Home Blog Page 3

Con gái m;ất t;ích khi di du lịch Sầm Sơn, 8 năm sau người mẹ thấy hình của con x;ăm trên cánh tay 1 người đàn ông …

Một buổi chiều đầu tháng 7, biển Sầm Sơn đông nghịt người. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con gọi nhau í ới hòa lẫn trong tiếng sóng vỗ. Nhưng với bà Hạnh, ký ức về nơi này mãi là một vết cứa sâu không bao giờ lành. Tám năm trước, cũng chính ở đây, bà đã lạc mất con gái duy nhất – bé Thảo, khi ấy vừa tròn 10 tuổi.

Hôm đó, đoàn du lịch của gia đình đi tắm biển. Bà Hạnh vừa quay lưng một chút để lấy khăn tắm thì không còn thấy bóng dáng con đâu nữa. Lúc đầu, bà nghĩ Thảo chạy theo đám bạn cùng đoàn, nhưng tìm khắp nơi, hỏi tất cả mọi người, không ai thấy. Ban quản lý bãi biển lập tức được báo tin, loa phát thanh dội vang tìm bé gái mặc váy hoa xanh, tóc buộc đuôi gà, nhưng vô vọng.

Lực lượng cứu hộ đã lặn tìm dưới biển, cảnh sát địa phương cũng vào cuộc, nhưng không phát hiện dấu vết nào. Không một chiếc dép, không một món đồ chơi hay túi xách nhỏ của Thảo. Mọi thứ như bốc hơi.

Tin tức lan khắp nơi: “Bé gái 10 tuổi mất tích bí ẩn ở bãi biển Sầm Sơn.” Một số người cho rằng em bị sóng cuốn, nhưng biển hôm đó khá êm. Có người nghi ngờ bị kẻ xấu bắt cóc, song camera khu vực lại không ghi lại gì rõ ràng.

Sau nhiều tuần, gia đình đành ngậm ngùi trở về, mang theo nỗi đau rỉ máu. Từ đó, bà Hạnh bắt đầu chuỗi ngày đi tìm con bất tận: in tờ rơi, nhờ các nhóm từ thiện tìm giúp, chạy xe khắp tỉnh lân cận theo những tin đồn “thấy bé gái giống Thảo”. Nhưng tất cả chỉ là ảo vọng.

Ông Nam – chồng bà – vì cú sốc quá lớn mà sinh bệnh, mất sau đó ba năm. Người làng ai cũng bảo bà Hạnh thật kiên cường khi vẫn một mình gánh vác quán tạp hóa nhỏ, vừa sống vừa ôm hy vọng tìm con. Với bà, Thảo chưa bao giờ chết. Bà luôn tin con vẫn còn đâu đó, chỉ cần bà chưa bỏ cuộc thì vẫn có một ngày gặp lại.

Tám năm sau, vào một buổi sáng tháng 4 oi ả, bà Hạnh đang ngồi bán hàng trước cửa thì bất chợt nghe tiếng động cơ xe máy dừng lại. Một nhóm thanh niên ghé vào mua nước. Bà thoáng không để ý, cho đến khi ánh mắt bà sững lại: trên cánh tay phải của một người đàn ông, lộ ra hình xăm chân dung một bé gái.

Hình vẽ không cầu kỳ, chỉ phác họa nét mặt tròn, đôi mắt sáng và kiểu tóc buộc đuôi gà. Nhưng với bà, nó quá quen thuộc. Tim bà nhói lên, tay run bần bật, ly nước suýt rơi. Đó chính là gương mặt con gái bà – Thảo.

Không thể kìm nén, bà đánh bạo hỏi:
– Cậu ơi, hình xăm này… là ai thế?

Người đàn ông hơi ngập ngừng, rồi cười gượng:
– À, người quen thôi bác ạ.

Câu trả lời khiến lòng bà Hạnh dậy sóng. Bà cố bình tĩnh hỏi thêm, nhưng nhóm thanh niên vội vàng trả tiền rồi nổ máy đi mất. Bà vội vàng chạy theo, nhưng chỉ kịp nhìn thấy biển số xe lẫn vào dòng người đông đúc.

Đêm đó, bà trằn trọc không ngủ. Hình ảnh cánh tay với gương mặt con gái cứ ám ảnh. Tại sao một người lạ lại xăm hình Thảo? Họ có mối liên hệ gì với con bà? Liệu có phải con còn sống, và người này là manh mối?

Ngày hôm sau, bà quyết định đến công an xã, trình bày sự việc. Ban đầu, ai cũng cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp – có thể là một hình xăm ngẫu nhiên giống Thảo. Nhưng bà Hạnh quả quyết: “Tôi là mẹ, không thể nhầm được. Đó chính là con tôi.”

Công an ghi nhận thông tin, đồng ý hỗ trợ xác minh. Bà Hạnh cũng chủ động dò hỏi xung quanh, nhờ những người quen làm nghề xe ôm, bán hàng rong để ý. Mỗi khi có bóng dáng một thanh niên đi xe máy lạ, bà lại hồi hộp nhìn theo.

Một tuần trôi qua, bà bất ngờ nhận được tin từ một người xe ôm: đã thấy nhóm thanh niên đó tụ tập ở một quán nhậu nhỏ gần bến xe. Bà Hạnh tức tốc tìm đến, nhưng khi bà tới nơi thì họ đã rời đi. Tuy nhiên, chủ quán cho biết họ thường xuyên ghé, và người có hình xăm tên là Cường, khoảng ngoài 30 tuổi, làm nghề lái xe đường dài.

Nghe tới đó, bà Hạnh càng thêm quyết tâm. Lần đầu tiên sau 8 năm, bà cảm thấy một tia sáng thật sự lóe lên. Nhưng bà không ngờ, hành trình lần này còn chông gai và mờ mịt hơn cả trước kia.

Bà Hạnh tiếp tục kiên trì theo dõi. Sau nhiều ngày chờ đợi ở quán nhậu, cuối cùng bà cũng gặp lại Cường. Vẫn chiếc xe máy cũ, vẫn cánh tay xăm hình bé gái ấy. Bà đánh liều bước tới, đứng chặn trước cửa quán, ánh mắt vừa run rẩy vừa kiên quyết:

– Cậu ơi, cho tôi hỏi thật… Hình xăm trên tay cậu, rốt cuộc là ai?

