Home Blog

B-ắt tạm gi-am Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm của Bộ Y tế, mở rộng điều tra liên quan đến nhiều tỉnh trên toàn quốc, quá kinhkhung

Bà Trần Việt Nga, cục trưởng Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế, bị khởi tố bị can, bắt tạm giam với cáo buộc nhận hối lộ.

Trần Việt Nga - Ảnh 1.

Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm Trần Việt Nga – Ảnh: Bộ Y tế

Tối 29-8, Bộ Công an thông tin về quá trình mở rộng điều tra vụ án hình sự đưa hối lộ và nhận hối lộ xảy ra tại Cục An toàn thực phẩm thuộc Bộ Y tế và các công ty có liên quan trên địa bàn thành phố Hà Nội và các tỉnh, thành phố trên toàn quốc có hành vi đưa hối hộ và nhận hối lộ trong quá trình thực hiện việc thẩm xét hồ sơ, cấp giấy xác nhận nội dung quảng cáo đối với thực phẩm bảo vệ sức khỏe.

Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt bị can để tạm giam, lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú đối với 10 người và lệnh khám xét chỗ ở, nơi làm việc tại 15 địa điểm, cụ thể:

Khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với bà Trần Việt Nga, cục trưởng Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế, về tội nhận hối lộ.

Cùng bị khởi tố bị can, bắt tạm giam về tội danh trên còn có bà Trần Thị Thu Liễu, phó trưởng phòng giám sát ngộ độc thực phẩm và thông tin truyền thông thuộc Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế; Nguyễn Thị Hải Hà, chuyên viên phòng quản lý tiêu chuẩn và kiểm nghiệm thuộc Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế, cùng về tội nhận hối lộ.

Khởi tố bị can, áp dụng biện pháp ngăn chặn cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Phùng Thị Thúy Hà, chuyên viên phòng giám sát ngộ độc thực phẩm và thông tin truyền thông thuộc Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế; Nguyễn Thị Việt Hà, chuyên viên phòng quản lý sản phẩm thực phẩm thuộc Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế; Trần Thị Lựu, chuyên viên phòng quản lý sản phẩm thực phẩm thuộc Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế, về tội nhận hối lộ.

Khởi tố bị can, áp dụng biện pháp ngăn chặn cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Đậu Thị Giang về tội đưa hối lộ, Nguyễn Thanh Uyên về tội đưa hối lộ.

Khởi tố bị can, không áp dụng biện pháp ngăn chặn đối với Quách Thị Trà My, Trần Thị Quỳnh Trang về tội đưa hối lộ (do đang bị tạm giam tại Trại tạm giam T16, Bộ Công an trong vụ án khác).

Lệnh khám xét 15 địa điểm gồm chỗ ở, nơi làm việc của các bị can tại Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế và các địa phương.

Ngày 29-8, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao (Vụ 3) có các quyết định phê chuẩn các quyết định tố tụng nêu trên.

Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã tiến hành các biện pháp tố tụng, tuân thủ theo đúng quy định của pháp luật.

Hiện, Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đang tiến hành điều tra mở rộng vụ án, làm rõ toàn bộ sai phạm của các cá nhân có liên quan để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

Every Day He Noticed a Girl Crying on His Bus—What the Driver Found Under Her Seat Left Him Stunned

Every morning, bus driver Michael Harris followed the same route through the quiet streets of Maplewood, Ohio. He had been driving school buses for nearly twelve years, long enough to recognize every child’s stop, every wave from parents at the curb, and even the occasional stray dog that liked to chase his big yellow bus. But there was one passenger who made him pause each day—Sophie Miller, a shy ten-year-old girl who always sat alone in the third row.

At first, Michael didn’t think much of it. Some kids were quiet, and Sophie never caused trouble. But after a week, he noticed something troubling: when Sophie boarded the bus, her eyes were red, as if she had been crying. By the time they reached Maplewood Elementary, she would wipe her cheeks quickly and dash out, head down, avoiding everyone.

Michael was a father himself, with two grown kids, and he had seen children go through rough mornings. But Sophie’s sadness wasn’t a one-time thing—it was daily. One afternoon, when the bus was emptying at her stop, Michael noticed her hesitate, gripping the edge of the seat tightly before slipping out the door. Something in his gut told him there was more to her tears than nerves or a bad day at school.

The moment that shook him came on a rainy Thursday. Sophie was the last one off, and as she climbed down the steps, Michael leaned slightly to check if she had dropped anything. That’s when he spotted it—a small spiral notebook tucked under her seat, half-hidden by her backpack strap. On instinct, he picked it up. The cover was decorated with doodles of flowers and clouds, but what caught his attention was the corner of a page sticking out. Written in neat, careful handwriting were the words: “I wish I could disappear.”

Michael froze. His heart sank, and he knew he couldn’t just ignore this.

That night, after his shift ended, Michael sat at his kitchen table with the notebook in front of him. He wrestled with guilt. Was it right to open it? On one hand, it was Sophie’s private journal; on the other, he couldn’t ignore a message that hinted at despair. After a long pause, he carefully read through the pages.

The entries were heartbreaking. Sophie wrote about being teased at school for her clothes, how she hated sitting alone at lunch, and how some classmates whispered cruel things about her “always being sad.” But the most painful parts were about home. She wrote that her parents argued constantly, that her dad often worked late, and that she felt invisible in her own house. One line stayed with Michael: “No one would notice if I wasn’t here.”

Michael leaned back in his chair, shaken. He knew kids sometimes wrote dramatic things, but there was too much pain in those pages to dismiss. This wasn’t just a child being moody—this was a cry for help.

The next morning, Michael decided to speak with Mrs. Thompson, the school counselor. He handed her the notebook and explained what he had seen. Mrs. Thompson listened intently, her expression growing more serious with every word. “You did the right thing,” she told him firmly. “Sophie has been on my radar, but this confirms what I suspected. We need to act quickly.”

That day, the school arranged for Sophie to spend some time with Mrs. Thompson instead of going straight to class. At first, Sophie was hesitant, but when the counselor gently mentioned that someone had found her notebook, the girl’s eyes welled up. “I didn’t think anyone would care,” she whispered.

Meanwhile, Michael couldn’t stop thinking about her. Driving the afternoon route, he kept glancing at the third row, remembering how small and fragile she looked sitting there. He wondered what more he could do, beyond alerting the school. He couldn’t be her parent, but maybe he could be a safe adult in her life—someone who noticed.

Over the next few weeks, subtle changes began to show. Sophie started meeting with Mrs. Thompson regularly, and her parents were brought in for a conversation. It wasn’t easy—there were tears, apologies, and a lot of work to be done at home—but progress began. Her mom made a stronger effort to spend time with her, and her dad adjusted his schedule to be home more often.

On the bus, Michael noticed a transformation too. Sophie still sat near the front, but she no longer hid behind her backpack. One morning, she surprised him by offering a timid smile as she climbed aboard. “Good morning, Mr. Harris,” she said softly. It was the first time she had spoken to him directly.

From then on, Sophie occasionally shared little things—a book she was reading, a drawing she had made in art class. Michael never pushed, but he always listened. He realized that sometimes, a child didn’t need someone to solve everything; they just needed someone to care enough to notice.

One spring afternoon, as the bus rattled down the familiar streets, Michael glanced in the mirror. Sophie was laughing quietly with another girl, showing her a sketchbook filled with new drawings. It was a small moment, but to Michael, it felt monumental. The child who once wrote that she wished she could disappear was slowly finding her place.

When Sophie got off at her stop that day, she turned back and waved. Michael lifted his hand in return, his chest tight with relief. He hadn’t gasped because of something frightening under the seat—he had gasped because he’d uncovered a cry for help that might have gone unanswered.

