? – Tôi hỏi.
– Cũng từ vụ điều tra mà ra. Nhưng tôi biết em sẽ tự quan sát và tự cảm nhận. Tôi không cần biện minh.
Anh ngừng một lúc rồi nói điều khiến tôi bất ngờ nhất:
– Nhi, tôi muốn mời em làm việc ở phòng tôi. Không phải trợ lý riêng, mà là vị trí phù hợp với năng lực của em. Em có quyền từ chối. Nhưng tôi muốn em có cơ hội tốt hơn… và để tôi có thể bảo vệ em, nếu chuyện cũ chưa thực sự kết thúc.
Tôi sững người.
– Ý anh là… vụ gian lận vẫn chưa xong?
– Ừ. Người đứng sau còn chưa lộ diện. Và tôi không chắc liệu em… có bị liên lụy vì từng cứu tôi.
Gió thổi mạnh qua khung cửa kính.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu một điều: cuộc sống của tôi từ ngày gặp người đàn ông ấy… sẽ không còn bình yên nữa.
Nhưng tôi không thể quay đầu.
Tôi hít một hơi thật sâu.
– Tôi nhận lời. Nhưng không phải vì sợ. – Tôi nhìn thẳng anh. – Mà vì tôi muốn biết… sự thật cuối cùng là gì.
Anh ta nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ gật đầu.
– Vậy thì, từ bây giờ… chúng ta cùng tìm.
Và tôi biết…
Đây mới thật sự là phần mở đầu của mọi chuyện.



