Home Blog

Lâm Đồng một đêm không ngủ, quá khungkhiep

Căn nhà cấp 4 của người dân ở xã Gia Hiệp (tỉnh Lâm Đồng) đổ sập, hư hỏng sau tiếng nổ lớn, lực lượng chức năng tìm thấy một lượng lớn xác pháo tự chế bên trong.

Nhà ở Lâm Đồng đổ sập sau tiếng nổ - 1.jpgHiện trường căn nhà cấp 4 ở Lâm Đồng sau tiếng nổ. Ảnh: N.X
Ngày 31/8, Công an tỉnh Lâm Đồng phối hợp với các đơn vị liên quan khám nghiệm, điều tra nguyên nhân khiến căn nhà cấp 4 ở xã Gia Hiệp đổ sập, hư hỏng.

 

Tối qua (30/8), nhiều người nghe tiếng nổ lớn vang lên bên trong căn nhà cấp 4 do ông N.H.T đang thuê ở thôn Phú Hiệp 3, xã Gia Hiệp. Những người sống xung quanh chạy đến kiểm tra thì thấy tường, vách và trần nhà bị đổ sập, hư hỏng nặng. May mắn không có thương vong về người.Nhà ở Lâm Đồng đổ sập sau tiếng nổ - 2.jpgCửa cùng nhiều đồ đạc bên trong căn nhà hư hỏng. Ảnh: N.XNhà ở Lâm Đồng đổ sập sau tiếng nổ - 2.jpgĐồ đạc bên trong nhà hư hỏng sau vụ sập. Ảnh: N.X
Chính quyền địa phương nhận tin báo liền tổ chức lực lượng đến hiện trường làm rõ nguyên nhân. Tại đây, cơ quan chức năng ghi nhận bên trong có một lượng lớn xác pháo tự chế, phần lớn đã bị đốt cháy đen.

The little girl sobbed uncontrollably and begged her stepmother, ‘Please don’t hurt us.’ Suddenly, her millionaire father came home and shouted…

“Please, don’t hurt us!” eight-year-old Emily sobbed, clinging to her little brother’s arm. Her stepmother, Cassandra, stood over them with a face twisted in rage, her manicured nails digging into the edge of the kitchen counter. The smell of overcooked pasta still lingered in the air, but the tension in the room was suffocating.

Emily had never seen Cassandra like this before—unhinged, her voice sharp as glass. The argument had started over something small. Ethan, Emily’s ten-year-old brother, had accidentally spilled juice on the brand-new marble countertop. Cassandra’s fury had escalated into a tirade about ungrateful children and ruined lives.

The children pressed together, wide-eyed and trembling, as Cassandra’s threats turned darker. Her words weren’t just about the spill anymore. “You think you can just waltz through this house, living off your father’s money while I slave away trying to keep everything perfect? You don’t belong here. I could make you disappear, and no one would care!”

Emily’s knees buckled. She cried out, “Don’t hurt us, please, don’t!” Her tiny voice cracked, echoing off the cold granite walls of the kitchen.

And then, a loud slam of the front door shook the house. Heavy footsteps followed.

“Cassandra!” A deep, commanding voice cut through the air.

It was their father, Michael Reed—the millionaire real estate mogul, known for his steel composure in boardrooms and his dominance in high-stakes negotiations. But tonight, his voice trembled with fury. He had come home early, unannounced, after a business dinner ended sooner than expected.

“What the hell is going on here?” Michael’s eyes darted from his sobbing children to Cassandra’s rigid figure. His jaw clenched, veins visible at his temple.

Cassandra froze. For the first time in months, she didn’t have a quick excuse or rehearsed smile.

Michael took a step closer, his voice rising to a thunderous roar:
“Get away from my children!”

The silence that followed was deafening. Cassandra’s painted smile returned, but her eyes betrayed her panic. “Michael, darling, you’re misunderstanding. They’re exaggerating. You know how children can be. I was just disciplining them—”

“Disciplining?” Michael snapped, his voice cold and sharp. “Emily’s shaking like a leaf, and Ethan looks like he’s about to faint. That’s not discipline, Cassandra. That’s fear.”

Emily buried her face against her father’s suit jacket when he reached for her. Ethan clung to his father’s sleeve, refusing to let go.

Cassandra’s mask cracked. Her voice grew shrill, defensive. “You’ve been blind, Michael. You think these kids are angels, but they treat me like garbage every day! I’ve given up everything for this family. Do you know what people say about me? That I’m just your trophy wife! I’m suffocating here, and you don’t even notice!”

Michael’s expression hardened. His empire had been built on his ability to see through lies, to spot weakness and deceit in competitors. Now, staring at his wife, he realized he had ignored the warning signs for too long. The subtle digs at the kids, the sudden temper flares, the constant need for control—he had brushed it aside, telling himself she just needed time to adjust.

But tonight, he saw the truth.

“You made a choice when you married me,” Michael said, his voice steady but deadly serious. “A choice to be part of this family, not to tear it apart. If you think I’ll stand by while you threaten my children, you’re dead wrong.”

Cassandra’s face turned pale. “You… you’d believe them over me? After everything I’ve done?”

Michael stood tall, his presence towering. “They’re my children, Cassandra. My blood. And they come first—always.”

The kids clung to him tighter, their trust and desperation evident. Michael felt the weight of fatherhood press harder on his shoulders than any corporate deal ever had. He wasn’t just a millionaire CEO tonight—he was a father protecting what mattered most.

Cassandra’s eyes flickered with anger and desperation, but she didn’t speak. She knew the balance of power in this house had shifted.

Michael whispered to his children, “You’re safe now. I promise.”

That night marked the beginning of the end.

The next morning, Michael acted decisively, the way he always had in business—swift, calculated, and with no room for error. He contacted his lawyer before dawn. By midday, Cassandra was served with papers: separation, restraining order, full custody.

The house felt different without Cassandra’s presence. Lighter. Emily and Ethan no longer flinched at the sound of footsteps in the hallway. Instead, they began to laugh again—small, fragile giggles at first, like a language they had forgotten but were slowly relearning.

But Michael wasn’t naïve. He knew wealth complicated everything. Cassandra wouldn’t go quietly. Her threats of public scandal, her accusations of abuse, her manipulative charm—they would all resurface in court.

He prepared his children for the storm. Over late-night talks at the kitchen table, Michael told them the truth: that families weren’t supposed to be perfect, but they should never make you feel unsafe. “Money can build houses, but it can’t build a home,” he said. “We’re going to start fresh. Together.”

The battle stretched on for months. Headlines occasionally splashed across tabloids—“Millionaire’s Wife in Custody War”—but Michael shielded Emily and Ethan from most of it. He hired the best lawyers, therapists for the children, and tightened security around the estate.

Cassandra tried to paint herself as the victim, but evidence mounted against her: testimonies from house staff, recordings of her shouting matches, even her own careless social media posts. Slowly, her credibility unraveled.

Finally, a judge granted Michael full custody. Cassandra left the courtroom without looking back, her heels clicking against marble floors, her empire of manipulation collapsing behind her.

Life didn’t return to “normal” overnight. Healing wasn’t instant. But Michael, Emily, and Ethan built something stronger than before—trust, openness, and a sense of belonging money couldn’t buy.

One evening, months later, Emily tugged her father’s hand as they sat on the porch overlooking the New York skyline. “Daddy,” she said softly, “thanks for hearing me that night.”

Michael kissed the top of her head, his eyes misting. “I’ll always hear you, sweetheart. Always.”