In the end, it wasn’t about being a hero. It was about paying attention. And for Sophie, that attention made all the difference.

Yesterday at school, I saw Mom. She told me not to go with you anymore,” my son confessed. The following day, I went to pick him up early—and what I witnessed shattered my world

“Yesterday at school, I saw Mom. She told me not to go with you anymore,” my son, Daniel, whispered as he slid into the back seat of my car. He was only seven, and his words struck me like ice water poured down my spine.

I gripped the steering wheel, my heart thudding. “What do you mean, sweetheart? Your mom lives in Denver. She hasn’t been here in years.”

Daniel frowned. “But she was at school. She looked like Mom. Same hair, same voice. She told me not to go with you anymore.”

The rest of the ride home felt like an eternity. My name is Michael Turner, and ever since the divorce, I had been raising Daniel alone in Sacramento. His mother, Jennifer, had left when he was barely three, moving across the country with a new partner. She called once in a while but hadn’t visited in years. There was no way she could have been at his elementary school yesterday.

That night, I barely slept. Images kept flashing through my mind—Daniel being approached by some stranger who looked like Jennifer, someone telling him not to trust me. What if this wasn’t just a misunderstanding? What if someone was targeting my son?

The next day, I decided to leave work early and pick Daniel up before dismissal. I wanted answers.

As I pulled into the school parking lot, the California sun beating down on the asphalt, I noticed clusters of parents waiting. My eyes swept the area, scanning for anything unusual. And then I saw her.

A woman standing by the playground gate, her back straight, hair tied in a loose bun. From the distance, she looked exactly like Jennifer. My stomach twisted. Daniel hadn’t been imagining things. Someone was here, pretending to be his mother.

I froze. Should I confront her? Should I call the police? Before I could decide, Daniel spotted me and ran into my arms. I held him tight, my eyes locked on the woman.

That was the moment my world turned upside down. She turned her head—and I realized with horror that it really was Jennifer.

I hadn’t seen Jennifer in four years. In that time, I had built a careful life for Daniel—steady routines, safety, trust. Seeing her on the school grounds without warning shattered all of that in an instant.

“Michael,” she said softly, approaching us. Her voice was the same, familiar yet foreign. “We need to talk.”

I tightened my grip on Daniel. “You can’t just show up here. What are you doing?”

Jennifer glanced around nervously, lowering her voice. “Not here. Let’s go somewhere private.”

“No,” I snapped. “You abandoned him. And now you show up at his school, confusing him? You don’t get to just drop in like this.”

Daniel tugged at my sleeve, his small voice breaking the tension. “Dad… is it really Mom?”

Jennifer’s eyes filled with tears. “Yes, honey. It’s me.”

We ended up in the school counselor’s office, a neutral space. The counselor, Mrs. Adams, insisted we sit down to talk before making any rash decisions. Jennifer explained her sudden reappearance.

Her relationship in Denver had collapsed. She had lost her job, her home, and nearly everything else. For the first time in years, she said, she realized what she had walked away from—Daniel. She claimed she had come back to Sacramento determined to be part of his life again.

I listened, torn between rage and disbelief. I remembered every night Daniel had cried for her, every birthday she missed, every excuse-filled phone call. And now, when her own life had crumbled, she suddenly wanted back in?

Mrs. Adams asked me to consider supervised visits, at least for Daniel’s sake. But I couldn’t shake the feeling that Jennifer’s timing was more than coincidence. Why now? Why at school?

As we left the office, Jennifer whispered, “I’ll fight for him if I have to. You know I will.”

Her words weren’t just a threat. They were a promise that my life—and Daniel’s—was about to be thrown into turmoil.

The following weeks were chaos. Jennifer filed for visitation rights almost immediately. I found myself buried in legal paperwork, reliving the bitter memories of our divorce. My lawyer reminded me that family courts often favored reuniting children with estranged parents, provided there was no evidence of abuse or danger.

At night, after Daniel went to bed, I sat in the kitchen staring at stacks of documents, wondering if I was about to lose everything I had fought to give him.

Jennifer showed up consistently now—at court hearings, at school, even at soccer practice. She was careful, polite, playing the role of the remorseful mother who wanted to make things right. To everyone else, she looked like a woman trying to rebuild. But to me, she was a storm threatening to unravel the stability I had built for Daniel.

One evening, after practice, Daniel asked me, “Dad, why can’t I just see Mom sometimes? I like being with you, but I miss her too.”

His words pierced me deeper than any court order could. For all my anger at Jennifer, I couldn’t deny Daniel’s need for her. He wasn’t a pawn in our conflict—he was a little boy who deserved love from both parents.

So I made a choice. Instead of fighting to erase Jennifer, I fought to set boundaries. I pushed for supervised visits at first, gradual reintroduction, counseling sessions. If she truly wanted to return, she had to prove she could be consistent.

The road ahead was uncertain. I didn’t trust her, not yet. But for Daniel’s sake, I had to leave the door cracked open.

And as I watched my son fall asleep that night, his face peaceful, I realized something: the real battle wasn’t with Jennifer. It was with myself—learning to balance my anger with Daniel’s need for a mother he still loved.

The world hadn’t ended. It had just changed. And now, it was up to me to guide Daniel through it, no matter how hard it became.

Bé gái xin vào gặp bố lần cuối trong bệnh viện, nhưng khi y tá hỏi ‘Bố cháu là ai?’ thì nghẹn lời…

“Đêm đó, tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng nhỏ, phá vỡ giấc ngủ ngắn ngủi của hai mẹ con. Một tin dữ đến bất ngờ, buộc cô bé phải chạy đua với thời gian để gặp bố lần cuối…”

Ngọc Anh – cô bé 11 tuổi – choàng tỉnh khi nghe mẹ bật dậy trả lời điện thoại. Trong bóng đêm nhập nhoạng, cô chỉ thấy gương mặt mẹ trắng bệch, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó nhưng lại nghẹn cứng. Sau vài giây im lặng, mẹ thở dài, nước mắt chảy xuống rồi khẽ thì thầm:

– “Bố con… đang nguy kịch. Họ bảo phải đến ngay…”

Căn phòng nhỏ trong khu tập thể vốn im lìm bỗng chốc như sụp đổ. Ngọc Anh ngồi dậy, tim đập dồn dập, tai ù đi vì không tin nổi điều mình vừa nghe. Bố em vốn dĩ đã nằm viện nhiều tháng nay vì bệnh gan. Dù bác sĩ đã nói tình trạng xấu, nhưng trong lòng cô bé vẫn luôn tin rằng, chỉ cần có mẹ ở bên chăm sóc, chỉ cần mỗi tuần cô đến thăm, bố sẽ không sao.

– “Mẹ, chúng ta đi ngay đi! Con muốn gặp bố…” – giọng Ngọc Anh bật ra hối hả.

Mẹ vội vàng khoác chiếc áo khoác mỏng, mắt đỏ hoe, rồi kéo tay con chạy ra ngoài. Con đường dẫn đến bệnh viện lúc nửa đêm lạnh lẽo, từng cơn gió thổi rít qua những hàng cây ven đường. Tiếng xe cấp cứu hú vang đâu đó càng khiến lòng Ngọc Anh thắt lại.

Trên xe buýt đêm hiếm hoi còn chạy, hai mẹ con ngồi im lặng. Ngọc Anh gắng níu lấy tay mẹ, bàn tay bé nhỏ run rẩy trong bàn tay lạnh ngắt của mẹ. Trong đầu cô bé cứ vang lên những hình ảnh: bố ôm em trên vai khi còn khỏe, bố cười hiền khi dạy em tập xe đạp, và cả dáng bố tiều tụy trên giường bệnh nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười mỗi lần em ghé thăm.