Cường thoáng giật mình, nhưng rồi thở dài. Anh ngập ngừng một lát, rồi khẽ nói:
– Bác đừng hỏi nhiều. Tôi chỉ muốn nhớ tới một người từng gặp.

Câu trả lời càng khiến bà thêm nghi ngờ. Bà Hạnh khẩn khoản:
– Tôi xin cậu. Tôi mất con gái ở Sầm Sơn cách đây tám năm. Tôi nhìn hình đó… giống hệt nó. Cậu có biết gì thì nói cho tôi.

Cường thoáng lảng tránh, nhưng khi thấy nước mắt người mẹ, nét mặt anh trở nên trĩu nặng. Anh im lặng một lúc lâu, rồi thì thầm:
– Năm đó, tôi đi theo nhóm làm thuê cho một người đàn ông lạ. Tình cờ, tôi thấy họ chở theo một bé gái khóc lóc ở khu vực gần biển. Lúc ấy tôi chỉ là thằng trẻ, chẳng dám can thiệp. Nhưng gương mặt con bé ám ảnh tôi mãi, nên tôi xăm lại để không quên.

Nghe tới đây, bà Hạnh chết lặng. Tim bà vừa nhói đau vừa le lói hy vọng. Nếu lời Cường nói đúng, nghĩa là Thảo không chết đuối, mà đã bị bắt đi. Nhưng ai là người đàn ông kia? Hiện giờ con ở đâu?

Công an sau đó vào cuộc, ghi lời khai của Cường. Họ bắt đầu lật lại hồ sơ vụ mất tích năm xưa, so sánh lời khai, tìm nhân chứng. Một số mảnh ghép dần khớp lại: thời điểm đó, có vài đối tượng lạ mặt xuất hiện quanh bãi biển, từng bị nghi ngờ hoạt động buôn người.

Bà Hạnh vừa sợ hãi vừa hy vọng. Suốt tám năm, bà đã học cách chấp nhận sự mất mát, nhưng nay, ngọn lửa tìm con lại bùng lên. Mỗi đêm, bà cầu nguyện chỉ cần một lần nữa được thấy con, dù chỉ để biết con còn sống.

Câu chuyện vẫn còn bỏ ngỏ. Nhưng với bà Hạnh, việc nhìn thấy hình xăm ấy đã là một minh chứng: Thảo từng tồn tại trong ký ức của một người ngoài. Và điều đó đủ để bà tin – con mình vẫn còn đâu đó, đang chờ ngày trở về.

Đại diện hộ gia đình có thể nhận quà 100.000 đồng từ Chính phủ dịp 2/9 cho các thành viên

Đại diện hộ gia đình có thể nhận quà 100.000 đồng từ Chính phủ dịp 2.9 cho các thành viên

Nhân kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2.9, tỉnh Cà Mau trích hơn 260 tỉ đồng để tặng quà cho toàn dân theo Công điện của Thủ tướng.

Nhận 200 triệu ‘chạy án’, cán bộ tòa đ:út túi 170 triệu, ‘trả công’ thẩm phán 30 triệu và cái kết

Bà Nguyễn Thị Nga, cán bộ TAND cấp cao tại Đà Nẵng, nhận 200 triệu đồng để ‘lo’ cho đương sự, sau đó đưa cho thẩm phán xét đơn 30 triệu.

Tòa án nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng, nay là tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Đà Nẵng – Ảnh: Đ.C

Đây là một trong số 15 vụ môi giới hối lộ mà bà Nga đã tham gia với tổng số tiền môi giới 8,6 tỉ đồng trong đường dây chạy án xảy ra tại Tòa án nhân dân (TAND) cấp cao tại Đà Nẵng.

Nhận “giúp” mua đất bị tòa án phong tỏa

Theo kết luận điều tra của Cơ quan điều tra Viện Kiểm sát nhân dân tối cao về đại án này, hành vi “môi giới hối lộ” số tiền 200 triệu đồng của bà Nga liên quan vụ án “tranh chấp hợp đồng vay tài sản” tại phường Điện Bàn, TP Đà Nẵng. Đồng phạm với bà Nga trong vụ này còn có ông Trần Văn Lợi (53 tuổi), trú phường Hội An.

Trong vụ án “tranh chấp hợp đồng vay tài sản” trên, nguyên đơn là bà Lê Thị Xuân, ông Nguyễn Văn Tờn và bị đơn là bà Nguyễn Thị Dương (57 tuổi), trú phường Điện Bàn, TP Đà Nẵng.

Theo hồ sơ, ngày 31-10-2023, bà Dương lập hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản trên đất là thửa đất 146, tờ bản đồ số 37, phường Điện Bàn, cho bà Võ Thị Kim Anh (42 tuổi), trú cùng phường.

Nhưng trước đó, ngày 10-5-2023, TAND thị xã Điện Bàn (nay là TAND khu vực 10) đã thụ lý vụ kiện “tranh chấp hợp đồng vay tài sản” giữa nguyên đơn là bà Xuân, ông Tờn và bị đơn là bà Dương đối với thửa đất trên.

Đến ngày 29-12-2023, TAND thị xã Điện Bàn ban hành bản án dân sự sơ thẩm, tuyên xử: Công nhận sự thỏa thuận của các đương sự; tiếp tục áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời phong tỏa tài sản là bất động sản trên theo quyết định của TAND thị xã Điện Bàn ngày 3-11-2023 và quyết định dừng biến động tài sản ngày 3-11-2023 của Chi cục Thi hành án dân sự thị xã Điện Bàn để đảm bảo thi hành án.

Như vậy quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời và ngăn chặn biến động tài sản trên ban hành sau thời điểm bà Dương lập hợp đồng chuyển nhượng cho bà Kim Anh.

Lúc này bà Kim Anh kể cho ông Lợi nghe về việc mua nhà đất của bà Dương hiện đang bị tòa án phong tỏa. Lợi nói bà Kim Anh cho mình làm đại diện theo ủy quyền, đồng thời bà này nhờ ông Lợi làm đơn gửi Tòa án nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng đề nghị xem xét đơn theo thủ tục giám đốc thẩm.

Từ đó ông Lợi nhờ bà Nga, lúc này là phó phòng giám đốc kiểm tra về dân sự, lao động, kinh doanh thương mại TAND cấp cao tại Đà Nẵng, nghiên cứu giúp hủy bỏ biện pháp phong tỏa tài sản.

