Người ta thường bảo: “Nghĩa vợ chồng như trời bể”, nhưng đời đâu đơn giản như thế. Tôi từng tin rằng chỉ cần mình hy sinh, chăm sóc chồng hết lòng thì trời sẽ không phụ. Suốt 10 năm chồng liệt giường, tôi cơm bưng nước rót, tắm rửa, thuốc thang không rời nửa bước. Ai ngờ khi anh ta đứng dậy được, thứ đầu tiên nghĩ đến lại là một cô gái trẻ đẹp nhất làng, chứ không phải người vợ tóc bạc vì chăm chồng. Nhưng anh ta không ngờ, tôi đã chuẩn bị cho ngày đó từ lâu…
Ngày tôi về làm dâu, chồng vẫn là chàng trai cường tráng, ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng tai nạn bất ngờ khiến anh bị liệt nửa người, từ đó nằm bẹp một chỗ. Tôi mới ngoài hai mươi, bao ước mơ còn dang dở, nhưng nhìn ánh mắt tuyệt vọng của anh, tôi nuốt nước mắt vào trong, tự nhủ: “Dù thế nào cũng không bỏ anh.”
Những ngày đầu, mọi việc đều xa lạ: từ việc lật người, thay băng, đến bón cơm từng thìa. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy “vợ hiền”, nhưng chỉ tôi mới hiểu hết cảnh đêm hôm trở mình lau rửa cho chồng, đôi khi mùi thuốc, mùi thân thể người bệnh ám cả vào tóc. Gia đình chồng ban đầu thương cảm, nhưng dần coi đó là trách nhiệm mặc định của tôi. Mỗi khi có ai hỏi, họ chỉ nói: “Có con dâu rồi, khỏi lo.”
Mười năm như một vòng xoáy. Tôi từ một cô gái nhanh nhẹn, thành người đàn bà già trước tuổi. Bạn bè cùng trang lứa đã có nhà cao cửa rộng, con cái đề huề, còn tôi lầm lũi với cái mâm cơm bưng lên giường bệnh. Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Mình sống để làm gì?” Nhưng rồi chỉ cần thấy chồng nở một nụ cười khi tôi đút cho miếng cháo, lòng lại dịu đi. Tôi nghĩ, nếu có kiếp sau, chắc chắn mình sẽ không lặp lại.
Rồi một ngày, anh ta tập đứng được. Từng bước chập chững khiến cả nhà như mở hội. Tôi cũng mừng rỡ, khóc đến cạn nước mắt vì nghĩ bao nhiêu năm chờ đợi đã không vô ích. Nhưng tôi không biết rằng từ giây phút anh bước đi được, mọi thứ sẽ đổi khác………
Chồng tôi hồi phục nhanh hơn dự kiến. Thoát khỏi giường bệnh, anh như thoát khỏi cả tôi. Ban đầu tôi tự an ủi: “Anh ấy cần thời gian hòa nhập lại.” Nhưng rồi những buổi anh viện cớ “ra ngoài tập thể dục” ngày một dài. Có hôm đến tận khuya mới về, người thoảng mùi rượu.
Một lần tình cờ, tôi nghe mấy bà hàng xóm xì xào: “Anh H. dạo này hay lui tới nhà con Hương, con bé xinh nhất làng đó. Nghe đâu còn tặng quà nữa.” Tim tôi như ai bóp nghẹt. Tôi không tin, nhưng rồi chính mắt thấy anh đưa đón Hương bằng chiếc xe đạp tôi mới còng lưng mua. Nỗi uất hận bùng lên: hóa ra mười năm tôi tần tảo chỉ đổi lại sự phản bội trần trụi.
Gia đình chồng cũng biết. Nhưng họ không trách anh, ngược lại còn bóng gió: “Đàn ông có chỗ nương tựa mới là lẽ thường. Mày cũng già rồi, giữ được bao lâu?” Tôi như bị đẩy vào góc tối, nơi sự hy sinh bị xem nhẹ như chuyện hiển nhiên.
Đêm đó tôi thức trắng. Nước mắt rơi không còn vì thương thân, mà vì tức giận. Tôi nghĩ đến từng lần mình cúi đầu nhẫn nhịn, từng đồng tiền chắt chiu. Nếu tôi gục ngã, chẳng ai thương. Tôi nhận ra, muốn sống, phải lo cho mình trước. Thế là tôi bắt đầu âm thầm tính toán.
Tôi không làm ầm lên, cũng không van xin. Tôi vẫn chăm chồng, cơm dọn sẵn, thuốc để đúng chỗ. Nhưng bên trong, tôi sắp xếp từng bước: tích góp tiền riêng, đứng tên sổ đỏ phần đất cha mẹ ruột cho, lặng lẽ gửi tiết kiệm. Tôi không để gia đình chồng biết. Tôi chuẩn bị cho ngày anh ta “ra đi”, để tôi không tay trắng.
Quả thật, chẳng bao lâu sau, chồng thẳng thừng đòi ly hôn, viện cớ “không hợp”. Anh nghĩ tôi sẽ níu kéo. Nhưng anh không biết, tôi đã sẵn sàng từ rất lâu…
Ba ngày sau khi chồng tuyên bố, cả nhà chồng hốt hoảng. Vì sao? Vì tôi không khóc, không gào, không níu kéo như họ tưởng. Tôi chỉ thản nhiên ký giấy, rồi đặt trước mặt họ bản chứng thực quyền sở hữu đất đai tôi đang giữ.
“Đây là đất tôi đã tách riêng, tiền trong ngân hàng cũng mang tên tôi. Từ giờ tôi không liên quan. Các người tự lo cho nhau.” – Tôi nói, giọng lạnh băng.
Họ sững sờ. Suốt mười năm, họ coi tôi như người làm không công, không hề nghĩ tôi đã có lối thoát. Họ run sợ vì biết, nếu tôi rời đi, không ai lo cơm nước thuốc men cho anh ta. Còn cô Hương trẻ đẹp kia, chắc chắn không cam chịu cảnh hầu hạ người từng tật nguyền, lại chẳng có tiền bạc rủng rỉnh.
Ba ngày trôi qua, chồng tôi xuống sắc thấy rõ. Cô gái kia cũng bắt đầu xa lánh khi nhận ra “giấc mơ giàu sang” không có thật. Nhà chồng từ kiêu căng quay sang cầu khẩn: “Con à, đừng bỏ đi. Bao năm công sức con đổ vào, giờ bỏ thì phí lắm.” Nhưng tôi chỉ cười: “Công sức đó các người chưa bao giờ trân trọng. Giờ giữ lại làm gì?”
Tôi dọn về nhà mẹ đẻ, mở một quán nhỏ bằng số tiền tiết kiệm. Cuộc sống không giàu sang, nhưng tôi thấy nhẹ nhõm. Người ta nhìn tôi bằng ánh mắt khác: không còn là cô dâu cam chịu, mà là người phụ nữ biết tự đứng dậy sau đổ vỡ.
Về phía chồng cũ, chẳng bao lâu sau, cô Hương bỏ đi. Anh bệnh trở lại, nhưng lần này không còn ai túc trực. Nhà chồng sống trong nỗi lo sợ: sợ tôi quay lại đòi trách nhiệm, sợ dư luận chê cười. Nhưng tôi chẳng thèm ngoái đầu. Tôi hiểu, đời này mình chỉ sống một lần, không thể mãi làm chiếc bóng cho người khác.