Khi đến bệnh viện, cổng khoa cấp cứu sáng đèn. Hành lang vắng, chỉ có vài người nhà bệnh nhân ngồi chờ, ánh mắt mệt mỏi. Ngọc Anh theo mẹ chạy thẳng vào quầy tiếp nhận. Cô y tá trực ngẩng lên hỏi:

– “Người nhà bệnh nhân nào?”

Mẹ vội đáp: – “Chồng tôi… Trần Văn Hùng, phòng cấp cứu. Tôi là vợ, đây là con gái.”

Y tá lật hồ sơ, ánh mắt thoáng chùng xuống rồi nhìn sang Ngọc Anh. Một cái nhìn khiến tim cô bé đập loạn. Cô bé níu áo mẹ, lo sợ hỏi khẽ:

– “Bố… còn kịp gặp con không mẹ?”

Y tá không trả lời ngay. Chị quay đi, chỉ hướng: – “Đi theo tôi.”

Ngọc Anh chưa kịp thở thì nghe thêm một câu khiến cô chết lặng:

– “Nhưng… bác sĩ nói, chỉ cho phép người thân ruột thịt vào. Cháu bé… bố cháu là ai?”

Câu hỏi ấy vang lên giữa hành lang dài, trong khoảnh khắc nặng nề như đè bẹp trái tim non nớt của Ngọc Anh. Cô bé quay sang nhìn mẹ, ánh mắt cầu cứu. Nhưng gương mặt mẹ lại thoáng một nỗi đau khôn tả, đôi môi run rẩy chưa thốt thành lời

Không gian hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Câu hỏi của cô y tá như một nhát dao sắc cứa vào trái tim bé nhỏ của Ngọc Anh. Cô bé mấp máy môi, mắt mở to, nhưng không biết phải trả lời thế nào. Đối với em, bố chính là người đang nằm trong phòng cấp cứu kia, là người đã nuôi em, dạy em, cho em tình yêu thương suốt mười một năm qua. Nhưng mẹ thì lặng thinh, không đáp.

– “Mẹ… sao cô ấy hỏi con vậy? Bố… không phải bố con sao?” – giọng Ngọc Anh run run.

Người mẹ, chị Hoa, siết chặt tay con, ánh mắt rớm lệ:
– “Anh ấy là bố của con… trong trái tim mẹ, trong trái tim con. Nhưng… trên giấy tờ thì…”

Chị ngập ngừng, rồi quay sang y tá:
– “Cháu bé là con riêng của tôi. Anh Hùng không kịp làm thủ tục nhận con, nhưng từ nhỏ đến giờ, chính anh là người nuôi nấng, chăm sóc cháu. Xin cho cháu vào, ít nhất để nhìn anh lần cuối…”

Nghe đến đó, Ngọc Anh ngơ ngác. Đầu óc cô bé quay cuồng. Bao năm nay, em vẫn tin mình là con gái ruột của bố Hùng. Chưa bao giờ em nghe mẹ nhắc khác đi. Tại sao đến giờ phút này, bí mật ấy mới bị hé lộ?

Y tá thoáng chần chừ. Quy định của bệnh viện vốn rất nghiêm ngặt. Người vào phòng cấp cứu phải là thân nhân hợp pháp: vợ, chồng, con ruột có giấy tờ chứng minh. Trẻ vị thành niên, lại không có tên bố trong giấy khai sinh, thật khó để cho vào.

Thấy vậy, chị Hoa vội vàng mở túi xách, run rẩy lấy ra một xấp giấy tờ cũ. Giấy khai sinh của Ngọc Anh chỉ có tên mẹ. Giấy chứng nhận kết hôn với anh Hùng thì mới vài năm gần đây. Y tá nhìn, rồi thở dài:
– “Tôi hiểu, nhưng tôi không thể quyết định. Chỉ bác sĩ trưởng ca mới có thể…”

Ngọc Anh đứng đó, hai bàn tay đan vào nhau, nước mắt rơi lã chã. Em không hiểu hết những quy định, những thủ tục rắc rối của người lớn. Em chỉ biết rằng, đằng sau cánh cửa kia, bố đang nằm bất động, có thể bất cứ lúc nào cũng ra đi. Và nếu em không được vào… em sẽ mất cơ hội nhìn bố lần cuối.

Mẹ nắm chặt vai con, rồi gần như cầu khẩn:
– “Xin chị, hãy cho tôi nói chuyện với bác sĩ trưởng ca ngay bây giờ.”

Một lúc sau, bác sĩ trực bước ra. Đó là một người đàn ông trung niên, gương mặt nghiêm nghị nhưng hiền hậu. Y tá giải thích tình hình. Ông lặng lẽ nhìn hai mẹ con, rồi nhìn thẳng vào mắt Ngọc Anh.

– “Cháu muốn gặp bố lắm phải không?” – ông hỏi.

Ngọc Anh gật đầu, nước mắt lăn dài:
– “Bác sĩ ơi… cháu chỉ muốn nói với bố rằng cháu yêu bố. Chỉ thế thôi. Sau này… cháu có thể không còn cơ hội nữa…”

Lời nói ngây thơ mà nghẹn ngào ấy khiến tất cả mọi người xung quanh đều lặng đi. Người bác sĩ khẽ thở dài, rồi quay sang y tá:
– “Chuẩn bị đồ bảo hộ cho cháu. Cho cháu vào, nhưng chỉ được năm phút thôi.”

Y tá gật đầu. Ngọc Anh khẽ “dạ” một tiếng, tim đập liên hồi. Mẹ cúi xuống ôm con thật chặt, vừa khóc vừa thì thầm:
– “Con ơi, hãy mạnh mẽ. Dù sự thật có thế nào, bố Hùng mãi mãi là người thương yêu con nhất.”

Khoảnh khắc ấy, Ngọc Anh không còn muốn nghĩ gì nữa. Em chỉ muốn chạy thật nhanh, mở cánh cửa kia ra, để nhìn thấy bố một lần nữa. Bởi em hiểu, đó có thể là lần cuối cùng…

Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, ánh sáng trắng lóa hắt ra ngoài khiến Ngọc Anh phải nheo mắt lại. Cô y tá dìu em bước vào, mặc trên người bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình. Mẹ đứng ngoài, ánh mắt dõi theo, tay run run đặt lên ngực như muốn gửi gắm toàn bộ sức mạnh cho con gái.

Trong phòng, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng máy theo dõi vang đều đều. Bố Hùng nằm đó, gương mặt hốc hác, da xanh tái, ống thở oxy gắn chặt nơi mũi. Toàn thân ông gầy rộc, khác xa hình ảnh người bố khỏe mạnh từng cõng Ngọc Anh chạy khắp sân.

Ngọc Anh khựng lại. Đôi chân bé nhỏ run lên, muốn bước nhưng như bị ai níu lại. Cô y tá cúi xuống khẽ động viên:
– “Cháu cứ lại gần đi, bác vẫn còn nghe thấy cháu đấy.”

Câu nói ấy khiến Ngọc Anh như bừng tỉnh. Em hít một hơi thật sâu, tiến đến gần giường bệnh, đôi mắt đỏ hoe nhìn bố. Nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo của bố, cô bé nghẹn ngào:
– “Bố ơi… con đây, Ngọc Anh đây… Bố nghe thấy con không?”

Đôi mí mắt khép chặt bỗng khẽ rung động. Bố cố gắng mở mắt, dù chỉ hé một khe nhỏ, ánh nhìn mờ đục nhưng vẫn ánh lên chút ấm áp. Ông cử động khó nhọc, dường như muốn nắm lại tay con gái. Ngọc Anh siết chặt hơn, nước mắt lã chã rơi:
– “Bố đừng bỏ con… Con còn chưa kịp khoe với bố điểm 10 toán hôm qua. Con còn chưa kịp nói con yêu bố…”

Môi bố run rẩy, hơi thở gấp gáp, nhưng vẫn gắng thốt ra vài tiếng yếu ớt, đứt quãng:
– “…Con… gái… của bố…”

Chỉ ba từ ấy thôi, đủ để cả thế giới trong lòng Ngọc Anh vỡ òa. Dù giấy tờ có thế nào, dù người lớn có những ràng buộc gì, nhưng chính ông – bằng giọng nói run rẩy cuối cùng – đã thừa nhận em là con gái của mình.

