“Ngay lần đầu nhìn thấy con dâu tương lai, mẹ tôi đã thở dài mà phán một câu như định mệnh: ‘Ngữ này chỉ có cho trèo tường đón về cửa sau’. Tôi nghe xong vừa buồn cười, vừa ngại, nhưng vì thương mẹ nên vẫn làm đúng như bà dặn. Thế rồi, đúng một ngày sau lễ cưới, vợ tôi có hành động lạ khiến cả nhà ngỡ ngàng…”
Tôi tên là Hoàng, năm nay 27 tuổi, làm nhân viên văn phòng bình thường ở Hà Nội. Cả đời tôi vốn sống theo nếp của mẹ – bà góa chồng từ sớm, một tay nuôi tôi khôn lớn. Mẹ nghiêm khắc nhưng thương con hết mực. Chuyện vợ con, tất nhiên tôi phải “nghe mẹ” cho trọn chữ hiếu.
Hôm dẫn người yêu về ra mắt, tôi hồi hộp đến mức tay toát mồ hôi. Mai – người yêu tôi – xinh xắn, hiền lành, có phần ít nói. Nhưng cái cách cô ấy cúi đầu lễ phép, rồi khẽ mỉm cười, tôi tin mẹ sẽ hài lòng. Thế mà, sau khi Mai ra về, mẹ tôi lại buông ngay một câu lạnh lùng:
– Ngữ này… chỉ có cho trèo tường đón về cửa sau.
Tôi đứng sững, chẳng hiểu ý mẹ. Tôi hỏi, mẹ chỉ xua tay:
– Đàn bà hiền quá, ngoan quá, dễ bị đời vùi dập. Muốn giữ được hạnh phúc, chỉ có cách đón về cho kín, đừng khoa trương.
Mẹ tôi vốn tin nhiều vào tướng số. Bà bảo con gái có tướng mặt như Mai sẽ gặp khó ở nhà chồng, nếu cưới rình rang e rằng chẳng yên ổn. Thế là, dù họ hàng cằn nhằn, tôi vẫn nghe mẹ: làm một lễ cưới giản dị, không rước dâu cổng chính mà lặng lẽ đưa Mai về nhà bằng lối sau. Người ngoài thấy lạ, nhưng tôi coi như chuyện nhỏ – chỉ cần Mai đồng ý. Và đúng là cô ấy chẳng phản đối, chỉ cười khẽ, nắm tay tôi:
– Anh miễn vui là được.
Đêm tân hôn, mọi thứ diễn ra êm đềm. Mẹ tôi nhìn chúng tôi rồi mới yên tâm đi ngủ. Tôi thầm nghĩ, có lẽ “lời phán” của mẹ cũng chỉ để an lòng bà mà thôi. Nhưng tôi đâu ngờ, chính từ cái đám cưới cửa sau ấy, cuộc đời hôn nhân của tôi lại mở ra một ngã rẽ khó lường…
Sáng hôm sau, tôi thức dậy thì Mai đã dậy trước. Cô ấy dọn dẹp, nấu ăn, mọi việc chu toàn đến mức mẹ tôi cũng bất ngờ. Mẹ lẩm bẩm:
– Con bé này có hiếu, được cái chăm chỉ.
Tôi mừng thầm. Thế nhưng, đến tối hôm đó, chuyện lạ bắt đầu xảy ra.
Khoảng gần nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng động ngoài sân. Lúc đầu cứ nghĩ mèo, nhưng nhìn sang giường thì không thấy Mai đâu. Tôi lo lắng chạy xuống. Và thật kỳ lạ – Mai đang đứng ở cửa sau, tay đặt lên then gỗ, mắt nhìn ra ngoài đêm tối. Gương mặt cô ấy xa xăm, đôi mắt như chực khóc.
Tôi vội khẽ gọi:
– Mai! Em làm gì ở đây?
Cô ấy giật mình quay lại, cười gượng:
– Em… chỉ muốn hít thở chút thôi. Nhà mình… hơi ngột ngạt.
Tôi chưa kịp hỏi thêm thì mẹ tôi từ trên gác bước xuống. Bà nhìn thấy cảnh ấy, đôi mắt ánh lên một tia sắc lạ, nhưng bà không nói gì, chỉ bảo:
– Mai, vào nhà đi con. Đêm hôm sương lạnh, đứng ngoài dễ ốm.
Mai lí nhí vâng, rồi rụt rè bước vào. Từ đó, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Cứ mỗi tối, khi nghĩ tôi đã ngủ say, Mai lại lén xuống sân, ngồi ở cửa sau, có khi thẫn thờ hàng giờ. Tôi hỏi, cô chỉ đáp “nhớ nhà”. Nhưng ánh mắt ấy… nó khác. Nó mang theo một nỗi niềm mà tôi không sao chạm tới.
Mẹ tôi lặng lẽ quan sát, nhưng bà không trách, cũng chẳng khuyên nhủ gì. Chỉ có một lần, bà nói riêng với tôi:
– Con nghe mẹ. Người đàn bà này, con phải giữ bằng trái tim chứ không bằng mâm cao cỗ đầy. Nếu không, một ngày nào đó… cửa sau sẽ thành lối ra, không chỉ là lối vào.
Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng.
Rồi một buổi tối, khi Mai vừa rón rén mở then cửa, tôi quyết định đi theo. Tôi nấp sau tường, nhìn cô ấy lặng lẽ bước ra ngõ. Trăng sáng nhợt nhạt phủ xuống, bóng dáng mảnh khảnh của vợ tôi chập chờn như mơ. Cô ấy đứng đó, nhìn về một khoảng xa xăm, như đang đợi ai.
Chừng mười phút sau, có bóng người xuất hiện – dáng đàn ông gầy gò, đội mũ lưỡi trai cũ. Tôi chỉ nghe loáng thoáng giọng Mai, run rẩy:
– Anh về đi… Em đã là vợ người ta rồi…
Người kia im lặng, rồi gật đầu, lùi dần vào bóng tối. Mai quay lưng, ôm mặt khóc nức nở. Tôi đứng chết lặng. Hàng nghìn câu hỏi xoáy trong đầu: Người đó là ai? Mối quan hệ giữa họ thế nào? Vì sao Mai lại chôn giấu nỗi niềm ấy ngay sau lưng tôi?
Tôi không dám bước ra, chỉ lặng lẽ quay vào trước khi Mai trở về. Đêm ấy, tôi không tài nào chợp mắt. Mẹ tôi dường như đoán ra, bởi sáng hôm sau, bà nhìn tôi thật lâu rồi khẽ nói:
– Thấy chưa, lời mẹ không sai. Có những cuộc hôn nhân, cửa chính không giữ nổi, chỉ có cửa sau mới níu lại được. Nhưng giữ thế nào, còn tùy ở con.
Tôi ngồi lặng, tim rối bời. Tôi muốn hỏi Mai, muốn biết hết sự thật. Nhưng khi nhìn gương mặt vợ – đôi mắt đỏ hoe, nụ cười gượng gạo – tôi lại không nỡ. Giữa chúng tôi, một khoảng lặng dày lên, khó gọi thành tên.
Câu chuyện hôn nhân của tôi mới chỉ bắt đầu, nhưng ngay từ ngày thứ hai, tôi đã thấy mình đứng giữa hai cánh cửa: một cánh mở ra bình yên, một cánh dẫn tới những bí mật sâu kín. Tôi phải chọn thế nào? Hay chấp nhận rằng, đôi khi, tình yêu cũng cần một “cửa sau” để tồn tại…