The city lights glittered in the distance, but for the first time in a long time, the Reed family felt safe—and whole.

Bà nội là nghi phạm 🔪 2 ch:áu b:é trong khu trọ: khai nhận do mâu thuẫn gia đình..

 Bà Vân khai nhận do mâu thuẫn gia đình, bà đã sát hại 2 cháu K. và H. rồi tự tử nhưng bất thành.

Chiều 31-8, Công an tỉnh Hưng Yên đã thông tin về vụ 2 trẻ em tử vong bất thường trong khu trọ tại thôn Nhạc Miễu, xã Như Quỳnh. Theo kết quả điều tra ban đầu, bà nội là nghi phạm ra tay sát hại 2 cháu bé.

Bà nội là nghi phạm sát hại 2 cháu bé trong khu trọ- Ảnh 1.

Khu vực phát hiện thi thể cháu N.M.K.

Theo thông tin từ Công an tỉnh Hưng Yên, khoảng 7 giờ 45 phút ngày 31-8, tại khu vực sông thuộc địa bàn thôn Nhạc Miếu, xã Như Quỳnh (tỉnh Hưng Yên), người dân bất ngờ phát hiện thi thể cháu N.M.K. (SN 2017, thường trú tại xã Yết Kiêu, TP Hải Phòng).

Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an tỉnh Hưng Yên đã chỉ đạo Phòng Cảnh sát hình sự phối hợp Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh, Phòng Kỹ thuật hình sự, Công an xã Như Quỳnh bảo vệ, khám nghiệm hiện trường, tập trung điều tra, xác minh vụ việc.

Quá trình điều tra, xác minh, cơ quan công an xác định tối ngày 30-8, anh N.V.P. (SN 1990, thường trú tại xã Yết Kiêu, TP Hải Phòng) đưa hai con là cháu N.M.K. và cháu N.M.H (SN 2013) đến phòng trọ của bà nội là Mai Thị Vân (SN 1965, thường trú tại xã Yết Kiêu, TP Hải Phòng) tại thôn Nhạc Miếu, xã Như Quỳnh, tỉnh Hưng Yên.

Bà nội là nghi phạm sát hại 2 cháu bé trong khu trọ- Ảnh 3.

Thi thể cháu N.M.H. được phát hiện trong phòng trọ

Quá trình điều tra, làm việc, bà Vân khai nhận do mâu thuẫn gia đình, bà Vân đã sát hại 2 cháu K. và H. rồi tự tử. Thời điểm kiểm tra tại phòng trọ bà Vân phát hiện cháu H đã tử vong, bà Vân bị thương, sau đó được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Phố Nối.

Hiện, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Hưng Yên đã ra quyết định khởi tố vụ án “Giết người” và tiến hành điều tra, xử lý theo quy định của pháp luật.

Trước đó, như Báo Người Lao Động đã đưa tin, sáng 31-8, người dân phát hiện thi thể cháu N.M.K. dưới ao trong khu trọ tại thôn Nhạc Miễu, xã Như Quỳnh rồi báo cáo vụ việc tới cơ quan chức năng.

Qua kiểm tra tại phòng trọ, lực lượng công an phát hiện thêm thi thể cháu N.M.H. tử vong trong phòng trọ cạnh đó. Cạnh đó là bà Vân (bà nội của hai cháu bé đang nguy kịch). Hiện trường có nhiều vết máu.

Theo thông tin từ lãnh đạo UBND xã Như Quỳnh, vợ chồng anh N.V.P. tới đây thuê trọ để làm công nhân. Đôi vợ chồng này thuê 2 phòng trọ, 1 phòng để hai con và mẹ già là bà Vân ở, 1 phòng 2 vợ chồng anh P. ở.

Con trai tôi vừa mua nhà tiền tỷ, rồi đón bố mẹ vợ đến ở cùng để tiện chăm sóc các cháu. Đêm ấy, vì lạ nhà tôi không ngủ được, nửa đêm dậy đi vệ sinh, ngang qua phòng con trai bỗng nghe thấy cuộc trò chuyện của hai vợ chồng nó. Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ trở về quê mà không nói một lời. Trên chuyến xe, nước mắt tôi chảy dài, và đúng lúc ấy con trai gọi điện tới.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày con trai gọi về khoe:
“Bố ạ, con mua được căn nhà rồi. Không lớn lắm nhưng cũng khang trang, đủ để cả nhà ở thoải mái. Bố mẹ rảnh thì lên đây chơi, ở luôn với vợ chồng con cũng được.”

Nghe con nói mà lòng tôi vừa mừng vừa chạnh buồn. Mừng vì con mình nay đã trưởng thành, đủ sức gánh vác, lo lắng cho vợ con. Buồn vì bao năm làm cha mẹ, tích góp từng đồng từng cắc, đến lúc già rồi thì con mới có điều kiện để báo hiếu. Tôi đâu mong gì nhiều, chỉ mong nó sống hạnh phúc, có mái ấm yên ổn.

Hôm ấy, tôi khăn gói từ quê lên, mang theo mấy túi rau, ít gà thả vườn, mấy cân khoai ngọt. Con dâu đón tôi bằng nụ cười hiền, hai đứa cháu nhỏ chạy ào ra ôm chân ông. Trong ngôi nhà mới tinh, bàn ghế tủ giường còn thơm mùi gỗ, tôi cảm nhận rõ ràng niềm hạnh phúc lan tỏa.

Tối hôm đó, cả gia đình quây quần ăn bữa cơm đầu tiên trong ngôi nhà mới. Con trai rót rượu mời tôi, ánh mắt nó lấp lánh niềm tự hào. Con dâu thì gắp hết món này đến món khác cho tôi, bảo:
“Bố ăn nhiều vào cho khỏe, ở đây vui cùng vợ chồng con, chơi với cháu.”

Tôi mỉm cười, lòng dâng trào niềm hạnh phúc. Nhưng đêm đó, khi cả nhà đã yên giấc, tôi lại trở trăn mãi không ngủ được. Lạ nhà, lại thêm tiếng xe cộ ngoài phố xô bồ khác hẳn chốn quê yên bình. Tôi trằn trọc, nghĩ về những năm tháng lam lũ đã qua, nghĩ về tuổi già sắp đến.

Khoảng gần nửa đêm, tôi trở dậy đi vệ sinh. Khi đi ngang qua phòng con trai, tôi vô tình nghe thấy tiếng trò chuyện khe khẽ. Ban đầu tôi định bước nhanh cho qua, nhưng đôi tai già nua lại lỡ nghe vài câu.

“Anh này, từ khi mời bố ở lại, em thấy hơi chật chội. Còn bố mẹ em nữa, chẳng lẽ không đón họ lên? Nhà này là tiền của vợ chồng mình, em cũng muốn bố mẹ em có chỗ thoải mái…” – giọng con dâu nhỏ nhẹ nhưng đầy băn khoăn.

Con trai tôi thở dài:
“Anh biết. Anh cũng muốn phụng dưỡng cả hai bên. Nhưng mà… thôi, cứ từ từ tính. Bố anh ở quê quen rồi, chắc cũng không muốn ở lâu đâu.”

Tôi chết lặng. Hóa ra, sự có mặt của tôi nơi đây cũng chỉ là gánh nặng. Tự nhiên cổ họng nghẹn ứ, chẳng thốt được lời nào. Tôi quay về phòng, nằm im, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Tiếng quạt trần quay đều mà lòng tôi lạnh ngắt.

Sáng hôm sau, khi mọi người còn đang ngủ say, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Chẳng muốn để ai phải khó xử, tôi chỉ để lại một tờ giấy viết vội:
“Bố về quê có chút việc. Các con cứ yên tâm chăm sóc nhau.”