Nhận 200 triệu, đưa thẩm phán 30 triệu, ‘cắt lại’ 170 triệu

Nghe ông Lợi trình bày, bà Nga nhận lời và liên hệ thẩm phán xét đơn là ông N.V.T. để hỏi, nhưng ông này trả lời không có căn cứ xem xét thủ tục giám đốc thẩm, chỉ giúp được theo hướng ban hành thông báo trả lời đơn với nội dung: “TAND thị xã Điện Bàn ban hành quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời phong tỏa tài sản là nhà đất của bà Dương để đảm bảo cho việc giải quyết vụ án là ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của bà Kim Anh”.

Bà Nga trao đổi với ông Lợi và yêu cầu đưa 200 triệu đồng để xử lý.

Ông Lợi trao đổi lại nội dung này cho bà Kim Anh và bà này đồng ý chuyển 200 triệu đồng vào tài khoản cho ông Lợi, ông Lợi chuyển số tiền này vào tài khoản bà Nga. Bà Nga khai sau khi nhận tiền đã đến phòng làm việc của ông T. đưa 30 triệu đồng, còn mình giữ lại 170 triệu đồng.

Ngày 3-7-2024, thẩm phán N.V.T. ký ban hành thông báo giải quyết đơn của bà Kim Anh theo nội dung nêu trên.

Đến ngày 20-11-2024 bà Kim Anh có đơn tố giác gửi cơ quan điều tra.

Quá trình điều tra, ông Lợi và bà Nga khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Lời khai của cả hai phù hợp lời khai của người đưa hối lộ, phù hợp kết quả sao kê ngân hàng và các tài liệu, chứng cứ đã thu thập.

Trong vụ án này, bà Nga và ông Lợi bị đề nghị truy tố tội “môi giới hối lộ”. Về hành vi của thẩm phán N.V.T, cơ quan điều tra đang tiếp tục làm rõ.

Nguồn:  https://tuoitre.vn/nhan-200-trieu-chay-an-can-bo-toa-dut-tui-170-trieu-tra-cong-tham-phan-30-trieu-20250829183544681.htm

The maid noticed the millionaire’s wife never stepped outside until the day she discovered the shocking reason why

Emily Parker had worked as a maid in the Foster estate for nearly six months when she began noticing something unusual. The mansion, located on the outskirts of Dallas, Texas, belonged to Richard Foster, a wealthy real estate developer known for his booming projects and extravagant parties. His wife, Claire Foster, was younger, quiet, and—oddly enough—never left the house.

At first, Emily didn’t think much of it. Perhaps Claire was simply shy or enjoyed the solitude of her home. But as days turned into weeks, Emily realized that even when Richard threw lavish events, Claire stayed upstairs, avoiding guests. Delivery drivers came with groceries, stylists occasionally visited to maintain her appearance, but Claire never stepped beyond the gated property.

Emily’s curiosity grew. Claire wasn’t sick—at least, she didn’t appear so. She looked pale but healthy, often dressed in designer loungewear, and always polite when speaking to Emily. Still, there was something haunting in her blue eyes, a sadness that lingered even behind her smile.

One afternoon, as Emily was dusting the library, she overheard Richard on the phone. His voice was stern, almost threatening. “No, she doesn’t need to go anywhere. Everything she needs is here. Don’t bring it up again.”

Emily froze. Who was he talking about? Was it Claire? The thought unsettled her, but she kept her head down. That night, she couldn’t sleep. Why would a woman with all the wealth in the world remain locked away in her own home?

The answer came unexpectedly one rainy evening. Emily had gone to the kitchen for a late-night glass of water when she heard muffled crying from the sunroom. She hesitated, then peeked in. Claire was there, trembling, clutching a photograph. When she noticed Emily, she quickly wiped her tears, forcing a smile. But before she could hide the photo, Emily saw it clearly—Claire with another man, their arms around each other.

That was the moment Emily realized the truth: Claire wasn’t staying inside by choice. Something—or someone—was keeping her there.

From that night on, Emily couldn’t ignore the signs anymore. She began paying closer attention to Richard’s behavior. He left the house early, came back late, and rarely spoke to Claire at dinner. When he did, his words were clipped, controlling. He would comment on her appearance, on how she “shouldn’t be so pale,” yet he never once suggested she get fresh air. It was as if he wanted her locked inside the gilded cage he had built.

Emily started small conversations with Claire whenever she could. One day, while folding laundry, she gently asked, “Mrs. Foster, don’t you ever want to go out? Maybe shopping or just a walk in the park?” Claire smiled faintly. “It’s safer here,” she whispered, almost as if rehearsed. “Richard says the world outside isn’t for me.”

The more Emily observed, the clearer the picture became. Claire’s phone was always kept in Richard’s office, locked away. She had no car keys, no credit cards of her own. Even deliveries were screened before arriving. Claire lived in luxury, but every detail of her life was controlled.

Finally, one afternoon, Claire opened up just enough. Emily found her sitting in the garden, staring blankly at the fountain. When Emily cautiously asked if she was alright, Claire looked at her with watery eyes and said, “I made a mistake years ago. I fell in love with the wrong man. Richard never forgave me. He says I’m lucky he still keeps me here.”

Emily’s heart sank. The photograph she had seen—the man wasn’t just a friend. He was Claire’s past love. Richard had found out, and instead of divorcing her, he had trapped her. Claire wasn’t free to leave, nor did she feel she could.

Emily now faced a dilemma. She was just a maid. Interfering could cost her job—or worse. But how could she stay silent, knowing Claire was living like a prisoner behind mansion walls?

Emily’s conscience gnawed at her. She considered quitting, but that would mean abandoning Claire. She thought of going to the police, but what could she prove? Claire wasn’t chained; she wasn’t bruised. On paper, she had everything—wealth, comfort, safety. But Emily knew what she saw: isolation, fear, and psychological control.

One evening, Richard announced he would be away for three days on a business trip. It was the first time Emily saw Claire’s face light up with relief. “Maybe I can breathe for a while,” she whispered. That was when Emily made her decision.

She asked Claire, carefully, “If you had the chance… would you leave?” Claire froze, her hands trembling. “I… I wouldn’t know where to go.” But her eyes betrayed her longing. Emily realized Claire’s fear wasn’t just of Richard—it was of starting over, of stepping outside after years of confinement.