Cô bé áp sát mặt vào tay bố, khóc nức nở:
– “Bố ơi, con thương bố nhiều lắm. Bố phải yên tâm nhé… Con sẽ ngoan, sẽ chăm sóc mẹ thay bố.”

Giọt nước mắt yếu ớt lăn xuống từ khóe mắt bố. Ông gắng gượng mỉm cười. Rồi tiếng máy theo dõi bắt đầu chậm lại, từng nhịp từng nhịp. Y tá vội vàng ra hiệu đã hết thời gian. Nhưng Ngọc Anh không buông tay. Em muốn khắc sâu khoảnh khắc ấy vào tim, để cả đời này không bao giờ quên.

Một lúc sau, y tá nhẹ nhàng tách cô bé ra. Khi cánh cửa phòng đóng lại, mẹ ôm chầm lấy con, cả hai cùng òa khóc. Ngọc Anh nức nở:
– “Mẹ ơi, bố gọi con là con gái… Bố nhận con rồi, mẹ ạ.”

Chị Hoa siết con thật chặt, gương mặt vừa đau đớn vừa nhẹ nhõm. Những năm tháng qua, chị luôn lo sợ con gái mình sẽ mặc cảm khi biết sự thật, lo sợ một ngày con tự hỏi về gốc gác. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc cuối đời, anh Hùng đã nói lên điều ấy – bằng cả trái tim.

Đêm hôm đó, bệnh viện chìm trong yên lặng. Ngọc Anh ngồi bên mẹ ở hành lang dài, đôi mắt sưng đỏ nhưng trong lòng lại có một ngọn lửa nhỏ: ký ức về người bố – không cần giấy tờ, không cần huyết thống – chỉ cần tình yêu thương đã đủ để em tự hào suốt đời.

Girl Missing Since 1990 After 22 Years, a Father Turns a Page in Her Yearbook and Notices the Unthinkable

It was the spring of 1990 in Cedar Falls, Iowa, a small Midwestern town where most folks still left their doors unlocked and everyone seemed to know each other. Sixteen-year-old Emily Harper was a bright student, active in choir, and a familiar face at basketball games where she volunteered to sell tickets. Her father, Richard Harper, a mechanic who ran the local auto shop, adored her. Emily had a dream of studying journalism at Northwestern one day, and she filled notebook after notebook with stories she imagined might one day land her in the Chicago Tribune.

On a warm May evening, Emily attended a school fundraiser at the community center. Several of her classmates remembered seeing her chatting by the soda machine, laughing as she scribbled something into her yearbook. By 9:30 p.m., she was supposed to be on her way home. She never made it.

At first, the town assumed she had gone to a friend’s house. But by the next morning, panic spread. Richard reported her missing, and soon the Cedar Falls Police Department launched an investigation. Flyers with Emily’s school portrait covered telephone poles. Local news stations carried her story. Leads trickled in — a sighting at a gas station, a possible glimpse on a rural road — but nothing stuck. Within weeks, the search quieted, though Richard never stopped asking questions. For years, he drove along country backroads, pulling over whenever he saw an abandoned barn or shed, just in case.

As time passed, the Harper household grew quieter. Emily’s younger brother, Daniel, went off to college in Ohio. Richard and his wife, Linda, divorced in 1995 under the weight of grief neither could carry together. By the early 2000s, Emily’s case was little more than a cold file in the county sheriff’s office, boxed away with other unsolved disappearances. Yet Richard refused to let go. Every birthday, he bought a small cake. Every Christmas, he left a gift under the tree. And every so often, he pulled out Emily’s old yearbook — the last tangible piece of her teenage world.

By 2012, Richard was living alone in a modest house on the edge of town, his hair grayer, his hands stiffer from decades of auto work. It was on a quiet Sunday afternoon, while cleaning out his attic, that he came across Emily’s yearbook again. Dust coated its maroon cover. Sitting at the kitchen table, he flipped through the familiar signatures: “Stay sweet, Emily!”“Don’t ever change!”“See you this summer!”

Then his eyes froze on a message he had somehow skimmed over before. Scrawled in hurried handwriting at the bottom corner of a page was a note:

“Em — Don’t forget our plan. After finals, we head south. Nobody can stop us. J.”

Richard’s pulse quickened. He didn’t remember ever seeing this message in earlier reads. The initial — “J.” — narrowed his mind to a handful of classmates Emily used to mention. One in particular stood out: Jason Miller, a senior at the time, known for skipping classes and bragging about hitting the road once school was over. Jason had graduated in 1990 and left Cedar Falls, never to be seen again in town.

Heart pounding, Richard brought the yearbook to the sheriff’s department. The detective on duty listened politely but explained that cold cases were notoriously difficult. Still, Richard insisted. The name Jason Miller resurfaced in police records. A background check revealed Jason had bounced between states — Missouri, Arkansas, Texas — often picking up construction jobs under the radar. In 1993, he had been arrested in Oklahoma for a bar fight but never convicted. There was no record of Emily connected to him, but the yearbook note suggested otherwise.

The sheriff’s office agreed to re-interview some of Emily’s old classmates. A few recalled Jason talking about “heading south” after graduation. One even remembered him once joking that Emily was “too good a writer to stay stuck in Iowa.” But no one had seen them together on the night she vanished. Still, the pattern was enough to give Richard something he hadn’t felt in decades — direction.

That night, he sat at his kitchen table staring at the yearbook. If Emily had willingly left with Jason, then maybe she hadn’t been abducted. Maybe she had run away. But why hadn’t she ever reached out? Why had there been silence for twenty-two years? Those questions burned in him as he resolved to find Jason Miller, no matter how long it took.

With the sheriff’s department stretched thin, Richard hired a private investigator, a retired state trooper named Alan Mercer. Mercer tracked Jason Miller’s trail through old job records and public databases. In 2013, they discovered Jason was living in Austin, Texas, working under his real name. Richard’s heart raced when Mercer called him with the news.

They drove down together. Jason, now in his forties, answered the door of a modest duplex, surprised to see two strangers on his porch. When Mercer introduced himself and mentioned Emily Harper, Jason froze. His shoulders slumped. And then, to Richard’s astonishment, Jason invited them inside.

Over the next two hours, Jason explained everything. Emily had confided in him during their junior year that she felt suffocated in Cedar Falls. She wanted adventure, to escape small-town expectations. Jason, restless and rebellious, convinced her to run away with him after finals. On the night she disappeared, Emily slipped out from the fundraiser and met him near the old train tracks. Together, they hitchhiked south.

For the first year, Emily and Jason lived a nomadic life, moving between cities, picking up odd jobs. But Jason admitted that by late 1991, Emily grew restless again. She wanted college, stability, and the chance to reconnect with her family. They argued. One morning, in New Orleans, she was simply gone. Jason said he never saw her again. He assumed she had enrolled in a school or started over under a new name.

Richard pressed for proof. Jason produced an old shoebox of photographs — grainy Polaroids of road trips: Emily smiling in front of a diner in Arkansas, scribbling notes in a motel notepad, standing barefoot on a Texas beach. Richard’s hands shook as he held the images. His daughter had lived beyond Cedar Falls, alive and free — at least for a time.

The police confirmed Jason’s story with time-stamped photos and receipts. But the trail of Emily after 1991 was cold. No official record, no trace of her in colleges, hospitals, or social security filings. She had vanished a second time — but this time, seemingly by choice.