Rồi tôi kéo chiếc va li nhỏ, bước ra khỏi ngôi nhà vừa hôm qua còn ngập tràn niềm vui. Ngoài kia, phố thị vẫn ồn ào, dòng người hối hả. Tôi lên xe khách, tìm về con đường làng quen thuộc. Trên xe, nước mắt cứ lặng lẽ chảy xuống, thấm ướt vạt áo cũ.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Con trai gọi. Tôi chần chừ, không biết có nên bắt máy không…

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tên con trai hiện rõ. Bên tai còn văng vẳng lời con dâu tối qua: “Bố mẹ em cũng phải có chỗ thoải mái…”. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, muốn nhấc tay lên nghe nhưng rồi lại buông xuống. Xe khách vẫn lao vun vút, bánh xe lăn đều trên con đường đầy khói bụi.

Cuối cùng, tôi cũng nhấn nút nghe. Giọng con trai vang lên, gấp gáp:
“Bố, bố đi đâu rồi? Con dậy không thấy bố đâu. Sao bố không gọi con?”

Tôi cố nén tiếng nghẹn ngào, đáp chậm rãi:
“Bố về quê có chút việc. Các con ở lại chăm sóc nhau, lo cho cháu là được.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi con trai nói vội vàng:
“Bố, bố đừng giấu con. Có chuyện gì làm bố buồn phải không? Bố ở lại với con đi, con không muốn bố vất vả một mình dưới quê nữa.”

Nghe giọng nó run run, tim tôi thắt lại. Nhưng tôi vẫn cứng giọng:
“Thôi, bố quen ở quê rồi. Bố lên đây chỉ làm các con thêm khó xử. Nhà cũng đâu phải rộng rãi gì…”

Tôi chưa dứt lời, con trai liền ngắt ngang:
“Bố nghe con nói này. Nhà này tuy nhỏ, nhưng là nhà của chúng con. Bố là bố của con, lẽ nào con không thể lo cho bố được? Hôm qua… bố nghe thấy gì rồi phải không?”

Tôi sững người. Thì ra nó đã đoán được. Tôi im lặng, lòng rối bời. Bên kia, con trai thở hắt, giọng buồn buồn:
“Bố à, vợ con cũng chỉ lo nghĩ cho cha mẹ mình. Con hiểu chứ. Nhưng con sẽ sắp xếp, sẽ làm cho hợp lý. Đừng vì một câu nói mà tự bỏ đi như thế. Bố về đến quê rồi, thế nào cũng lại thui thủi một mình, rồi đau ốm ai lo? Con không yên tâm.”

Nước mắt tôi lăn dài. Tôi muốn nói “thôi, bố quen rồi” nhưng cổ họng nghẹn ứ. Thực ra tôi cũng khao khát được ở gần con, được nghe tiếng cháu bi bô mỗi ngày. Nhưng cái sĩ diện của một người cha nghèo, đã cả đời lo lắng cho con, giờ bỗng thấy mình như gánh nặng, nó khiến tôi không thể ở lại.

Cuộc gọi kết thúc trong im lặng. Tôi ngả đầu vào ghế, mắt nhòe đi. Ngoài cửa kính, những cánh đồng quê dần hiện ra. Hình ảnh mái nhà cũ kỹ của tôi chợt ùa về, nơi có mảnh vườn nhỏ, có giàn bầu giàn bí, có cái bàn thờ khói hương nghi ngút. Ở đó, tôi là chủ. Còn ở thành phố kia, tôi chỉ là người “ở nhờ”.

Khi xe dừng ở bến, tôi kéo va li bước xuống. Con đường làng gập ghềnh quen thuộc khiến tôi vừa thấy an lòng, vừa thấy cô đơn. Lũ trẻ hàng xóm chạy tung tăng, có đứa reo lên:
“Ông Tư đi đâu về thế?”

Tôi cười gượng:
“Ông đi thăm con trai.”

Nhưng trong lòng, câu trả lời ấy lại như một nhát dao xoáy thêm vào nỗi tủi hờn. Tôi lững thững bước về nhà, mở cánh cửa gỗ đã bạc màu. Căn nhà vắng lặng, tiếng dế kêu rỉ rả. Tôi ngồi xuống chiếc giường tre cũ, nhìn quanh. Một lần nữa, nước mắt cứ tự nhiên rơi.

Những ngày sau đó, tôi lại trở về với nhịp sống quen thuộc nơi quê nhà. Sáng dậy sớm quét sân, cho gà ăn, tưới mấy luống rau. Chiều ra đầu ngõ uống chén trà với mấy ông bạn già, chuyện trò dăm ba câu chuyện ruộng đồng. Nhưng lòng tôi thì chẳng còn thanh thản như trước.

Con trai vẫn gọi điện đều đặn. Có lần nó bảo:
“Bố, tuần sau con với vợ con đưa cháu về thăm bố nhé. Bố đừng giận bọn con.”

Nghe thế, tôi vừa mừng vừa lo. Tôi mừng vì nó vẫn nhớ tới tôi, lo lắng vì sợ con dâu còn giữ khúc mắc. Tôi cũng không trách nó – phận làm dâu, ai chẳng muốn báo hiếu cha mẹ mình. Chỉ là, trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ sự mong manh của chỗ đứng mình trong ngôi nhà con trai.

Một tối, tôi ngồi viết nhật ký, dòng chữ run rẩy:
“Con à, bố không trách con. Chỉ là, ở tuổi này, bố sợ mình làm phiền con. Bố mong con hạnh phúc, mong gia đình con yên ấm. Nếu một ngày nào đó con thấy chỗ ở đủ rộng, lòng đủ bao dung, thì bố sẽ vui vẻ ở bên. Còn giờ, bố xin giữ lấy mảnh vườn quê – nơi mà bố không phải ngại ngần khi bước chân.”

Rồi tôi gấp cuốn sổ lại, cất vào ngăn tủ. Bên ngoài, trăng rằm tỏa sáng khắp vườn, soi bóng tôi già nua lặng lẽ.

Một buổi sáng, khi tôi đang tưới rau, bất ngờ nghe tiếng xe ô tô dừng trước cổng. Ngẩng lên, thấy con trai bế đứa cháu nhỏ chạy vào, con dâu xách túi đồ lỉnh kỉnh. Nó cười lớn:
“Bố ơi, con đưa cả nhà về ở với bố ít hôm!”

Tôi đứng sững, mắt cay cay. Đứa cháu ùa vào lòng tôi, ríu rít:
“Ông ơi, con nhớ ông lắm!”

Giây phút đó, tôi chợt hiểu ra: Dù cuộc sống có đổi thay, dù lòng người có chênh vênh, thì sợi dây huyết thống vẫn không bao giờ đứt. Tôi không cần nhà to hay phòng riêng, chỉ cần một chỗ nhỏ trong trái tim con cháu.

Tôi cười, nụ cười mà lâu rồi mới thấy nhẹ nhõm:
“Về rồi thì ở lại chơi lâu nhé. Bố nấu cơm cho cả nhà.”

Và lần đầu tiên sau nhiều ngày, căn nhà nhỏ nơi quê nghèo lại rộn rã tiếng cười.

A Solo Hiker Disappeared in Colorado Years Later, a Hidden SD Card in Her Shoe Tells the Rest of the Story

The trail register at Monarch Pass showed her neat handwriting: “Megan Walsh – CDT – June 14, 2018.”