That night, Emily searched online, using her own phone, and found the man from the photograph. His name was Michael Hayes. He lived two states away, working as a carpenter in Oklahoma. Emily debated for hours, then finally sent him a message: “Claire needs help.”

When Richard returned, nothing seemed different. But a week later, a letter arrived for Claire, slipped under her bedroom door when Richard wasn’t home. Emily had arranged it. Claire read it with shaking hands. It was from Michael. He still cared. He had never stopped.

Tears streamed down Claire’s face as she clutched the letter. For the first time since Emily had met her, Claire whispered, “Maybe I don’t have to stay here forever.”

Emily knew the battle ahead would be difficult. Richard’s power and wealth wouldn’t make it easy. But the first step had been taken. And sometimes, the smallest act of courage—sending a letter, asking a question—was enough to crack open the door to freedom.

Suốt 5 năm trời tôi tận tụy chăm sóc người vợ bị l/i/ệ/t, vậy mà chỉ vì một lần quay về nhà lấy đồ quên, vừa mở cửa ra… cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng, ng/ã q/uỵ ngay tại chỗ

“Chăm vợ bị liệt suốt 5 năm, một lần quên đồ về lấy, vừa mở cửa tôi liền nhìn thấy… cảnh tượng đó khiến tôi ngã quỵ.”

Đó là khoảnh khắc mà tôi chưa từng nghĩ sẽ xảy ra, dù trong giấc mơ tăm tối nhất.

Tôi tên Hùng, 38 tuổi, công nhân xưởng cơ khí ở ngoại ô thành phố. Vợ tôi – Thảo – là giáo viên tiểu học. Chúng tôi từng có một mái ấm bình dị, con trai đang học lớp 6, gia đình tuy không giàu có nhưng đủ đầy yêu thương. Thế rồi một vụ tai nạn giao thông đã thay đổi tất cả. Thảo bị chấn thương cột sống, liệt từ thắt lưng trở xuống. Cô phải ngồi xe lăn, mọi sinh hoạt cá nhân đều cần người giúp đỡ.

Ban đầu, tôi choáng váng, gần như suy sụp. Nhưng nghĩ đến lời thề hôn nhân “dù bệnh tật hay khỏe mạnh”, tôi tự nhủ: mình phải đứng vững. 5 năm qua, tôi vừa làm chồng, vừa làm cha, vừa làm người chăm sóc. Sáng đi làm, trưa tranh thủ về nấu cơm, tối lo cho vợ tập vật lý trị liệu, thay băng, xoa bóp. Nhiều đêm mệt đến mức vừa đặt lưng xuống đã ngủ mê man. Người ta nhìn vào bảo tôi thương vợ, hy sinh nhiều. Nhưng chỉ tôi mới hiểu những giằng xé trong lòng: đôi khi kiệt sức, đôi khi bất lực, thậm chí có lúc nổi nóng vô cớ.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình cố gắng, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng hôm đó, một sự thật phũ phàng đã đánh gục tôi.

Hôm ấy, tôi vội đi làm, đến cổng xưởng mới phát hiện quên tập hồ sơ khách hàng ở nhà. Tôi tức tốc quay xe. Căn nhà nhỏ vẫn im lìm, cửa khép hờ. Tôi mở cửa thật khẽ, định chạy vào lấy đồ rồi đi ngay. Nhưng vừa bước vào phòng khách, tôi đứng sững lại.

Trước mắt tôi là cảnh tượng không thể tin: Thảo ngồi trên xe lăn, khuôn mặt đỏ bừng, còn bên cạnh là một người đàn ông – không ai khác, chính là anh họ hàng xa của tôi, gần đây thường ghé nhà giúp đỡ. Ánh mắt hai người chạm nhau, có điều gì đó quá thân mật, vượt ra khỏi ranh giới “bình thường”. Tôi nghe tim mình thắt lại.

Tập hồ sơ rơi xuống sàn. Họ hoảng hốt quay sang, lúng túng. Tôi không gào lên, không đánh đập, mà chỉ thấy toàn thân run rẩy, chân mềm nhũn. Nhiều năm qua tôi gồng mình làm chỗ dựa, nay lại chứng kiến điều này – chẳng khác nào nhát dao xuyên thẳng vào tim.

Sau hôm đó, căn nhà không còn bình yên như trước. Tôi không nói gì nhiều, chỉ lạnh lùng và im lặng. Nhưng trong lòng, từng mảnh niềm tin cứ rơi vỡ lách tách.

Buổi tối, tôi ngồi ngoài hiên hút thuốc, lén nhìn vào phòng ngủ. Thảo vẫn nằm đó, thi thoảng ánh mắt liếc sang tôi đầy căng thẳng. Tôi biết cô muốn giải thích, nhưng tôi không đủ can đảm để nghe.

Rồi một tối, Thảo chủ động lên tiếng. Giọng cô run run:

  • “Anh à… hôm đó… không như anh nghĩ.”

Tôi cười nhạt:

  • “Không như anh nghĩ? Anh tận mắt thấy rồi còn gì.”

Cô bật khóc, nước mắt ướt đẫm gối. Cô nói mình cô đơn quá lâu. Năm năm trên xe lăn, bao nhiêu khao khát làm phụ nữ, làm vợ đều bị chôn vùi. Người đàn ông kia, anh họ xa của tôi, lại là người lắng nghe, chia sẻ. Cô khẳng định chưa từng “đi quá giới hạn”, chỉ có sự gần gũi tinh thần, nhưng tôi còn biết tin vào đâu?

Tôi đau, nhưng cũng hiểu: bản thân mình đâu hoàn hảo. Suốt mấy năm qua, tôi quá mệt mỏi, nhiều khi chỉ xem việc chăm sóc như nghĩa vụ. Tôi quên mất rằng Thảo không chỉ cần ăn uống, thuốc men, mà còn cần được yêu thương, trò chuyện, cảm thông.

Những ngày tiếp theo, tôi rơi vào vòng xoáy mâu thuẫn. Một mặt, lòng tự ái đàn ông khiến tôi không chấp nhận sự phản bội, dù chỉ trong tâm tưởng. Mặt khác, lý trí lại mách rằng Thảo đáng thương hơn đáng trách. Cô vốn mạnh mẽ, tự lập, nay bỗng thành người phụ thuộc, sống khép kín trong bốn bức tường. Cô có lỗi, nhưng lỗi ấy cũng là hệ quả của số phận nghiệt ngã.