Richard returned home with conflicting emotions: relief that Emily hadn’t been abducted, sorrow that she had left without goodbye, and renewed hope that somewhere, perhaps, she was still alive. Every year since, he has published the photos online, begging for anyone with knowledge of her to come forward.

Though decades of silence remain, one thing is certain: flipping through that old yearbook gave him something he had nearly lost forever — the chance to believe his daughter’s story wasn’t over yet.

Ông lão cô độc cho cô gái trẻ ngủ nhờ một đêm, sáng ra ông s-ững s-ờ khi thấy cô để lại thứ này..…

Cơn mưa đêm đầu đông trút xuống làng nhỏ nơi ông Tư sinh sống. Ngôi nhà gỗ lụp xụp nằm tách biệt bên triền đê, lặng lẽ như chính cuộc đời cô độc của ông. Ở tuổi bảy mươi, ông Tư đã quen với bữa cơm một mình, ngọn đèn dầu chập chờn soi những bức ảnh cũ treo trên vách. Đứa con trai duy nhất mất sớm vì tai nạn, vợ ông cũng qua đời đã hơn mười năm. Từ đó, ông sống khép kín, ngày ra ruộng, tối về nhà, chẳng mấy khi trò chuyện cùng ai.

Đêm hôm ấy, khi gió lạnh thốc vào cửa, ông nghe tiếng gõ dồn dập. Mở cửa ra, trước mắt ông là một cô gái trẻ, người ướt sũng, run rẩy trong mưa. Cô chắp tay:

– Ông ơi, cho cháu trú nhờ một đêm được không? Xe cháu hỏng, lại chẳng có chỗ nào gần đây.

Ánh mắt cô đầy tuyệt vọng, khiến ông ngập ngừng. Cả đời ông vốn cảnh giác với người lạ, nhưng nhìn đôi bàn tay run run ôm chiếc ba lô nhỏ, lòng thương trỗi dậy. Ông gật đầu:

– Vào đi cháu. Nhà không rộng rãi gì, nhưng còn chỗ cho cháu nghỉ.

Căn nhà gỗ im ắng nay có thêm hơi thở trẻ trung. Ông lấy bộ áo quần cũ của con trai đã mất đưa cô thay, nhóm bếp nấu bát mì nóng. Cô ăn hết veo, rồi khẽ cúi đầu cảm ơn. Gió ngoài trời vẫn rít, nhưng trong lòng ông lão bỗng ấm lại lạ thường.

Trước khi đi ngủ, ông trải chiếu ở gian trong, nhường giường gỗ cho cô. Cô gái thoáng ngần ngại, nhưng ông kiên quyết. Khi đèn tắt, trong tiếng mưa rơi rả rích, ông lão cô độc nhận ra đã lâu rồi ngôi nhà mới có tiếng bước chân khác ngoài mình.

Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên, ông thức dậy. Nhưng gian phòng trống không. Cô gái đã đi mất. Ông thoáng hụt hẫng, nghĩ có lẽ cô vội lên đường. Song trên bàn, ông thấy một phong bì nhỏ. Bên ngoài chỉ ghi vỏn vẹn: “Cảm ơn ông.”

Ông run run mở ra, và sững sờ…

Trong phong bì không phải tiền, mà là một bức thư viết nắn nót. Dòng đầu tiên khiến ông Tư trố mắt:

“Ông ơi, cháu xin lỗi vì ra đi vội vàng. Cháu tên là Lan, sinh viên năm cuối, quê ở tỉnh xa. Đêm qua, nếu không có ông, cháu chẳng biết xoay xở thế nào. Nhưng lý do thực sự cháu đến đây… có lẽ ông không ngờ.”

Ông chậm rãi đọc tiếp, từng chữ như gõ vào tim. Lan kể rằng vài tháng trước, cô tình cờ nhặt được trong thư viện thành phố một cuốn sổ cũ, bìa da sờn, bên trong ghi chép dở dang về những mùa gặt, những ngày lũ lụt. Ở trang cuối có tên chủ nhân: Nguyễn Văn Tư, làng X. Sự tò mò thôi thúc cô tìm về nơi ấy.

“Cháu muốn gặp người đã viết cuốn sổ ấy. Những dòng chữ giản dị nhưng chan chứa tình thương của một người cha dành cho con. Cháu đọc mà khóc. Cháu cũng mồ côi mẹ từ nhỏ, nhiều lúc thấy mình lạc lõng. Cuốn sổ khiến cháu tin rằng tình thân vẫn còn đâu đó. Hóa ra, đêm qua cháu đã tìm đến đúng người.”

Ông Tư ngồi phịch xuống ghế. Đó chính là cuốn nhật ký ông viết cho con trai mình nhiều năm trước, sau khi nó mất, ông tưởng đã thất lạc. Không ngờ lại rơi vào tay một cô gái xa lạ.

Cuối thư, Lan viết thêm:

“Ông đừng buồn vì cháu đi gấp. Cháu có chuyến xe sớm về lại trường. Nhưng cháu sẽ còn quay lại. Ông giữ sức khỏe nhé.”

Bên cạnh lá thư, cô để lại một tấm vé xe khách và một chiếc khăn len mới tinh. Ông cầm khăn lên, mùi vải mới còn vương, bàn tay run run. Hơn mười năm qua, chưa ai tặng ông món quà nào.

Suốt cả buổi sáng, ông lão ngồi trầm ngâm. Trong lòng vừa ngạc nhiên, vừa bâng khuâng. Hình ảnh cô gái trẻ ướt mưa, ánh mắt long lanh đêm qua, bỗng khiến căn nhà vốn im lìm chan chứa sự sống. Ông lẩm bẩm:

– Con bé… nói sẽ quay lại. Liệu có thật không?

Từ hôm đó, mỗi ngày đi ra đi vào, ông đều nhìn ra cánh cổng gỗ, chờ đợi một dáng hình quen thuộc. Ngôi nhà không còn quá lạnh lẽo nữa, vì trong tim ông đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng.

Mấy tuần trôi qua, mùa đông càng rét buốt. Ông Tư gầy hơn nhưng tinh thần khác hẳn. Ông bắt đầu dọn lại vườn, sửa mái nhà, như thể chuẩn bị đón một vị khách quan trọng. Dân làng ngạc nhiên, nhiều người thấy ông bớt lầm lũi, đôi khi còn mỉm cười khi trò chuyện.

Một buổi chiều, khi ông ra chợ, tình cờ gặp người lái xe khách quen. Hỏi chuyện, ông biết Lan quả thật có đi chuyến xe sáng hôm đó. Cô dặn anh tài xế nếu có dịp ghé lại làng thì đưa cô xuống nhà ông Tư. Thông tin ấy làm ông càng tin rằng cô sẽ quay lại.

Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, Lan vẫn biệt tăm. Ông bắt đầu tự hỏi: phải chăng cô chỉ lịch sự viết vài lời để an lòng ông? Hay cuộc sống cuốn cô đi, và lời hứa chỉ còn là một thoáng chốc?

Một đêm, gió mùa thổi qua mái nhà kẽo kẹt. Ông ngồi bên ngọn đèn dầu, mở lại bức thư của Lan. Dù chưa gặp lại, nhưng chính lá thư ấy đã thay đổi ông: nó nhắc ông rằng ông không hoàn toàn bị lãng quên, rằng những dòng nhật ký của mình vẫn chạm đến trái tim một người xa lạ.

Khi gấp thư lại, ông khẽ mỉm cười. Cửa nhà vẫn khép hờ, như để chờ đợi ai đó có thể gõ lên một lần nữa.