It was the last official record of her. Megan, a 31-year-old solo thru-hiker from Oregon, had been determined to complete the Continental Divide Trail. Friends described her as experienced, cautious, and deeply committed to documenting her journey. She often posted dispatches on social media when service allowed, usually uploading trail photos and short voice memos to reassure her family back home.

But in mid-June, her updates suddenly stopped. Search and rescue was called a week later when her family reported her overdue. Teams scoured the rugged San Juan Mountains, battling unpredictable weather and steep terrain. Helicopters circled drainages, volunteers combed side trails, and dogs were deployed along possible routes. They found fragments of her gear: a rain jacket wedged in tree branches, and a trekking pole half-buried in scree. But Megan herself seemed to have vanished into thin air.

The media picked up the case quickly—“Experienced Woman Hiker Missing in Colorado Wilderness.” Her story gripped the public because she didn’t fit the profile of a reckless wanderer. She had left a clear itinerary, carried satellite navigation, and trained extensively. Theories multiplied: an injury, hypothermia, a slip into hidden crevasses, or even foul play. Yet the weeks turned into months, and the months into years, with no sign of her. The file eventually grew cold. Megan’s parents held a small memorial service in Portland, though they admitted they never felt closure.

In September 2021, a hunter scouting for elk stumbled upon a dilapidated shoe tucked beneath a fallen log near a remote drainage twenty miles off the CDT. Inside, hidden under the insole, was a small micro SD card sealed in a plastic wrap. The hunter, startled by the odd find, turned it over to the Chaffee County Sheriff’s Office.

Technicians managed to recover data from the card: photographs, short video clips, and geotagged notes. The files painted Megan’s last days. One clip showed her speaking directly into the camera, her face pale but determined, describing how she had left the main trail to find water. Another clip, timestamped two days later, showed her voice trembling as she admitted she was lost. “I’m trying to head east, but the ridges all look the same,” she said. Her final log entry, dated June 20, was chilling in its simplicity: “If found, please tell my family I love them. I can’t walk anymore.”

Search teams were immediately redeployed, this time guided by the GPS data extracted from the files. Within weeks, skeletal remains were located less than a mile from where the shoe had been found. The coroner confirmed the remains as Megan Walsh through dental records.

The revelation shocked the hiking community. The idea that she had documented everything but hidden the card for safety raised questions: Had she known she wouldn’t survive? Why hide it in her shoe rather than her pack? Investigators speculated she wanted to protect her digital record from weather, wildlife, or theft, ensuring someone—someday—would understand her fate.

The release of Megan’s recovered footage made national news. For the first time, her family heard her final words, a bittersweet gift that both devastated and comforted them. Her mother described it as “like receiving a letter from the other side of a locked door—not the door of death, but of silence.”

The hiking world dissected every detail. Online forums debated whether she had taken a navigational risk or whether water scarcity had forced her hand. Her case sparked new safety campaigns: encouraging hikers to carry satellite messengers capable of transmitting distress signals, and to avoid solo detours off established trails. Outdoor retailers even cited Megan’s story when promoting waterproof data storage solutions for emergency notes.

For locals in Chaffee County, the closure ended years of mystery. Some search-and-rescue volunteers admitted the discovery haunted them: “We were so close, but the wilderness swallowed her.” Yet others viewed it as a testament to resilience—that even in her last days, Megan had left behind a record, proof of her journey and her will to be heard.

In the end, the tragedy of Megan Walsh became a cautionary tale but also a reminder of the delicate balance between adventure and risk. Her story was not just about loss—it was about a woman who, even in her final moments, thought about leaving behind truth for those who loved her. The card in her shoe was her voice, recovered years too late, but never silenced.

Three years later, when a hunter stumbled upon a single weathered shoe hidden beneath a fallen log, the mystery of Megan Walsh would finally begin to unravel.

Hôm nay 31/8, bắt đầu chi trả quà 100.000 đồng quà tặng Quốc Khánh 2/9, đây là cách thức nhận tiền nhanh nhất

Hôm nay ngày 31/8, nhiều tổ dân phố, phường, xã đã thông tin tới người dân kế hoạch và phương án chi trả 100.000 đồng tiền quà tặng Quốc khánh của Chính phủ từ hôm nay, 31.8.

Trong ngày hôm qua 30/8, nhiều tổ dân phố, phường, xã đã thông tin tới người dân phương án nhận tiền mặt 100.000 đồng mỗi người tiền quà tặng Quốc Khánh 2/9 từ Chính phủ. Vào ngày hôm nay 31/8, việc trao tặng sẽ chính thức được thực hiện.

Ở Hà Nội, nhiều phường và xã đã giao cho các tổ trưởng tổ dân phố nhiệm vụ thống kê lại số lượng người dân để thực hiện việc chi trả tiền mặt trực tiếp. Chiều ngày 30/8, UBND xã Ô Diên (Hà Nội) đã tổ chức cuộc họp để triển khai việc trao tặng 100.000 đồng cho mỗi hộ gia đình.

Trưởng thôn và các tổ trưởng dân phố sẽ có trách nhiệm phát phiếu kê khai tới từng nhà, để các hộ gia đình điền đúng danh sách những người đủ tiêu chuẩn nhận quà. Được biết, sau khi sáp nhập và sắp xếp lại bộ máy chính quyền hai cấp, xã Ô Diên có tổng dân số là 97.506 người.

Từ 14h ngày 31/8 sẽ bắt đầu chi trả đến hết ngày 1/9. Các hộ dân sẽ đến nhận tiền mặt tại địa điểm theo cụm dân cư, trường hợp khách quan có thể nhận quà sau thời hạn này, nhưng không muộn hơn ngày 15.9 theo quy định của Chính phủ.

edit-54062735420217096885719473984853871636523775n-17565759149781895114291_11zon

 

Mẫu phiếu quà tặng để kê khai số lượng nhân khẩu trong hộ gia đình được nhận quà trực tiếp bằng tiền mặt

Ở Hải Phòng, nhiều phường, điển hình như An Trường và Kiến Thụy, đã bắt đầu thông báo tới người dân về việc kê khai nhân khẩu để chuẩn bị cho đợt chi trả tiền mặt trực tiếp, bắt đầu từ ngày 31/8.

Theo ý kiến của nhiều người dân, phương thức này rất tiện lợi vì cho phép chủ hộ nhận tiền trực tiếp cho cả gia đình tại các văn phòng tổ dân phố hoặc nhà văn hóa. Điều này đặc biệt hữu ích cho những hộ có người già hoặc trẻ nhỏ, vốn là đối tượng chưa có hoặc chưa thể tích hợp tài khoản VNeID định danh mức 2.

Bên cạnh đó, một số khu vực tiếp tục gửi thông báo đề nghị người dân khẩn trương tích hợp tài khoản cá nhân vào mục an sinh xã hội trên VNeID để nhận tiền cho cả hộ. Chị Ngô Huyền (P.Hà Đông, Hà Nội) cho biết đã thực hiện sau khi nhận được thông báo từ tổ trưởng dân phố về việc tích hợp tài khoản an sinh xã hội.

Trao quà một lần duy nhất cho các hộ gia đình có đăng ký thường trú. Tổng số tiền mỗi hộ nhận được sẽ được tính dựa trên số lượng nhân khẩu theo dữ liệu dân cư quốc gia. Chủ hộ hoặc một thành viên trong gia đình được ủy quyền hợp pháp có thể nhận thay toàn bộ số tiền này. Người nhận có trách nhiệm trao lại quà tặng cho các thành viên còn lại.