Con trai tôi vô tình cảm nhận sự căng thẳng trong nhà. Nó hỏi:

  • “Ba mẹ sao vậy? Sao mẹ hay khóc, còn ba hay hút thuốc?”

Tôi nghẹn lời, không biết trả lời thế nào.

Một buổi sáng, anh họ kia tìm đến, muốn giải thích. Tôi gạt phắt:

  • “Anh không cần nói gì hết. Từ nay đừng đặt chân tới nhà tôi nữa.”

Anh ta cúi đầu, im lặng rời đi.

Thế là câu chuyện tạm khép lại, nhưng vết nứt trong lòng tôi thì vẫn loang rộng. Tôi bắt đầu nghĩ đến tương lai: Liệu mình có thể tiếp tục sống như trước, hay nên giải thoát cho cả hai?

Thời gian trôi đi, nỗi đau ban đầu lắng xuống, nhưng sự lạnh nhạt vẫn phủ kín. Tôi và Thảo như hai người xa lạ sống chung nhà. Tôi đi làm, cô ở nhà, chỉ nói với nhau vài câu cần thiết. Căn bếp không còn những bữa cơm đầm ấm, chỉ còn tiếng thìa va chạm lạc lõng.

Một lần, tôi cùng con trai tham dự buổi họp phụ huynh. Thấy những cặp vợ chồng khác tay trong tay, tôi bất giác chạnh lòng. Con trai tôi cũng xấu hổ khi bạn bè hỏi: “Sao mẹ bạn không đi được?” Tôi nhận ra, hơn ai hết, con trai cần một mái ấm đúng nghĩa, chứ không phải gia đình giả vờ.

Đêm đó, tôi ngồi xuống bên giường Thảo, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt cô sau nhiều tháng. Tôi nói:

  • “Anh mệt mỏi lắm. Chúng ta không thể cứ thế này mãi. Em nghĩ sao… nếu mình ly hôn?”

Cô sững sờ, đôi mắt hoảng loạn. Nước mắt lăn dài, nhưng giọng kiên quyết:

  • “Không! Em không muốn. Em biết em sai, nhưng em vẫn cần anh. Cả con nữa… nó cần gia đình. Em thề sẽ không bao giờ để chuyện đó lặp lại. Chỉ cần anh cho em một cơ hội.”

Tôi im lặng thật lâu. Trong đầu hiện ra bao kỷ niệm: ngày cưới, ngày con chào đời, những lúc cùng nhau vượt qua khó khăn. Tình yêu năm xưa đâu dễ phai mờ, chỉ là bị nỗi đau che phủ.

Cuối cùng, tôi thở dài:

  • “Anh chưa sẵn sàng tha thứ ngay. Nhưng anh sẽ thử… vì em, vì con.”

Từ hôm ấy, chúng tôi bắt đầu lại. Tôi dành nhiều thời gian trò chuyện, tâm sự cùng vợ. Cô cũng nỗ lực hơn trong việc trị liệu, tập viết, tập may để cảm thấy mình hữu ích. Không dễ dàng, nhưng ít nhất, chúng tôi đang cố gắng.

Tôi hiểu, gia đình không bao giờ hoàn hảo. Mỗi người đều có vết sẹo, có sai lầm. Quan trọng là sau tất cả, ta chọn buông bỏ hay nắm giữ.

Và tôi đã chọn nắm giữ – vì tôi tin, tình yêu thật sự không bỏ rơi nhau, ngay cả khi đời sống đẩy ta xuống tận cùng tăm tối.

Danh tính đầy bất ngờ của nannhan trong vụ ô tô l-ao x-uống vực ở Lạng Sơn, 1 tháng mới phát hiện

Tại hiện trường, chiếc xe ô tô con sau khi lao xuống vực biến dạng hoàn toàn.

Ngày 30/8, trên địa bàn đỉnh Mẫu Sơn, tỉnh Lạng Sơn đã phát hiện 1 chiếc xe ô tô lao xuống vực, có 1 thi thể phân huỷ đã lâu.

Cụ thể, sáng cùng ngày, người dân địa phương khi đi rừng đã phát hiện một chiếc ôtô lao xuống vực ở đỉnh Mẫu Sơn trong tình trạng biến dạng hoàn toàn.

Tiến hành tìm kiếm xung quanh, người dân và lực lượng chức năng đã phát hiện một thi thể đang phân hủy.

Vụ tô lao xuống vực ở Lạng Sơn, 1 thi thể đang phân huỷ: Thông tin về nạn nhân- Ảnh 1.

Tại hiện trường, chiếc xe ô tô biến dạng hoàn toàn – Ảnh: Ngô Thanh Tâm

Trao đổi trên báo Lao Động, ông Hoàng Vĩnh Hưng – Chủ tịch UBND xã Mẫu Sơn, tỉnh Lạng Sơn xác nhận vụ việc và cho biết, khi kiểm tra giấy tờ đi kèm trong xe, cơ quan chức năng xác định danh tính nạn nhân là người thuộc tỉnh Bắc Giang cũ (nay là tỉnh Bắc Ninh).

Liên hệ với gia đình, cơ quan chức năng được biết nạn nhân đã mất liên lạc từ ngày 15/7.

Hiện tại, cơ quan chức năng vẫn đang tiến hành tìm kiếm, với khả năng có thêm nạn nhân trong vụ việc này.

A couple disappeared after their honeymoon in 2010 — 15 years later, the truth hidden inside an abandoned house would shake the entire town to its core

Emily Carter and Daniel Whitmore had been married for just six days when they vanished without a trace. It was June 2010, and the young couple had just returned from their honeymoon in Maui. Emily, 26, was a nurse at St. Luke’s Hospital in Denver, and Daniel, 29, was a software engineer with a promising career at a growing tech company. They were both ambitious, well-liked, and deeply in love. Their friends remembered them as “the perfect couple” — always smiling, always planning for the future.

On June 21st, they were last seen leaving Emily’s parents’ house after a Sunday dinner. They never made it back to their newly rented home in Aurora, Colorado. The following morning, Emily’s coworkers reported her absence when she didn’t show up for her shift. Daniel’s office also called, puzzled that he hadn’t logged in for work. By that afternoon, both families realized something was wrong.

