Một buổi chiều đầu tháng 7, biển Sầm Sơn đông nghịt người. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con gọi nhau í ới hòa lẫn trong tiếng sóng vỗ. Nhưng với bà Hạnh, ký ức về nơi này mãi là một vết cứa sâu không bao giờ lành. Tám năm trước, cũng chính ở đây, bà đã lạc mất con gái duy nhất – bé Thảo, khi ấy vừa tròn 10 tuổi.
Hôm đó, đoàn du lịch của gia đình đi tắm biển. Bà Hạnh vừa quay lưng một chút để lấy khăn tắm thì không còn thấy bóng dáng con đâu nữa. Lúc đầu, bà nghĩ Thảo chạy theo đám bạn cùng đoàn, nhưng tìm khắp nơi, hỏi tất cả mọi người, không ai thấy. Ban quản lý bãi biển lập tức được báo tin, loa phát thanh dội vang tìm bé gái mặc váy hoa xanh, tóc buộc đuôi gà, nhưng vô vọng.
Lực lượng cứu hộ đã lặn tìm dưới biển, cảnh sát địa phương cũng vào cuộc, nhưng không phát hiện dấu vết nào. Không một chiếc dép, không một món đồ chơi hay túi xách nhỏ của Thảo. Mọi thứ như bốc hơi.
Tin tức lan khắp nơi: “Bé gái 10 tuổi mất tích bí ẩn ở bãi biển Sầm Sơn.” Một số người cho rằng em bị sóng cuốn, nhưng biển hôm đó khá êm. Có người nghi ngờ bị kẻ xấu bắt cóc, song camera khu vực lại không ghi lại gì rõ ràng.
Sau nhiều tuần, gia đình đành ngậm ngùi trở về, mang theo nỗi đau rỉ máu. Từ đó, bà Hạnh bắt đầu chuỗi ngày đi tìm con bất tận: in tờ rơi, nhờ các nhóm từ thiện tìm giúp, chạy xe khắp tỉnh lân cận theo những tin đồn “thấy bé gái giống Thảo”. Nhưng tất cả chỉ là ảo vọng.
Ông Nam – chồng bà – vì cú sốc quá lớn mà sinh bệnh, mất sau đó ba năm. Người làng ai cũng bảo bà Hạnh thật kiên cường khi vẫn một mình gánh vác quán tạp hóa nhỏ, vừa sống vừa ôm hy vọng tìm con. Với bà, Thảo chưa bao giờ chết. Bà luôn tin con vẫn còn đâu đó, chỉ cần bà chưa bỏ cuộc thì vẫn có một ngày gặp lại.
Tám năm sau, vào một buổi sáng tháng 4 oi ả, bà Hạnh đang ngồi bán hàng trước cửa thì bất chợt nghe tiếng động cơ xe máy dừng lại. Một nhóm thanh niên ghé vào mua nước. Bà thoáng không để ý, cho đến khi ánh mắt bà sững lại: trên cánh tay phải của một người đàn ông, lộ ra hình xăm chân dung một bé gái.
Hình vẽ không cầu kỳ, chỉ phác họa nét mặt tròn, đôi mắt sáng và kiểu tóc buộc đuôi gà. Nhưng với bà, nó quá quen thuộc. Tim bà nhói lên, tay run bần bật, ly nước suýt rơi. Đó chính là gương mặt con gái bà – Thảo.
Không thể kìm nén, bà đánh bạo hỏi:
– Cậu ơi, hình xăm này… là ai thế?
Người đàn ông hơi ngập ngừng, rồi cười gượng:
– À, người quen thôi bác ạ.
Câu trả lời khiến lòng bà Hạnh dậy sóng. Bà cố bình tĩnh hỏi thêm, nhưng nhóm thanh niên vội vàng trả tiền rồi nổ máy đi mất. Bà vội vàng chạy theo, nhưng chỉ kịp nhìn thấy biển số xe lẫn vào dòng người đông đúc.
Đêm đó, bà trằn trọc không ngủ. Hình ảnh cánh tay với gương mặt con gái cứ ám ảnh. Tại sao một người lạ lại xăm hình Thảo? Họ có mối liên hệ gì với con bà? Liệu có phải con còn sống, và người này là manh mối?