Đối với những công dân chưa có nơi đăng ký thường trú, quà tặng sẽ được trao trực tiếp cho từng người hoặc cho người được họ ủy quyền.

tien-mat-100

Mỗi người dân sẽ được nhận 100.000 đồng quà ngày Quốc Khánh 2/9. 

Hai là việc tặng quà thực hiện qua tài khoản hưởng an sinh xã hội trên Ứng dụng định danh điện tử – VNeID (trường hợp đã có tích hợp tài khoản); hoặc trực tiếp bằng tiền (trường hợp chưa có tài khoản) tại điểm chi trả do địa phương tổ chức, đảm bảo kịp thời, an toàn, hiệu quả.

Thời gian chi trả tập trung từ ngày 31.8 đến hết ngày 1.9, trường hợp khách quan có thể nhận quà sau thời hạn này, nhưng không muộn hơn ngày 15.9.

Để liên kết tài khoản an sinh xã hội thành công, người dân cần thực hiện các bước sau:

B1: Tải và mở ứng dụng VNeID, sau đó đăng nhập vào tài khoản cá nhân.

B2: Tại giao diện chính, chọn mục “An sinh xã hội”, sau đó nhấn vào “Tài khoản hưởng an sinh xã hội”. Hệ thống sẽ yêu cầu xác thực lại thông tin.

Car reviews

 

B3: Chọn ngân hàng trong danh sách các ngân hàng đã được hỗ trợ. Nhập số tài khoản ngân hàng, sau đó bấm vào “Đồng ý chia sẻ dữ liệu”, chọn “Tiếp tục”.

B4: Sau khi nhận thông báo gửi yêu cầu thành công, người dân cần chờ kết quả xác nhận từ VNeID.

He handed me a cup of coffee with a scent that felt off. I quietly exchanged it, never knowing the horror that was about to unfold.

Emily Carson lived a quiet life in suburban Ohio with her husband, Daniel. Their morning ritual was simple: Daniel would brew coffee, and they’d sip together before heading off to work. But one Tuesday morning, something felt off.

Daniel placed the steaming cup on the table, smiling as always. “Here you go, Em. Just the way you like it.”

Emily took the cup, lifted it toward her lips—and stopped. A sharp, unfamiliar odor rose from the dark liquid. It wasn’t the usual nutty aroma of their house blend. Instead, it smelled faintly metallic, almost bitter. She felt a twinge of unease but forced a smile.

“I’ll let it cool a little,” she said casually, setting it down.

Daniel sipped his own cup and reached for his phone, distracted. Emily’s pulse quickened. Something inside her warned her not to drink. While Daniel scrolled through his emails, she quietly swapped the cups, sliding his toward herself and pushing the original one back in front of him.

He didn’t notice. He lifted the mug and drank deeply.

For a few minutes, nothing happened. Then Daniel coughed, a sharp choking sound that made Emily’s heart jump. He set the mug down, rubbing his throat. “Strange taste,” he muttered, his voice hoarse. Within minutes, his face turned pale, his hands trembling. He stumbled toward the sink, then collapsed onto the kitchen floor.

Emily froze, staring at him, the implications slamming into her mind like a freight train.

Paramedics rushed Daniel to Mercy Hospital, while Emily followed in her car, her knuckles white on the steering wheel. By the time she arrived, doctors had stabilized him, but his condition was still critical. The attending physician, Dr. Patel, pulled her aside.

“Mrs. Carson,” he said carefully, “your husband showed signs of acute poisoning. We’re running toxicology tests now.”

“Poisoning?” Emily’s voice shook. “That’s impossible. He was just drinking coffee at home.”

Dr. Patel gave her a searching look. “It could be accidental. Cleaning chemicals, spoiled additives. We’ll know more soon.”

As the hours dragged on, Emily sat in the sterile waiting room, her mind spinning. If she hadn’t switched the cups, she would be the one in that hospital bed. But how could Daniel have brewed poisoned coffee for her? The thought terrified her, yet she couldn’t dismiss it.

Detectives arrived that afternoon, led by Detective Marcus Hill. He questioned Emily in a calm but firm tone.

“Tell me exactly what happened this morning.”

She recounted the ritual, the strange smell, the switch, and Daniel’s collapse. The detective scribbled notes. “Did your husband have enemies? Debts? Any reason someone would want to harm him—or you?”

Emily hesitated. “Not that I know of.”

But as she spoke, memories flickered—late-night calls Daniel dismissed as “work stuff,” unexplained absences, bills with strange company names. She had ignored the red flags. Now they seemed to scream at her.

Later that evening, Detective Hill returned with preliminary results. “The lab found ethylene glycol in the coffee. It’s antifreeze. Highly toxic. Someone deliberately put it in the cup.”

Emily’s blood ran cold. “So… he was trying to poison me?”

Detective Hill studied her. “That’s one possibility. But it could also mean someone else got to your kitchen. We’ll need to dig into both angles.”

The following days unraveled secrets Emily never imagined. Investigators combed through the Carson home, questioning neighbors and tracing purchases. The most damning evidence came from a hardware store receipt—Daniel had bought a gallon of antifreeze two weeks earlier.

Emily sat with Detective Hill when he laid the papers on the table. “Your husband purchased this himself.”

Her throat tightened. “There must be another explanation. Maybe it was for the car?”

Hill shook his head. “He never used it. And traces were found on the coffee machine.”

Emily’s world tilted. The reality sank in—Daniel had poisoned the coffee, likely meant for her. Her simple act of suspicion, switching the cups, had saved her life.

When Daniel regained consciousness days later, the detectives were ready. Hill stood by as Emily confronted him in the hospital room.

“Why, Daniel?” she whispered, tears in her eyes.

Daniel looked away, his face hollow. At last, he murmured, “I couldn’t keep up, Em. The debts… the insurance… I thought…” His voice cracked.

Emily staggered back, the betrayal cutting deeper than any blade. For years she had trusted him, shared every part of her life with him—and he had planned her death for money.

Detectives arrested Daniel that evening. Emily watched, numb, as the man she once loved was led away in handcuffs.

In the quiet weeks that followed, Emily rebuilt her life piece by piece. Each morning, she brewed her own coffee, inhaling its warm aroma with a shiver of gratitude. The smell was no longer just comforting—it was a reminder of survival, and of the terrifying truth that had lurked so close to home.

My husband and his family cast me and my baby out into the pouring rain, but I rose higher than they could have ever dreamed

The rain came down hard that evening in Houston, drumming against the cracked sidewalk and pooling in the gutter. Claire Thompson clutched her three-month-old son, Mason, against her chest as thunder rolled across the neighborhood. She could still hear the shouting inside the house—her husband, Mark, and his mother yelling, their words blurred by the pounding in her ears. One moment she had been in the kitchen warming a bottle, and the next, Mark’s hand was on her shoulder, shoving her toward the front door with his mother’s voice urging him on.

“You don’t belong here. You’re nothing but dead weight. Take your baby and go,” his mother snapped.

Claire had never imagined it would come to this. She had given up her job as a medical assistant during her pregnancy, trusting Mark when he promised he would take care of them. But the promise had turned sour. Mark had grown distant, restless, and bitter. His family—especially his mother—saw Claire as a burden, someone who had trapped their son with responsibility he wasn’t ready for.

When the door slammed shut behind her, Claire stood on the porch shivering. The rain soaked through her thin sweater almost instantly. Mason squirmed, his small cries muffled against her chest. She wanted to scream, to beg them to open the door, but something inside her snapped. If they didn’t want her, then she would not crawl back.