Their car, a silver Toyota Camry, was discovered two days later, abandoned near a quiet residential block on the outskirts of town. The vehicle was locked. Inside were Emily’s purse, Daniel’s phone charger, and a bag of groceries they had apparently bought the night they disappeared. But there were no signs of struggle. No fingerprints other than theirs. No surveillance cameras on the street. It was as if the couple had stepped out of their car and dissolved into thin air.

For weeks, the search consumed the Denver area. Police conducted door-to-door checks, organized search parties, and dredged nearby reservoirs. Flyers with Emily and Daniel’s smiling faces were plastered on telephone poles and grocery store bulletin boards. Their families went on television, pleading for any information. Rumors spread — maybe they had run away together, maybe it was foul play, maybe they had been abducted. But leads dried up quickly.

Months turned into years. Detectives cycled in and out of the case, each reviewing the same stack of reports, the same witness interviews, the same unanswered questions. The house the couple had rented was eventually cleared out by the landlord, their belongings boxed up and returned to grieving parents. The car sat in an impound lot for years before it was finally released. By 2015, the case was officially considered cold.

Friends moved on, families aged, and life went forward. But for those closest to Emily and Daniel, the silence was unbearable. Every anniversary brought new pain, every unanswered phone call was a reminder. And always, the haunting question: where had they gone?


Part II — The House (2025)

Fifteen years later, in March of 2025, a property developer named Carl Matthews purchased a row of derelict houses on Hawthorne Street, a neglected block slated for redevelopment. Most of the homes had been abandoned for years, victims of the 2008 housing crash and subsequent foreclosures. One particular two-story colonial, its windows boarded, roof sagging, and walls covered in ivy, stood out. The neighbors said no one had lived there since around 2010. Teenagers dared each other to break in, but most kept their distance. The house had a reputation for being “cursed.”

Carl hired a crew to begin gutting the property. On the second day of work, two laborers forced open a bedroom door on the second floor that had been stuck shut. What they found stopped them cold.

Inside the dimly lit room, lying side by side on a decayed mattress, were two skeletal remains. The room was eerily preserved, as though frozen in time. Dust coated every surface. A suitcase sat half-packed in the corner, clothes neatly folded but never worn. On the nightstand, a digital alarm clock had stopped at 9:47. The air was stale, heavy with the scent of rot long gone.

The workers immediately called the police. Within hours, the house was swarming with investigators, coroners, and forensic teams. Word spread quickly through the neighborhood. By evening, the discovery made local headlines: “Two Skeletons Found in Abandoned House — Possible Link to 2010 Missing Couple.”

Detective Laura Henderson, who had been a rookie officer back when the Whitmore case first went cold, now led the reopened investigation. DNA tests were expedited, and within a week, confirmation came back: the remains belonged to Emily Carter and Daniel Whitmore. The couple who had vanished after their honeymoon had been less than two miles away from where they were last seen.

But the discovery raised more questions than it answered. How had they ended up there? Why had no one found them sooner? The house had been searched in 2010, or so the records claimed. Yet, here they were, undisturbed for fifteen years.

The revelation rattled the city. Families of other missing persons demanded answers about old cases. Neighbors who had lived near Hawthorne Street back in 2010 began to recall small, seemingly insignificant details. A light in the upstairs window. A car parked out front. A strange smell that no one had reported.

For Emily and Daniel’s families, the discovery was both devastating and a form of closure. Yet grief quickly gave way to anger. Someone must have known. Someone must have helped put them there — or kept their secret.


Part III — The Truth Uncovered

The investigation into the Whitmore case was reignited with a new urgency. Forensic experts re-examined the remains and the scene in painstaking detail. Both skeletons showed no signs of blunt trauma or gunshot wounds. However, traces of sedatives were found in hair samples preserved by the environment — specifically benzodiazepines, drugs not prescribed to either victim. The cause of death was ruled as probable overdose due to forced ingestion.

Detectives dug into the old case files and discovered a troubling oversight. In 2010, when the Camry was found, officers had canvassed the area, including Hawthorne Street. But the particular house where the remains were discovered had been marked as “vacant and searched.” No one could explain why.

Attention soon turned to the property’s ownership records. In 2010, the house had been in foreclosure, managed by a small real estate firm owned by Harold Lanning — a man who, records showed, had a history of financial fraud. He was arrested in 2012 on unrelated charges and had since died in prison. But one name linked him to the couple: Daniel’s company had contracted with Lanning’s firm for IT services in early 2010. Investigators theorized that Daniel may have stumbled upon evidence of Lanning’s fraudulent dealings. Perhaps Lanning saw the newlyweds as a threat.

Further digging revealed a chilling detail: a neighbor recalled seeing a moving truck outside the house the very week Emily and Daniel disappeared. Police had never followed up. Detectives now believed the couple had been lured to the property under false pretenses, drugged, and left to die in that locked room. The boarded windows and foreclosure status allowed their remains to go unnoticed for years.

The discovery sparked public outrage. How could such a failure have happened? Why hadn’t the house been thoroughly searched? Police officials admitted that resource shortages and procedural errors in 2010 had allowed the case to slip through the cracks.

For Emily’s mother, Susan Carter, the closure was bittersweet. “We finally know where they are,” she told reporters, tears in her eyes. “But knowing they were so close all these years — that’s a pain I don’t think I’ll ever heal from.”

By April 2025, the house on Hawthorne Street was demolished, part of the redevelopment project. But before the bulldozers came, a small memorial was set up outside: flowers, photographs, and candles for the couple who had vanished in the prime of their lives.

Though the truth was never fully proven in court — with the prime suspect long dead — the story of Emily and Daniel became a grim reminder of how easily details can be missed, how lives can be stolen, and how long silence can last before the dead finally speak.