Ngày hôm sau, bà quyết định đến công an xã, trình bày sự việc. Ban đầu, ai cũng cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp – có thể là một hình xăm ngẫu nhiên giống Thảo. Nhưng bà Hạnh quả quyết: “Tôi là mẹ, không thể nhầm được. Đó chính là con tôi.”
Công an ghi nhận thông tin, đồng ý hỗ trợ xác minh. Bà Hạnh cũng chủ động dò hỏi xung quanh, nhờ những người quen làm nghề xe ôm, bán hàng rong để ý. Mỗi khi có bóng dáng một thanh niên đi xe máy lạ, bà lại hồi hộp nhìn theo.
Một tuần trôi qua, bà bất ngờ nhận được tin từ một người xe ôm: đã thấy nhóm thanh niên đó tụ tập ở một quán nhậu nhỏ gần bến xe. Bà Hạnh tức tốc tìm đến, nhưng khi bà tới nơi thì họ đã rời đi. Tuy nhiên, chủ quán cho biết họ thường xuyên ghé, và người có hình xăm tên là Cường, khoảng ngoài 30 tuổi, làm nghề lái xe đường dài.
Nghe tới đó, bà Hạnh càng thêm quyết tâm. Lần đầu tiên sau 8 năm, bà cảm thấy một tia sáng thật sự lóe lên. Nhưng bà không ngờ, hành trình lần này còn chông gai và mờ mịt hơn cả trước kia.
Bà Hạnh tiếp tục kiên trì theo dõi. Sau nhiều ngày chờ đợi ở quán nhậu, cuối cùng bà cũng gặp lại Cường. Vẫn chiếc xe máy cũ, vẫn cánh tay xăm hình bé gái ấy. Bà đánh liều bước tới, đứng chặn trước cửa quán, ánh mắt vừa run rẩy vừa kiên quyết:
– Cậu ơi, cho tôi hỏi thật… Hình xăm trên tay cậu, rốt cuộc là ai?
Cường thoáng giật mình, nhưng rồi thở dài. Anh ngập ngừng một lát, rồi khẽ nói:
– Bác đừng hỏi nhiều. Tôi chỉ muốn nhớ tới một người từng gặp.
Câu trả lời càng khiến bà thêm nghi ngờ. Bà Hạnh khẩn khoản:
– Tôi xin cậu. Tôi mất con gái ở Sầm Sơn cách đây tám năm. Tôi nhìn hình đó… giống hệt nó. Cậu có biết gì thì nói cho tôi.
Cường thoáng lảng tránh, nhưng khi thấy nước mắt người mẹ, nét mặt anh trở nên trĩu nặng. Anh im lặng một lúc lâu, rồi thì thầm:
– Năm đó, tôi đi theo nhóm làm thuê cho một người đàn ông lạ. Tình cờ, tôi thấy họ chở theo một bé gái khóc lóc ở khu vực gần biển. Lúc ấy tôi chỉ là thằng trẻ, chẳng dám can thiệp. Nhưng gương mặt con bé ám ảnh tôi mãi, nên tôi xăm lại để không quên.
Nghe tới đây, bà Hạnh chết lặng. Tim bà vừa nhói đau vừa le lói hy vọng. Nếu lời Cường nói đúng, nghĩa là Thảo không chết đuối, mà đã bị bắt đi. Nhưng ai là người đàn ông kia? Hiện giờ con ở đâu?
Công an sau đó vào cuộc, ghi lời khai của Cường. Họ bắt đầu lật lại hồ sơ vụ mất tích năm xưa, so sánh lời khai, tìm nhân chứng. Một số mảnh ghép dần khớp lại: thời điểm đó, có vài đối tượng lạ mặt xuất hiện quanh bãi biển, từng bị nghi ngờ hoạt động buôn người.
Bà Hạnh vừa sợ hãi vừa hy vọng. Suốt tám năm, bà đã học cách chấp nhận sự mất mát, nhưng nay, ngọn lửa tìm con lại bùng lên. Mỗi đêm, bà cầu nguyện chỉ cần một lần nữa được thấy con, dù chỉ để biết con còn sống.
Câu chuyện vẫn còn bỏ ngỏ. Nhưng với bà Hạnh, việc nhìn thấy hình xăm ấy đã là một minh chứng: Thảo từng tồn tại trong ký ức của một người ngoài. Và điều đó đủ để bà tin – con mình vẫn còn đâu đó, đang chờ ngày trở về.