She stumbled down the front steps, her sneakers sloshing through puddles, and started walking without a destination. Her phone battery was nearly dead, and she had no money except for a wrinkled twenty-dollar bill in her pocket. Each step felt heavier than the last, but she kept moving.

By the time she reached the dimly lit bus stop two blocks away, she was trembling with cold. Mason whimpered, and Claire tightened her grip. A woman waiting under the shelter gave her a sympathetic glance but said nothing. The bus pulled up, its headlights cutting through the storm. Claire climbed aboard, dripping water onto the rubber floor, and slid into a seat by the window.

As the bus rumbled through the rain, she pressed her forehead against the glass and whispered to her son, “We’ll be okay. I don’t know how yet, but I promise you—we will rise above this.”

That night was the lowest point of her life, but it also lit a fire in her she never knew she had.

The next weeks were a blur of survival. Claire checked into a women’s shelter downtown, where she was given a small cot and a locker to store her few belongings. The place was noisy and crowded, filled with mothers and children escaping situations that mirrored her own. She cried at night when Mason was asleep, the weight of abandonment pressing on her chest. But every morning, she forced herself to get up, clean, and look for work.

The shelter had a computer room, and Claire spent hours there, updating her résumé and filling out applications. She had always been diligent and organized—skills she hoped would count for something. But with a baby and no family support, employers hesitated. Childcare was the biggest obstacle, and she had no money for it.

One afternoon, while standing in line at a local church pantry, Claire struck up a conversation with a volunteer named Linda. The older woman had kind eyes and asked no intrusive questions. When Claire mentioned her background in healthcare, Linda smiled. “My sister manages a small clinic on the east side. They need someone part-time at the front desk. It’s not much, but it could be a start. Want me to introduce you?”

Claire’s heart soared. Within a week, she was answering phones and scheduling appointments at the clinic. The pay was modest, but the job came with one critical benefit: a colleague offered to watch Mason during her shifts for a fraction of the cost of daycare. It wasn’t perfect, but it gave her a foothold.

She worked tirelessly, often staying late to organize patient files or clean up the reception area. The doctors noticed her dedication and began entrusting her with more responsibility. Slowly, her confidence returned. She found herself learning new administrative systems, negotiating with insurance companies, and managing patient records efficiently.

At night, when she returned to the shelter, she studied. She borrowed books on healthcare management and enrolled in online courses whenever she could scrape together the money. Each small victory—saving a few dollars, passing a course, receiving praise from her supervisor—stacked up like bricks forming a new foundation.

It wasn’t easy. There were nights Mason had fevers, days when Claire wanted to give up, and moments she questioned whether she was strong enough. But each setback hardened her resolve. The memory of that night in the rain fueled her. She wasn’t just surviving anymore; she was building.

Three years later, Claire stood in the lobby of a modern medical office building in downtown Houston, sunlight streaming through the tall glass windows. She adjusted her blazer, smoothed her hair, and smiled as the receptionist greeted her with a respectful “Good morning, Ms. Thompson.”

She wasn’t just an employee anymore. She was the operations manager of the clinic network that had once given her a chance. Under her leadership, the clinics had streamlined their systems, improved patient satisfaction, and expanded into two new locations. Her journey from a rain-soaked bus ride to this moment felt surreal.

Mason, now a lively preschooler, was her constant source of strength. Every day she dropped him off at a bright, welcoming daycare, something she once thought she’d never afford. Their small apartment wasn’t lavish, but it was warm, safe, and theirs.

Occasionally, Claire saw Mark’s name pop up on social media—photos of him working odd jobs, drifting from one city to another. His family never reached out, not once. And Claire no longer cared. She no longer needed their approval or their support.

Her focus was on the future. She had enrolled in a part-time MBA program, determined to keep climbing. Her colleagues respected her, and patients knew her as the kind woman who always found solutions. She had carved out a life on her own terms, one decision at a time.

The memory of that night in the rain still surfaced sometimes, unbidden, but now it no longer hurt. Instead, it reminded her of what she had survived, what she had built, and how far she had come.

One evening, after putting Mason to bed, Claire sat on the balcony with a cup of tea, looking out at the city lights. The cool breeze brushed against her face, and she allowed herself a rare smile of peace.

“They threw us out,” she whispered softly to herself, “but we climbed higher than they ever imagined.”

And she meant every word.

Gần 500 người phải cấp cứu khi xem duyệt binh

Sở Y tế Hà Nội ghi nhận 482 người phải cấp cứu khi xem các đợt sơ – tổng duyệt diễu binh, nhiều trường hợp té ngã, hạ canxi, say nắng.

Ngày 31 tháng 8 năm 2025, báo VnExpress đăng tải bài viết với tiêu đề “Gần 500 người phải cấp cứu khi xem duyệt binh”. Nội dung như sau:

Cụ thể, 439 trường hợp được xử trí cấp cứu tại chỗ, 43 người phải chuyển viện. Nhiều nhất là buổi tổng duyệt hôm 30/8 có 213 bệnh nhân, trong đó 19 trường hợp phải nhập viện còn lại được xử trí tại chỗ. Bệnh nhân chủ yếu bị choáng, co giật nhẹ, ngất, run chân tay, say nắng, buồn nôn, đau đầu, đau bụng, dị ứng, khó thở, tụt huyết áp, tăng huyết áp, rối loạn tiêu hóa…

Đơn cử tại tuyến phố Liễu Giai – Văn Cao, nhiều người xếp hàng từ sớm xem diễu binh đến chiều đã bị mệt, khó thở, hạ canxi. Họ được đưa đến lều y tế sơ cứu, các bác sĩ tiêm và pha truyền canxi cho bệnh nhân. Hay, một cụ bà 77 tuổi có bệnh nền đái tháo đường, gãy liên mấu chuyển xương đùi trái, ngã tại Công viên Thống Nhất được Trung tâm Cấp cứu 115 chuyển đến Bệnh viện Bưu điện cơ sở II cấp cứu. Dự kiến bà sẽ được mổ kết hợp xương đùi trái sau khi đường huyết ổn định.

Sở Y tế đã huy động 370 nhân viên y tế, 37 xe cứu thương và ôtô phân thành 94 tổ trực cấp cứu hiện trường tại các đợt sơ – tổng duyệt. Ba tổ phòng chống dịch, 3 tổ an toàn thực phẩm cũng được triển khai hiện trường. Ngoài ra còn có các lực lượng trực tại đơn vị như Trung tâm Điều hành A80 đặt tại Trung tâm cấp cứu 115, Trung tâm cấp cứu chính (Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn, Bệnh viện Tim Hà Nội), các cơ sở y tế và tại các địa điểm tập trung đông người.

“Lực lượng y tế được huy động tập trung cao độ, kịp thời ứng phó với mọi tình huống y tế có thể xảy ra”, đại diện Sở Y tế cho hay.

Nhân viên y tế cấp cứu một bệnh nhân gặp nạn khi xem sơ duyệt diễu binh. Ảnh: Sở Y tế cung cấp

Nhân viên y tế cấp cứu một bệnh nhân gặp nạn khi xem sơ duyệt diễu binh. Ảnh: Sở Y tế cung cấp

Các bác sĩ khuyến cáo bà con lưu ý giữ gìn sức khỏe khi xem diễu binh, diễu hành, bởi có nhiều rủi ro bao gồm cả gánh nặng thể chất và tác động từ điều kiện khí hậu, môi trường.