Ngoài kia, tiếng xe khách lẫn trong gió đêm. Ông đứng dậy, lắng nghe. Phải chăng… cô đã trở lại? Hay chỉ là tiếng vọng xa xăm?

Câu trả lời còn bỏ ngỏ, như chính cánh cửa vẫn để ngỏ của căn nhà nhỏ ven đê…

A Peek Behind Palace Doors! They may wear crowns and follow protocol, but when it comes to love, the royals are just like us. A supposedly leaked message from Prince William to Kate is melting hearts online: “Counting the hours until I’m home with you and the little ones — keep a cuddle waiting.” Admirers are swooning, hailing it as one of the sweetest royal slip-ups ever, and a touching reminder that their marriage is built on love rather than titles.

The Royal Text Message Leak That Has Fans Shook

 

Prince William's saucy private messages to wife Kate Middleton revealed |  HELLO!

The internet is ablaze after whispers of a so-called “royal text message leak” sent shockwaves through royal circles this week. According to one insider, a private message from Prince William to Kate Middleton — a rare glimpse into their marriage — was accidentally revealed.

The text? Short, sweet, and surprisingly intimate:

The Leak That Broke Royal Protocol

For a family built on tradition, privacy is sacred. Which is why this small, heartfelt text has sparked outsized chatter. “It may seem ordinary,” one royal watcher explained, “but in royal terms, it’s seismic. We never get this level of personal detail.”

The alleged leak reportedly came from a staffer who claimed to have seen the message during a routine tech mishap. “Nobody was supposed to know about it,” the source revealed. “It was private. But once it surfaced, the reaction was explosive.”

Fans Go Wild Over “The Cuddle Text”

Lip reader reveals what Kate Middleton said to Wills in video & secret game  they played with George, Charlotte & Louis | The Irish Sun

Within hours, social media dubbed the moment “The Cuddle Text.” Hashtags trended worldwide, with fans gushing over the rare look into William and Kate’s marriage.

“It’s the most romantic thing I’ve ever heard a prince say,” wrote one fan on Twitter. Another added, “Forget fairy tales — THIS is the real love story.”

Memes quickly followed, with playful captions like “Future King, Professional Dad, Full-Time Romantic.”

What It Reveals About William and Kate

Experts say the text shows the very heart of their relationship: a mix of romance, warmth, and everyday family life. “This wasn’t about castles or crowns,” said a royal historian. “It was about rushing home to his wife and kids. That’s the modern monarchy — real love in real time.”

Kate herself, according to insiders, was “delighted and embarrassed” that the private moment became public. But those close to the couple insist she loved the attention. “She found it sweet that the world got to see William as she sees him: a devoted husband and father.”

Palace Silence — But The Buzz Won’t Stop

Kate Middleton's flirty comment about Prince William during recent  appearance caught by lip-reader

As expected, Buckingham Palace has remained tight-lipped. No statement has been issued, no confirmation or denial. Yet the silence has only fueled speculation. Was this truly a slip-up, or a carefully orchestrated glimpse into the softer side of the monarchy?

Some cynics believe it was intentional — a way to humanize William ahead of future responsibilities. Others believe it was just an accident that snowballed into a viral sensation.

The Shocking Takeaway

For a family where every word is measured and every appearance is staged, the “Royal Cuddle Text” feels nothing short of shocking. It proves that even future kings send sweet messages, crave a cuddle, and miss home like anyone else.

And perhaps that’s the biggest twist of all: the most powerful family in Britain may still be ruled by something simple — love.

Phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi sẽ được hỗ trợ 5 triệu đồng, tăng 2 triệu đồng so với chính sách cũ

Sau khi Tuổi Trẻ Online đăng bài ‘Cách làm thủ tục để phụ nữ được nhận 5 triệu đồng khi sinh đủ 2 con trước 35 tuổi’, nhiều bạn đọc thắc mắc: phụ nữ sinh con trong khoảng thời gian nào thì được hưởng chính sách?

trước 35 tuổi - Ảnh 1.

Phụ nữ TP.HCM sinh đủ 2 con trước 35 tuổi được hưởng mức hỗ trợ mới 5 triệu đồng – Ảnh: QUANG ĐỊNH

Tuổi Trẻ Online đã trao đổi cùng ông Phạm Chánh Trung – chi cục trưởng Chi cục Dân số TP.HCM – xung quanh những thắc mắc của bạn đọc.

* “Sinh đủ 2 con trước 35 tuổi sẽ được hỗ trợ 5 triệu đồng” cụ thể được hiểu như thế nào? Phụ nữ có năm sinh từ năm nào sẽ nằm trong diện được hưởng?

– Bất kỳ một chính sách nào, khi được Hội đồng nhân dân thành phố thông qua đều có một thời điểm xác định hiệu lực thi hành.

Nghị quyết số 32 của Hội đồng nhân dân TP.HCM quy định về chính sách khen thưởng, hỗ trợ đối với tập thể, cá nhân thực hiện tốt công tác dân số trên địa bàn TP.HCM sau sáp nhập, mà nội hàm cơ bản của chính sách là phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi được hỗ trợ một lần bằng tiền là 5 triệu đồng. Nghị quyết có hiệu lực thi hành kể từ ngày 1-9-2025.

Như vậy, thời điểm ngày 1-9-2025 được xác định là mốc thời gian chính sách bắt đầu có hiệu lực thực thi.

Nghị quyết không có quy định hiệu lực trở về trước đối với đối tượng thụ hưởng chính sách.

Sinh đủ 2 con trước 35 tuổi: Ai được hưởng mức hỗ trợ mới 5 triệu đồng? - Ảnh 2.

Như vậy, Nghị quyết số 32 sẽ áp dụng chính sách hỗ trợ cho phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi, có thời gian sinh con thứ hai kể từ ngày 1-9-2025 trở về sau.

Căn cứ thời gian sinh con thứ hai (ngày, tháng, năm), nếu người phụ nữ đó đang ở độ tuổi dưới 35 tuổi tính theo ngày, tháng, năm sinh của mình thì được xác định là đủ điều kiện thụ hưởng chính sách.

* Trước đây TP.HCM hỗ trợ 3 triệu đồng cho phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi, nay tăng lên 5 triệu đồng. Vậy những người đã từng nhận 3 triệu đồng trước đó có được nhận thêm 2 triệu đồng để bằng mức mới không?

– Đây là một vấn đề quan trọng, Chi cục Dân số xin được thông tin một cách rõ ràng, chi tiết và cụ thể, để tránh những sai sót trong quá trình triển khai thực hiện chính sách.

Theo đó, sẽ có các định mức hỗ trợ chính sách khác nhau ở những thời điểm khác nhau, cụ thể:

– Những phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi (ở khu vực TP.HCM trước sáp nhập), có thời gian sinh con thứ hai trong khoảng thời gian kể từ ngày 21-12-2024 đến ngày 31-8-2025 sẽ được nhận mức hỗ trợ là 3 triệu đồng (áp dụng theo Nghị quyết số 40 ngày 11-12-2024 của HĐND thành phố (trước sáp nhập) quy định về chính sách khen thưởng, hỗ trợ tập thể, cá nhân thực hiện tốt công tác dân số trên địa bàn TP.HCM).

Việc hỗ trợ này không áp dụng cho khu vực Bình Dương và Bà Rịa – Vũng Tàu trước đây.

– Tất cả những phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi trên địa bàn TP.HCM sau sáp nhập, có thời gian sinh con thứ hai trong khoảng thời gian kể từ ngày 1-9-2025 trở về sau sẽ được nhận mức hỗ trợ là 5 triệu đồng (áp dụng theo Nghị quyết số 32 của HĐND thành phố quy định về chính sách khen thưởng, hỗ trợ tập thể, cá nhân thực hiện tốt công tác dân số trên địa bàn TP.HCM sau sáp nhập).