Thấy cậu bé bán trái cây g;ầy g;uộc bên lề đường, tỷ phú trẻ sững sờ ch-ết l-ặng… Vết b-ớp nhỏ nơi cổ vai dẫn anh đến bí mật kh-ủng kh-iếp bị chôn vùi suốt 10 năm, khiến tất cả mọi người bà-ng ho-àng…

Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt cuối ngày rọi xuống con đường đông đúc. Trên vỉa hè, cậu bé gầy gò đứng nép bên sạp trái cây nhỏ xíu, những quả ổi, chôm chôm lấm lem bụi. Trong khoảnh khắc, đôi mắt mệt mỏi, vầng trán hằn mồ hôi và vết bớp nhỏ trên cổ vai cậu khiến một tỷ phú trẻ tuổi – người vừa dừng xe ngay cạnh – sững sờ chết lặng. Thứ tưởng như tầm thường ấy lại chạm đến tầng sâu ký ức anh đã chôn vùi mười năm trước…

Minh – một tỷ phú trẻ nổi tiếng trong giới công nghệ – vừa kết thúc buổi ký kết hợp đồng tại trung tâm thành phố. Anh lái chiếc xe sang qua con phố quen thuộc, chợt ánh mắt bị hút vào hình ảnh một cậu bé tầm 12–13 tuổi, áo bạc màu, vai gầy, loay hoay mời khách mua trái cây.

Thoạt đầu, Minh chỉ thoáng thương cảm. Anh từng trải qua tuổi thơ khốn khó nên dễ rung động trước cảnh đời như vậy. Nhưng rồi ánh nhìn của anh chợt dừng lại ở một vết bớp tím nơi cổ vai trái của cậu bé. Hình ảnh ấy như một nhát dao cắm thẳng vào trí nhớ. Minh run rẩy: “Không thể nào… Vết bớp ấy… giống hệt của…”

Anh xuống xe, bước lại gần.
– “Em tên gì? Trái cây bán thế nào?” – Minh cố giữ giọng bình tĩnh.
Cậu bé thoáng giật mình, nhìn anh bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa cảnh giác.
– “Dạ… em tên Tùng. Ổi 10 ngàn, chôm chôm 20 ngàn một ký.”

Minh mua hết sạp trái cây. Nhưng điều anh muốn không phải là hoa quả, mà là để nhìn rõ hơn gương mặt cậu bé. Khuôn mặt gầy, đôi mắt đượm buồn, trên trán thấp thoáng một vết sẹo mờ – càng khiến tim anh đập dồn.

Cậu bé cảm ơn rối rít, định rời đi, nhưng Minh khẽ giữ lại:
– “Tùng, em học ở đâu?”
– “Dạ… em nghỉ học rồi. Em đi bán phụ mẹ…” – Giọng cậu bé nhỏ dần.

Lúc ấy, một người phụ nữ gầy guộc từ xa vội vã bước tới. Bà kéo tay Tùng, tránh ánh mắt của Minh. Nhìn thoáng qua, Minh bàng hoàng: đó chính là chị Lan – hàng xóm cũ trong xóm trọ nghèo năm xưa. Người từng mất tích cùng đứa con nhỏ sau vụ cháy kinh hoàng 10 năm trước.

Trái tim Minh đập loạn. Những gì anh tưởng đã vĩnh viễn chôn vùi, giờ hiện ra ngay trước mắt. Và bí mật khủng khiếp liên quan đến cái chết oan nghiệt của người anh ruột… đang dần sống lại.

Mười năm trước, Minh chỉ là cậu thiếu niên nghèo. Anh trai anh – Hùng – là chỗ dựa duy nhất trong gia đình. Nhưng trong một lần xô xát ở khu trọ, Hùng bị kết tội giết người. Cảnh sát khẳng định nạn nhân là kẻ say rượu ẩu đả, và Hùng chính là hung thủ. Vụ án khép lại chóng vánh, để lại vết nhơ khiến Hùng treo cổ tự tử trong trại giam.

Minh không tin anh trai mình có tội. Nhưng khi ấy anh bất lực, chỉ biết nuốt nước mắt, rời quê lên thành phố lập nghiệp. Anh lao vào công việc, dựng nên sự nghiệp để quên đi nỗi đau.

Thế nhưng, vết bớp nhỏ trên vai cậu bé bán trái cây hôm nay chính là dấu hiệu đặc trưng của dòng máu gia đình nạn nhân năm xưa. Minh nhớ rất rõ: hôm xảy ra vụ án, trong đám đông có một đứa trẻ bị thương và biến mất cùng mẹ. Hồ sơ khi đó ghi rằng hai mẹ con đã chết trong vụ cháy sau đó, nhưng không có thi thể.

Nỗi nghi hoặc bùng cháy. Liệu có ai đó đã cố tình dựng chuyện, biến Hùng thành kẻ giết người để che giấu một sự thật khác? Liệu Tùng – cậu bé anh vừa gặp – chính là nhân chứng sống sót, và cũng là mắt xích quan trọng có thể lật lại toàn bộ quá khứ?

Minh tìm cách tiếp cận Lan. Nhưng chị né tránh, luôn kéo Tùng rời đi. Cuối cùng, sau nhiều lần kiên nhẫn, Minh thẳng thắn:
– “Chị Lan… tôi là Minh, em của Hùng đây.”

Lan sững sờ, tay run rẩy. Nước mắt chị trào ra.
– “Minh… chị xin lỗi… Chị không thể nói gì cả… Em hãy quên đi…”

Câu nói ấy càng khiến Minh đau đáu. Anh quyết tâm đi đến tận cùng. Anh bắt đầu điều tra lại vụ án cũ, gặp lại những nhân chứng năm xưa, lần tìm hồ sơ công an, thậm chí nhờ thám tử tư.

Trong quá trình ấy, từng lớp bụi ký ức bị phủi sạch. Minh phát hiện ra nhiều điểm mờ ám: báo cáo pháp y không khớp, camera khu trọ mất đúng đoạn quan trọng, và đặc biệt – có nhân vật quyền lực đã can thiệp để đóng hồ sơ nhanh chóng.

Và rồi, từ những mảnh vụn manh mối, sự thật dần lộ diện…

Một đêm, Minh hẹn gặp lại Lan trong căn phòng trọ cũ – nơi từng là ký ức tuổi thơ. Sau nhiều lần giằng xé, cuối cùng Lan bật khóc và nói hết:

– “Hùng không giết ai cả. Nạn nhân năm ấy chính là chồng chị – một kẻ nghiện ngập, vũ phu. Hôm đó, hắn đánh chị, suýt giết Tùng. Hùng vào can ngăn, trong lúc xô xát, chính hắn tự ngã đập đầu. Nhưng một kẻ khác – ông chủ cho vay nặng lãi mà hắn dính nợ – đã lợi dụng tình huống ấy. Hắn mua chuộc công an địa phương, đẩy hết tội cho Hùng. Vì chỉ cần thế, mọi chuyện sẽ êm đẹp, không ai dám đào sâu.”