Mọi người phải di chuyển từ 3-4h sáng để có vị trí quan sát tốt dẫn đến rối loạn chu kỳ sinh học, giảm khả năng chịu đựng căng thẳng. Bên cạnh đó, đi bộ và đứng lâu hàng giờ chờ đợi trong đám đông gây mỏi cơ, ứ trệ tuần hoàn chi dưới, nguy cơ ngất (syncope). Thiếu ngủ, nắng nóng, đứng lâu cộng hưởng làm tăng nguy cơ sự cố y khoa theo cấp số nhân.

Điều kiện khí hậu Hà Nội đầu tháng 9 nhiệt độ dao động 26-31°C, có thể lên đến 35-36°C, độ ẩm cao làm giảm hiệu quả thoát mồ hôi, tăng chỉ số nhiệt. Mọi người nguy cơ bị chuột rút do nhiệt, kiệt sức vì nóng, say nắng (sốc nhiệt, đe dọa tính mạng). Chưa kể, thời tiết kèm theo những cơn mưa rào bất chợt nên rất dễ gây cảm lạnh, ướt quần áo làm mất nhiệt nhanh.

Tại một số nút giao như Hùng Vương – Nguyễn Thái Học, Cửa Nam, Kim Mã – Liễu Giai, mật độ người đông, nguy cơ chấn thương như té ngã, bầm tím, bong gân. Lực lượng y tế khó tiếp cận nạn nhân ngay, làm tăng nguy cơ tử vong nếu có sự cố tim mạch, ngất hoặc sốc nhiệt. Ngoài tác động thể chất, người dân còn có thể gặp tác động tâm lý như căng thẳng, lo âu, hoảng loạn khi chen lấn.

Để giảm bớt tác động từ môi trường, nên đội mũ nón, kính râm để bảo vệ đầu và mắt khỏi nắng. Mang theo áo mưa mỏng hoặc ô dù nhỏ phòng mưa đột ngột, ưu tiên chọn loại gọn để không vướng víu. Mang theo nước uống đóng chai (ít nhất 1-2 lít/người) và đồ ăn nhẹ (bánh mì, trái cây, sữa); quạt tay hay quạt nhỏ chạy pin; kem chống nắng; túi chườm lạnh phòng trường hợp hạ thân nhiệt tức thì.

48 giờ trước khi diễn ra sự kiện, cần bù nước và điện giải trước, bổ sung bữa tối giàu carb phức hợp, sáng nhẹ nhưng đủ năng lượng. Ngủ bù ít nhất hai đêm trước, đồng thời nghiên cứu kỹ lộ trình, gửi xe, vị trí quan sát.

Tại chỗ khi xem diễu binh, nên uống nước từng ngụm nhỏ và thường xuyên, ăn nhẹ định kỳ 2-3 giờ/lần, nghỉ ngơi trong bóng râm khi có thể. Đặc biệt, lưu ý dấu hiệu sớm là đau đầu, chóng mặt, chuột rút.

Trẻ em thuộc nhóm nguy cơ cao dễ mất nước, cần đội mũ rộng vành và đeo thẻ thông tin liên lạc. Người cao tuổi dễ té ngã, nên tránh khu vực đông, cần đi cùng người thân. Phụ nữ mang thai hoặc người có bệnh mạn tính nên tham khảo bác sĩ nếu muốn đi xem, ưu tiên vị trí thoáng, tránh chen lấn.

Khi có dấu hiệu như mệt, chóng mặt, da lạnh, mạch nhanh yếu, cần di chuyển vào bóng râm, nâng chân, chườm lạnh. Người biểu hiện say nắng (sốc nhiệt) là da nóng khô, thân nhiệt >40°C, lú lẫn, bất tỉnh. Khi ấy cần làm mát tích cực ngay (dội nước, quạt, túi lạnh), gọi cấp cứu, không cho uống nước nếu lú lẫn.

Người hạ đường huyết với triệu chứng run, đổ mồ hôi, tim nhanh, đói cồn cào, cần cho ăn uống đồ ngọt, kẹo, sau đó ăn tinh bột. Trong trường hợp khẩn cấp, hãy tìm công an, an ninh, tình nguyện viên gần nhất để yêu cầu cấp cứu y tế.

Trước đó, báo VietNamNet cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Việc làm đơn giản trước 24 giờ giúp bảo vệ sức khỏe khi đi xem diễu binh A80”. Nội dung như sau:

Trao đổi với phóng viên, Tiến sĩ, bác sĩ Hà Anh Đức, Cục trưởng Cục Quản lý Khám chữa bệnh (Bộ Y tế), cảnh báo các sự kiện đông người tiềm ẩn nhiều rủi ro sức khỏe như kiệt sức, bệnh lý cấp tính, chen lấn hoặc ngạt khí.

Ông Đức nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chuẩn bị kỹ càng, đặc biệt đối với gia đình có người cao tuổi và trẻ em. Người dân chỉ nên tham dự khi cảm thấy khỏe mạnh và cần nhờ lực lượng chức năng hỗ trợ ngay khi có dấu hiệu sức khỏe giảm sút. Trong trường hợp cần thiết, nên chủ động rời khỏi khu vực đông người.

Ông Hà Anh Đức cho biết Bộ Y tế đã huy động hàng nghìn nhân viên y tế với hàng trăm đội ứng trực tại nhiều khu vực phục vụ sự kiện A80.

Các lều thuốc y tế được bố trí để đảm bảo cấp cứu ban đầu, phân loại và chuyển bệnh nhân đến cơ sở y tế khi cần thiết. Người dân được khuyến khích cài đặt ứng dụng A80 trên điện thoại thông minh để dễ dàng xác định vị trí các điểm ứng trực y tế.

Bác sĩ Nguyễn Huy Hoàng, thành viên Hội Y học dưới nước và Oxy cao áp Việt Nam, cho rằng người dân, đặc biệt là người cao tuổi, có bệnh nền, cần chuẩn bị toàn diện trước khi tham gia. Trong đó, về dinh dưỡng, cần ưu tiên carbohydrate phức hợp (gạo lứt, ngũ cốc, khoai lang), hạn chế đường đơn. Ăn nhẹ, tránh bữa quá nhiều dầu mỡ ngay trước khi tham gia.

Một việc làm rất đơn giản nhưng hiệu quả cao cần chuẩn bị trước ngày tham gia là bù nước chủ động. Cần uống đủ nước từ 24 giờ trước sự kiện; theo dõi màu nước tiểu để đánh giá tình trạng hydrat hóa. Việc ngủ đủ giấc (7-8 giờ) giúp hồi phục năng lượng, cải thiện phản xạ và khả năng ứng phó.

Chọn trang phục và bảo hộ khoa học với chất vải cotton, lanh, màu sáng để giảm hấp thu nhiệt. Cần bôi kem chống nắng có chỉ số SPF 30+ PA+++, thoa trước 30 phút và lặp lại sau 2 giờ, kết hợp mũ rộng vành, kính râm.

Nước (ít nhất 1-2 lít/người), đồ ăn nhẹ (bánh mì, trái cây, sữa), quạt mini, khăn ướt, thuốc cá nhân, urgo, khẩu trang, giấy tờ tùy thân, sạc dự phòng, ô (ưu tiên chọn loại gọn để không vướng víu), áo mưa mỏng, túi chườm lạnh phòng trường hợp hạ thân nhiệt… là những vật dụng cá nhân nên mang. Không nên mang chai thủy tinh, rượu bia, dao kéo, ba lô cồng kềnh, loa/kèn, vật nuôi.

benh nhan.gif
Tổ y tế hỗ trợ người dân gặp vấn đề sức khỏe khi đi xem sơ duyệt diễu binh, diễu hành hôm 27/8. Ảnh: Nguyễn Huế

Tại chỗ xem diễu binh, nên uống nước thường xuyên từng ngụm nhỏ, bổ sung điện giải. Tìm bóng râm nghỉ ngắn 5-10 phút sau mỗi 30-45 phút. Đặc biệt quan sát để nhận biết dấu hiệu say nắng và mất nước như: Đổ mồ hôi nhiều, da lạnh ẩm, chóng mặt, buồn nôn.