* Với các trường hợp vừa nộp hồ sơ nhưng chưa được nhận tiền thì có được nhận theo mức mới không?

– Với các trường hợp chưa nộp hồ sơ, vẫn tiếp tục được nhận hồ sơ để rà soát, thẩm định và áp thực hiện chính sách nếu xác định đúng đối tượng thụ hưởng.

Tuy nhiên, cần lưu ý các mốc thời gian đã nêu ở trên để biết rõ về định mức kinh phí sẽ được nhận, cũng như xác định đúng đối tượng thụ hưởng chính sách ở từng khu vực được áp dụng theo Nghị quyết số 40 hay áp dụng theo Nghị quyết số 32.

Áp thấp nhiệt đới sắp thành bão trên Biển Đông, bộ Công thương ra công điện khẩn

Ngày 29/8, Bộ Công Thương ban hành Công điện hỏa tốc số 6586/CĐ-BCT về việc ứng phó với áp thấp nhiệt đới trên biển Đông sắp mạnh lên thành bão (cơn bão số 6).

Theo dự báo của Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn Quốc gia, hồi 13 giờ ngày 29/8, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới (ATNĐ) ở khoảng 16,5°N; 112,1°E, trên vùng biển quần đảo Hoàng Sa, cách phía Bắc Quảng Trị khoảng 630km về phía Đông Đông Nam, cách TP. Huế khoảng 450km về phía Đông, sức gió mạnh nhất vùng gần tâm: cấp 7 (50-61km/h), giật cấp 9, ATNĐ di chuyển hướng Tây Bắc, tốc độ 20-25km/h. Dự báo trong 24 giờ tới ATNĐ ở vào khoảng 17,7°N – 107,5°E, trên vùng biển từ Nghệ An đến Huế. Cường độ: cấp 8, giật cấp 10 (Vùng nguy hiểm: 16,0-20,0°N, phía Tây kinh tuyến 111,5°E).
Tình hình áp thấp nhiệt đới trên biển Đông sắp mạnh lên thành bão (cơn bão số 6) tại thời điểm 16h ngày 29/8. Ảnh: Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn Quốc gia

Tình hình áp thấp nhiệt đới trên biển Đông sắp mạnh lên thành bão (cơn bão số 6) tại thời điểm 16h ngày 29/8. Ảnh: Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn Quốc gia

Để chủ động ứng phó với áp thấp nhiệt đới, mưa lớn, nguy cơ lũ lụt, sạt lở đất, lũ quét, bảo đảm an toàn tính mạng người dân, hạn chế thiệt hại về tài sản của Nhân dân và Nhà nước, Bộ trưởng Bộ Công Thương yêu cầu các đơn vị trong ngành Công Thương tập trung thực hiện các nhiệm vụ trọng tâm sau:

Sở Công Thương các tỉnh, thành phố

Chỉ đạo các chủ đập thủy điện trên địa bàn triển khai công tác bảo vệ đập, hồ chứa thủy điện, bảo vệ sản xuất; bố trí lực lượng, vật tư, máy móc, thiết bị sẵn sàng ứng phó, khắc phục khi có sự cố; thực hiện nghiêm quy trình vận hành hồ chứa đã được cấp thẩm quyền phê duyệt, bảo đảm vận hành khoa học, tuyệt đối an toàn cho công trình, góp phần cắt giảm lũ cho hạ du, phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng tại địa phương thông tin kịp thời, bảo đảm an toàn cho người dân, nhất là trong tình huống xả lũ khẩn cấp,

Tăng cường chỉ đạo các đơn vị điện lực, khai thác, chế biến khoáng sản và các cơ sở sản xuất công nghiệp trên địa bàn quản lý triển khai công tác đảm bảo an toàn và phương án ứng phó với mọi tình huống thiên tai.

Chỉ đạo giám sát vận hành an toàn đập, hồ chứa thủy điện, tham mưu UBND tỉnh, thành phố tuyệt đối không cho tích nước đối với các hồ chứa nước không đảm bảo an toàn; tăng cường lắp đặt hệ thống theo dõi, giám sát, cung cấp số liệu cho các đơn vị chức năng theo quy định, thông tin cảnh báo đảm bảo an toàn hạ du khi xả lũ.

Rà soát các khu vực có thể bị chia cắt do mưa, lũ để có phương án cụ thể đảm bảo cung ứng hàng hóa thiết yếu, sẵn sàng huy động đưa ra thị trường phục vụ nhân dân, đặc biệt là các khu vực bị chia cắt, cô lập do thiên tai gây ra.

Công ty TNHH MTV Vận hành hệ thống điện và thị trường điện Quốc gia

Lập phương thức vận hành hệ thống điện quốc gia, huy động các nguồn điện hợp lý để hệ thống điện Quốc gia vận hành an toàn, liên tục, đảm bảo cung cấp đủ điện cho phát triển kinh tế của đất nước và nhu cầu sinh hoạt của nhân dân theo hướng có dự phòng.

Phối hợp chặt chẽ với các Đơn vị quản lý vận hành hồ chứa thủy điện để cập nhật tình hình thủy văn thực tế, tình hình lũ về và yêu cầu của các cơ quan có thẩm quyền, đảm bảo hiệu quả phát điện; lập kế hoạch điều tiết các hồ chứa thủy điện đảm bảo tuân thủ các Quy trình vận hành liên hồ chứa, đơn hồ chứa và các chỉ đạo của Ban Chỉ đạo Phòng thủ dân sự Quốc gia, Ban Chỉ huy phòng chống thiên tai các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương.

Phối hợp với các đơn vị liên quan để tối ưu chế độ vận hành của nhà máy điện và lưới điện, hạn chế các nguy cơ xảy ra sự cố lưới điện, sự cố tổ máy phát điện.

Tập đoàn Điện lực Việt Nam

Tổ chức kiểm tra và chỉ đạo các đơn vị tự kiểm tra công tác đảm bảo an toàn hồ đập, không để xảy ra lũ nhân tạo, lũ quét do ảnh hưởng của hồ đập tại các khu vực thuộc phạm vi quản lý, đảm bảo cấp điện an toàn phục vụ công tác phòng chống mưa, lũ và đảm bảo điện cho sinh hoạt và sản xuất của nhân dân.

Chỉ đạo các đơn vị quản lý, vận hành công trình thủy điện thuộc phạm vi quản lý thực hiện đầy đủ yêu cầu tại Công điện này.

Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam và các đơn vị hoạt động khai thác, chế biến khoáng sản

Kiểm tra các khai trường, khu mỏ, kho chứa, hệ thống đê chắn bãi thải, hệ thống đập hồ chứa bùn thải quặng đuôi… nhằm phát hiện những hỏng hóc, khiếm khuyết có nguy cơ mất an toàn để chủ động xử lý và có phương án đảm bảo an toàn cho công trình và khu dân cư lân cận; đặc biệt đối với các hầm lò khai thác có độ sâu lớn, phải tập trung sẵn sàng lực lượng, thiết bị, phương tiện ứng cứu khi có sự cố xảy ra do ảnh hưởng của mưa, lũ.

Kiểm tra công tác an toàn phòng chống sụt lở đất, ngập lụt tại các mỏ; Triển khai rà soát kỹ lưỡng các sườn địa hình đồi, sườn dốc, xung quanh và phía sau các công trình đang xây dựng, kho, nhà xưởng, văn phòng nhà điều hành, công trình gần sườn dốc,… để sớm phát hiện các nguy cơ sạt lở đất và chuẩn bị các phương án, biện pháp ứng phó kịp thời.

Rà soát kế hoạch ứng phó sự cố, thiên tai và tìm kiếm cứu nạn để phù hợp với điều kiện hiện tại, sẵn sàng triển khai khi có tình huống xảy ra.