Lan và Tùng khi đó trở thành cái gai. Họ bị đe dọa, nên phải giả chết trong vụ cháy để trốn chạy. Suốt mười năm, hai mẹ con sống chui lủi, không dám lộ diện.

Nghe đến đây, Minh rơi nước mắt. Sự ngờ vực bấy lâu đã thành hiện thực. Anh trai anh chết oan.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó. Kẻ đứng sau, ông trùm vay nặng lãi năm xưa, nay đã trở thành một doanh nhân quyền lực, che giấu dưới lớp vỏ bọc “nhà từ thiện”. Người này từng nhiều lần xuất hiện cùng các quan chức trong các buổi lễ mà chính Minh tham dự.

Sự thật quá tàn khốc. Minh hiểu, để đòi lại công bằng, anh phải đối đầu với thế lực đen tối, có thể đánh đổi cả sự nghiệp lẫn an toàn. Nhưng anh không thể im lặng thêm một lần nữa.

Anh quyết định thu thập chứng cứ, đưa vụ việc ra ánh sáng. Hành trình phía trước đầy hiểm nguy, nhưng ít nhất – anh không còn cô độc. Bên cạnh anh lúc này, là Lan và cậu bé Tùng – nhân chứng sống mười năm chìm trong bóng tối.

Và câu chuyện mới chỉ bắt đầu…

Tình cảnh đáng lo của Trấn Thành hiện nay

Trấn Thành đang là cái tên bị réo gọi khắp mạng xã hội những ngày qua. Nguồn cơn sự việc đến từ đâu

Những ngày gần đây, phòng vé Việt Nam chứng kiến sức nóng từ Mưa Đỏ – bộ phim điện ảnh nhanh chóng cán mốc hơn 219 tỷ đồng doanh thu chỉ sau ít ngày ra rạp (theo Box Office Vietnam, cập nhật đến 10h ngày 29/8). Thành tích này không chỉ đánh dấu bước tiến mới cho phim Việt mà còn vô tình kéo tên Trấn Thành vào vòng thảo luận sôi nổi trên mạng xã hội.

Nhiều khán giả dự đoán, nếu duy trì đà tăng trưởng hiện tại, Mưa Đỏ hoàn toàn có khả năng vượt qua kỷ lục của Bộ Tứ Báo Thủ – tác phẩm do Trấn Thành sản xuất, phát hành Tết 2025, với hơn 332 tỷ đồng doanh thu. Khi đó, danh xưng “ông hoàng phòng vé 2025” mà Trấn Thành đang nắm giữ có thể đổi chủ chỉ sau vài tháng. Bởi vậy, cụm từ “tình cảnh đáng lo của Trấn Thành” xuất hiện ngày càng dày đặc trong các cuộc bàn luận.

tran-thanh-1

Tuy nhiên, nếu nhìn rộng hơn, việc Trấn Thành liên tục được lấy ra làm chuẩn mực lại cho thấy sức hút đặc biệt của anh với điện ảnh Việt. Cứ mỗi khi một tác phẩm gây tiếng vang, khán giả lại đặt câu hỏi: “Liệu có vượt Trấn Thành không?”. Điều này vô hình trung biến nam MC – đạo diễn thành thước đo để so sánh sự thành bại của phim Việt trên thị trường.

Thực tế, Trấn Thành là một trong số ít nghệ sĩ gắn liền với hàng loạt bộ phim trăm tỷ, giữ nhiều kỷ lục doanh thu phòng vé. Chính sự thành công liên tiếp giúp anh duy trì vị thế lâu dài và biến tên tuổi thành bảo chứng cho khái niệm “phim trăm tỷ”. Cũng vì thế, mỗi khi xuất hiện một dự án đạt doanh thu cao, dư luận khó tránh khỏi việc đặt cạnh phim của Trấn Thành để đánh giá mức độ thành công.

Đây vừa là vinh dự, vừa là áp lực. Vinh dự ở chỗ anh đang giữ vị trí dẫn đầu, trở thành chuẩn mực để khán giả so sánh. Nhưng áp lực nằm ở việc mọi dự án của Trấn Thành đều bị đo bằng những con số kỷ lục. Chỉ cần có một tác phẩm vượt qua, lập tức xuất hiện ý kiến cho rằng “thời của Trấn Thành đã hết”, dù trên thực tế anh vẫn duy trì sức hút lớn ở cả điện ảnh lẫn truyền hình.

tran-thanh-2

Đáng chú ý, “cái bóng Trấn Thành” không chỉ hiện hữu trong phim ảnh. Từ truyền hình, MV ca nhạc cho đến các sản phẩm giải trí khác, tên anh vẫn thường xuyên bị lôi vào bàn luận, dù ít hay nhiều liên quan. Điều này chứng minh Trấn Thành đã bước ra khỏi phạm vi một nghệ sĩ thông thường để trở thành biểu tượng so sánh – vừa được ngưỡng mộ, vừa dễ gây tranh cãi.

Ở một góc nhìn khác, việc Trấn Thành bị so sánh liên tục cũng phản ánh sự khởi sắc của điện ảnh Việt. Khi ngày càng có nhiều phim đạt doanh thu trăm tỷ, thị trường trở nên đa dạng và cạnh tranh mạnh mẽ. Do đó, việc Trấn Thành có thể bị soán ngôi không phải là dấu hiệu thụt lùi của cá nhân, mà chính là minh chứng cho bước tiến chung của nền điện ảnh.

tran-thanh-3

Tóm lại, dù ngôi vương phòng vé 2025 còn thuộc về Trấn Thành hay nhường lại cho Mưa Đỏ, thì việc anh luôn hiện diện trong mọi cuộc đối chiếu đã khẳng định một điều: Trấn Thành vẫn ở thế độc tôn, nơi mà mọi thành công mới đều phải đặt cạnh để xem liệu đã chạm tới chuẩn mực ấy hay chưa.

Đứng không vững khi nhìn giá vàng sáng 31/8, ngay trước lễ 2/9

Giá vàng và bạc tiếp tục bứt phá. Trong khi vàng vẫn chiếm nhiều sự chú ý, giới phân tích cho rằng nhà đầu tư nên quan tâm nhiều hơn tới bạc.