Đi bộ nhiều, trong điều kiện nắng nóng và mật độ người đông đúc, có thể khiến mệt mỏi và hạ huyết áp, do ứ máu chân, giãn mạch do nóng, giảm thể tích máu. Lúc này, nên thực hiện bài tập bổ trợ (nhón gót, chuyển trọng lượng, co ngón chân); Nghỉ tạm, kê cao chân nếu có dấu hiệu choáng.

Trẻ em là nhóm người nguy cơ cao, dễ hấp thu nhiệt, hệ điều nhiệt kém nên dễ mất nước, cần đội mũ rộng vành, thẻ thông tin liên lạc, luôn cho trẻ uống nước và giữ ở khu vực thoáng. Người cao tuổi cũng giảm khả năng điều nhiệt, dễ hạ huyết áp, té ngã, nên tránh khu vực đông, cần đi cùng người thân, mang đầy thủ thuốc. Phụ nữ mang thai hoặc người có bệnh mạn tính nên tham khảo bác sĩ, ưu tiên vị trí thoáng, tránh chen lấn.

Người có bệnh nền như tim mạch cần hỏi ý kiến bác sĩ, tránh gắng sức, trong khi bệnh nhân hô hấp luôn mang ống hít cắt cơn, tránh không khí ngột ngạt.

Mỗi ngày ông Tư đều chăm cháu gái nhỏ 10 tuổi, nhưng hôm ấy khi bà Năm hàng xóm sát vách sang chơi, bà lại phát hiện một cảnh tượng khác thường trong căn nhà quen thuộc

Con ngõ nhỏ buổi chiều lặng gió, tiếng ve còn vương lại trên hàng xoan trước cổng. Trong căn nhà mái ngói cũ kỹ, ông Tư đang lúi húi dọn lại mấy chậu cảnh trước hiên. Dáng người gầy gò, cái lưng còng xuống sau mấy chục năm làm lụng ngoài đồng, nhưng đôi mắt vẫn sáng hiền, giọng nói trầm mà ấm.

Bên trong, bé Hân – cháu nội ông – vừa đi học về, tháo vội chiếc cặp đặt trên ghế, rồi chạy ra vườn sau. Đứa bé mười tuổi, tóc dài chấm lưng, đôi mắt to đen lay láy. Nó thường ríu rít quanh ông như một chú chim non, hết hỏi chuyện ngày xưa lại kể đủ thứ trên lớp.

Ông Tư thương cháu lắm. Con trai và con dâu đều đi làm xa, gửi cháu lại nhờ ông chăm. Cũng nhờ thế mà tuổi già của ông có tiếng cười, có hơi ấm trẻ thơ. Mỗi trưa đón cháu về, ông lại nấu canh rau, kho cá, rồi ngồi nhìn con bé ăn ngon lành mà lòng nhẹ nhõm.

Trong xóm, ai cũng quý ông. Bà Năm – người hàng xóm sát vách – nhiều lần khen:

  • “Ông Tư có phúc ghê, tuổi này được cháu quấn quýt, chứ mấy người cùng lứa toàn ngồi một mình buồn hiu.”

Cuộc sống tưởng như cứ thế mà bình yên trôi. Nhưng một buổi chiều oi ả, khi bà Năm bước sang nhà chơi, bà lại bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng khác thường khiến tim khựng lại…

Trên tay ôm nải chuối chín vàng, bà Năm rảo bước sang. Vừa đến cổng, bà nghe tiếng cười trong trẻo của Hân xen lẫn giọng trầm của ông Tư. Tò mò, bà khẽ bước vào, nhưng vừa đến cửa thì khựng lại.

Ông Tư đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, tay cầm cây kéo cũ, tập trung cắt từng lọn tóc của bé Hân. Mái tóc đen dài rơi lả tả xuống nền gạch. Con bé ngồi ngay ngắn, hơi nhăn mặt vì lo lắng.

Trong khoảnh khắc, tim bà Năm thoáng se lại. Bà nghĩ thầm: “Trời đất ơi, sao ông ấy lại làm thế này? Không lẽ…” Ý nghĩ mơ hồ lướt qua khiến bà bối rối, đứng chết lặng.

Ông Tư vừa cắt vừa nói dịu dàng:

  • “Ngồi yên nha, ông tỉa nhẹ thôi. Tóc rối quá, để vậy mai đi học tụi bạn lại chọc con quê mùa thì tội nghiệp.”

Hân cười khúc khích, đôi mắt long lanh:

  • “Ông nhớ làm cho con giống cô ca sĩ trên tivi đó nghen, chứ mà cắt xấu con không thèm đi học đâu!”

Ông bật cười, giọng run run nhưng đầy kiên nhẫn:

  • “Ừ, để ông thử. Hồi xưa coi bà con làm, giờ ông bắt chước thôi.”

Bà Năm ngơ ngác nhìn cảnh ấy. Một ông già gầy yếu, tay run run mà cẩn thận từng nhát kéo, như sợ làm cháu đau. Sàn nhà ngập đầy tóc, trong khi bé Hân ngồi thản nhiên, đầy tin tưởng. Cảnh tượng vừa buồn cười vừa khó tin, lại khiến lòng bà rối bời.

Cuối cùng, bà Năm lấy lại bình tĩnh, cất tiếng gọi:

  • “Ông Tư ơi, làm gì mà nghiêm trọng dữ vậy?”

Ông ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên, rồi cười hiền:

  • “À, bà đó hả. Con bé tóc rối quá, đi tiệm thì nó nhát, không chịu. Tôi nhớ hồi xưa bà nhà tôi hay cắt cho con cháu, tôi ngồi nhìn quen mắt, giờ thử làm cho cháu.”

Ông nói rồi cúi xuống tiếp tục tỉa gọn. Bàn tay già nua run rẩy, nhưng ánh mắt lại chan chứa yêu thương. Hân ngẩng đầu, cười nũng nịu:

  • “Con thích ông cắt tóc cho con hơn ở tiệm. Ở tiệm người ta cứ giật giật, đau lắm. Ông cắt hiền, con tin ông.”

Nghe thế, mắt ông Tư long lanh, khóe môi run run. Ông khẽ vuốt tóc cháu, thì thầm:

  • “Ừ, ông sẽ ráng làm cho con đẹp.”

Bà Năm đứng lặng. Những nghi ngờ thoáng chốc của bà tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp dâng lên trong lòng. Thì ra cái “điều kỳ quái” bà vừa thấy chỉ là một minh chứng khác cho tình thương của ông nội dành cho cháu gái.

Hôm ấy, khi Hân chạy ra khoe mái tóc mới – dù hơi lởm chởm nhưng ánh mắt rạng rỡ – bà Năm cười mà lòng thấy nghèn nghẹn. Bà hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chẳng cần gì lớn lao, chỉ là một ông lão gắng gượng học lại nghề vợ cũ, chỉ để cháu gái được vui.

Và với Hân, ký ức tuổi thơ chắc chắn sẽ lưu giữ hình ảnh ông nội – người thợ hớt tóc vụng về, nhưng mái tóc nào cũng thấm đẫm tình thương.