Đối với Các Tập đoàn, Tổng công ty khác trong ngành Công Thương

Theo dõi chặt chẽ diễn biến của ATNĐ, mưa, lũ trong thời gian tới từ Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn Quốc gia để kịp thời chỉ đạo, đôn đốc công tác phòng chống thiên tai tại các cơ sở thuộc phạm vi quản lý, đảm bảo an toàn cho người và công trình trọng yếu, chuẩn bị sẵn sàng nguồn lực, phương tiện, vật tư để kịp thời xử lý các tình huống do thiên tai gây ra, nhanh chóng khôi phục sản xuất.

Đối với chủ đập thủy điện tại các tỉnh, thành phố

Nghiêm túc tuân thủ quy trình vận hành liên hồ, đơn hồ chứa thủy điện đã được cấp thẩm quyền phê duyệt, đặc biệt là khi xuất hiện các tình huống bất thường, vận hành đảm bảo an toàn công trình.

Triển khai thực hiện các phương án đảm bảo an toàn hồ đập, vùng hạ du hồ chứa và các công trình đang thi công dở dang (cương quyết không để người, vật tư, thiết bị ở khu vực nguy hiểm, có nguy cơ gây mất an toàn), đặc biệt là các trọng điểm xung yếu, các sự cố do các đợt mưa lũ trước chưa được khắc phục; phối hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương trong việc cảnh báo, thông tin kịp thời cho người dân khu vực vùng hạ du khi triển khai các biện pháp ứng phó thiên tai, nhất là trong tình huống xả lũ khẩn cấp.

Tổ chức trực ban 24/24h, giữ thông tin liên lạc thông suốt với Ban Chỉ huy PTDS các cấp, triển khai thực hiện các phương án đảm bảo an toàn hồ đập, vùng hạ du hồ chứa và các công trình đang thi công dở dang, đặc biệt là các công trình trọng điểm, xung yếu, kịp thời cắm biển cảnh báo, thông báo cho người dân về các khu vực nguy hiểm trong phạm vi bảo vệ đập, hồ chứa thủy điện, phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng tại địa phương trong công tác ứng phó thiên tai và bảo đảm an toàn cho người dân khu vực hạ du, nhất là trong tình huống xả lũ khẩn cấp.

Two days after a 60-year-old woman married a 29-year-old man, he did the unthinkable

When Mary Thompson walked down the aisle in a small church in Savannah, Georgia, most of the guests were still whispering among themselves. She was sixty years old, elegant in a modest ivory dress, her silver hair pinned carefully, her smile radiating a quiet confidence. Next to her stood Jason Miller, a man barely twenty-nine, tall, energetic, and with the kind of youthful energy that seemed to clash with Mary’s mature grace. The age gap was impossible to ignore, and many of their friends and family didn’t know what to think. Some called it love. Others whispered it was desperation. A few even muttered words like opportunist and mistake.

Mary had lived a full life—she had been married once before, raised two children, and spent over three decades working as a nurse. Jason, on the other hand, was still figuring himself out. He had worked a string of jobs—bartender, delivery driver, even a short stint in real estate—but had never quite settled on a career. What had drawn them together was their shared passion for community volunteering. They met at a local food drive two years earlier, when Jason helped her carry a heavy box of canned goods. From that day on, their conversations flowed naturally, as though they had known each other for years.

Still, not everyone celebrated their union. Mary’s daughter, Allison, 35, was furious. “Mom, he’s younger than me,” she said during one heated argument. “Do you not see how this looks?” Mary tried to reassure her daughter that love doesn’t always follow rules or expectations, but Allison refused to attend the ceremony. Her absence left a shadow on the day.

Jason’s parents were equally uneasy, though for different reasons. His mother worried he was rushing into a commitment, that he hadn’t experienced enough of life yet. His father, however, seemed strangely approving, saying only, “If she makes you happy, son, then go for it.”

Despite the tension, the wedding itself was beautiful. The vows were simple, heartfelt. Jason promised to bring Mary laughter and companionship, and she promised him stability and unconditional love. When they kissed, the audience clapped—though some clapped more reluctantly than others.

What no one expected was how quickly the test of their marriage would arrive. Only two days later, Jason did something that shocked Mary to her core, something that made even the skeptics silent.

On the second morning after their wedding, Mary woke up early, expecting to find Jason still asleep beside her. Instead, the bed was empty. At first, she thought he had gone for a jog or to get coffee. But when she entered the kitchen, she found Jason sitting at the table with a stack of papers and a pen. He looked exhausted, like he hadn’t slept at all.

“Mary, we need to talk,” he said, his tone heavy. Her stomach sank. Words like divorce and regret flashed through her mind. She braced herself for heartbreak.

But what Jason told her was nothing like what she imagined. He revealed that he had been carrying a secret: nearly $40,000 in debt from unpaid student loans, credit cards, and a failed business attempt. He admitted that when they first started dating, he had been embarrassed and ashamed, so he never told her. But now that they were married, he couldn’t hide it anymore.

Mary sat in stunned silence. Part of her wanted to be angry, to feel betrayed that he had hidden something so important. But Jason wasn’t done. He slid the papers toward her. They weren’t divorce documents. They were job applications, business proposals, and a strict budget plan he had created overnight.

“I don’t want you to think I married you for money,” Jason said firmly. “That’s why I’m doing this now. I need to fix my life, and I don’t want to drag you down. I’m applying to stable jobs, cutting expenses, and I’ve already called a financial advisor. I’ll pay every cent of this debt myself.”

Mary’s hands trembled as she looked at him. This wasn’t the reckless young man her daughter had accused him of being. This was a man making the hardest choice of his life: to face his mistakes head-on, even if it meant exposing his flaws to the woman he had just promised forever to.

The shock wasn’t that he had debt—many people did. The shock was that Jason, only two days into marriage, was laying himself bare in a way many older men never did. He wasn’t hiding. He wasn’t making excuses. He was choosing honesty, responsibility, and commitment over pride.

Mary realized then that she wasn’t just his wife—she was his partner in a battle that was going to test them both.

The weeks that followed were not easy. Mary’s children were quick to remind her of their doubts. Allison especially was relentless. “See? He’s already dragging you into his mess,” she snapped during a phone call. Mary calmly responded, “No, he’s not dragging me in. He’s letting me see the truth. That takes courage.”

Jason threw himself into work, landing a steady job as a logistics coordinator at a shipping company. It wasn’t glamorous, but it paid consistently, and it gave him the structure he had lacked before. Every evening, he and Mary sat at the dining table, reviewing bills, tracking progress, and even laughing at their tiny victories—like paying off one credit card completely.

But the outside world wasn’t kind. Neighbors whispered. Old friends questioned Mary’s judgment. Jason’s peers teased him for “marrying a grandmother.” It would have been easy for resentment to grow between them. Yet, instead, their marriage became a fortress. Each insult only made them cling to one another more tightly.

One evening, about six months into their marriage, Mary found Jason on the porch, staring out at the Georgia twilight. He looked tired but hopeful. “You know,” he said, “when I told you about the debt, I thought you’d leave me. I thought that was the end.”

Mary took his hand and smiled softly. “Jason, love isn’t about finding someone perfect. It’s about finding someone who’s brave enough to face life with you. That’s what you did two days after we married—you chose honesty. That’s the unthinkable thing you did. Most men would have hidden it.”

Her words struck him deeply. For the first time in years, he felt worthy—not because he was flawless, but because he was finally trying to be better.

By the time their first anniversary came around, the debt was nearly half gone. More importantly, their bond was stronger than anyone around them could have predicted. They weren’t a typical couple, and they never would be. But their story wasn’t about age or judgment—it was about the courage to be vulnerable and the strength to fight side by side.

And in the end, that was what silenced the whispers.