Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đêm mưa, cô sinh viên nghèo run rẩy nhận từ người đàn ông xa lạ một tỷ đồng sau một đêm mặn nồng. Sáng hôm sau, anh biến mất như chưa từng tồn tại, còn cô thì mang theo câu hỏi: Vì sao mình lại đáng giá đến vậy? Bảy năm trôi qua, khi cuộc sống tưởng chừng đã bình yên, một lá thư bất ngờ xuất hiện — hé lộ sự thật khiến cô sững sờ đến nghẹt thở, và giá trị thật sự của đêm ấy mới dần lộ diện…

Đêm mưa tầm tã. Ánh đèn vàng le lói của quán cà phê ven đường phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Mai — cô sinh viên năm cuối, vừa mất việc làm thêm, vừa bị đuổi khỏi phòng trọ vì nợ một tháng tiền nhà. Ba mẹ ở quê còn đang chạy ăn từng bữa, cô không dám mở miệng xin trợ giúp. Chiếc điện thoại trên tay rung lên liên tục: chủ nợ, tiền học, viện phí của em trai… tất cả đổ ập khiến Mai gần như không thở nổi.

Khi cô đang thu mình ở góc quán, một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, áo sơ mi đen ướt mưa, gương mặt sắc lạnh nhưng ánh mắt lại có gì đó lạ lùng — hơi quen, nhưng Mai không nhớ đã gặp bao giờ. Anh hỏi mượn chỗ ngồi, rồi bằng một cách nào đó, cả hai bắt chuyện. Giọng anh trầm, nói ít, nhưng ánh mắt nhìn Mai như xuyên thấu từng lớp phòng bị.

Khi quán sắp đóng cửa, anh bất ngờ đặt lên bàn một đề nghị… dường như quá vô lý.

“Một đêm. Một tỷ đồng. Không ràng buộc.”

Mai chết sững. Cô tưởng là trò đùa, nhưng ánh mắt anh nghiêm túc đến lạnh người. Một tỷ — số tiền có thể cứu cả gia đình cô. Nhưng cái giá phải trả… cô hiểu rõ. Cả người run lên, cô đứng dậy định bỏ đi thì anh chỉ nói một câu:

“Em không phải vì tôi. Em vì chính mình.”

Câu nói ấy như đánh thẳng vào nỗi tuyệt vọng đang dày vò Mai. Mưa mỗi lúc một lớn. Lý trí và tự trọng đấu tranh dữ dội, nhưng hình ảnh mẹ gầy gò, em trai bệnh nặng, hóa đơn tích tụ… tất cả khiến cô nghẹn lại.

Đêm đó, Mai đồng ý.

Một khách sạn sang trọng. Một căn phòng xa lạ. Mai run rẩy, nhưng người đàn ông lạ kia không hề cưỡng ép, không một lời thô tục, thậm chí còn tránh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô. Nhưng sự trầm lặng ấy lại càng khiến Mai hoang mang. Sau tất cả, anh chỉ đặt chiếc vali lên bàn: đúng một tỷ. Và không nói thêm gì.

Sáng hôm sau, khi Mai tỉnh dậy, căn phòng trống trơn. Anh biến mất như chưa từng tồn tại. Không số điện thoại, không danh tính, không lời tạm biệt.

Cầm một tỷ trong tay, Mai không hề thấy nhẹ nhõm. Chỉ có duy nhất một câu hỏi giày vò trong lòng:

“Tại sao mình — một người chẳng là gì — lại đáng giá đến vậy?”

Bảy năm sau, khi mọi thứ tưởng chừng đã lùi vào quá khứ, một lá thư không người gửi xuất hiện trước cửa nhà Mai. Chỉ vỏn vẹn một câu:

“Đã đến lúc em biết sự thật.”

Bảy năm trôi qua, Mai đã trở thành một người hoàn toàn khác. Cô có công việc ổn định tại một công ty thiết kế nội thất, có căn hộ nhỏ trả góp, có cuộc sống bình yên đủ để khiến quá khứ mờ dần như một cơn ác mộng. Chưa từng ai biết về đêm mưa ấy, và Mai luôn tự nhủ rằng đó chỉ là một “giao dịch tuyệt vọng” của một cô gái ngốc nghếch năm xưa.

Nhưng buổi sáng hôm ấy, khi Mai mở cửa để nhận đơn hàng siêu thị, một phong bì màu nâu nằm ngay trước thềm nhà. Không tên người gửi, không địa chỉ. Cảm giác bất an chạy dọc sống lưng.

Trong phong bì là một tờ giấy duy nhất, chữ viết tay nắn nót:

“Nếu muốn biết lý do thật sự của đêm đó, đến bệnh viện Thành Phố — phòng 502, lúc 4 giờ chiều.”

Mai chết lặng. Bệnh viện Thành Phố — nơi em trai cô từng điều trị. Một linh cảm lạnh sống lưng kéo về. Tim cô đập thình thịch nhưng lý trí bảo cô bỏ nó vào thùng rác. Tuy nhiên, càng cố phớt lờ, nỗi bất an càng lớn. Từ trưa đến chiều, cả người Mai cứ thấp thỏm như có ai đứng sau lưng quan sát.

4 giờ kém mười, cô quyết định đi.

Cánh cửa phòng mở hé. Bên trong là một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi bên cửa sổ, gương mặt hốc hác nhưng đôi mắt rất tỉnh táo. Khi Mai bước vào, bà nhìn cô rất lâu, như thể vừa vui mừng vừa đau đớn.

“Con là… Mai?”

Mai gật nhẹ, hoang mang cực độ.

Bà rút trong ngăn kéo ra một tập hồ sơ cũ, đặt lên bàn. Trên đấy là hình ảnh em trai Mai — lúc nằm trong phòng điều trị bảy năm trước.

“Con trai tôi… đã từng nằm chung khoa với em trai con.”

Mai mở to mắt:

“Con trai bà…?”

Người phụ nữ run run kể: bảy năm trước, con trai bà — tên Khải — mắc bệnh hiểm nghèo cần ghép tủy gấp. Tuy có tiền, nhưng không có người hiến phù hợp. Trong lúc tuyệt vọng, Khải tình cờ thấy Mai khóc ở hành lang bệnh viện vì không có tiền đóng viện phí cho em trai. Cậu lén theo dõi vài ngày, biết hoàn cảnh của cô.

Và rồi…

Khải đề nghị với mẹ rằng cậu muốn giúp Mai — với điều kiện được giấu tên.

Nhưng số tiền cậu muốn đưa… quá lớn.

Người mẹ chống lại, nhưng Khải nhất quyết. “Con không mua ai cả, con chỉ muốn giúp. Nếu cô ấy đồng ý, nghĩa là cô ấy cần.”

Nhưng bệnh của Khải ngày càng nặng, cậu lo mình không còn thời gian. Và trong một đêm bốc đồng, cậu quyết định gặp Mai… vay mượn sự sống cuối cùng để cho cô cơ hội.

Người mẹ nhìn Mai, giọng nghẹn lại:

“Khải… đã mất ngay sau đêm đó ba tuần.”

Mai choáng váng. Tai ù đi, mọi hình ảnh quay cuồng. Người đàn ông bảy năm trước — là một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối?

Bà đưa Mai một lá thư cũ, đã ố vàng:

“Nếu một ngày nào đó mẹ tìm được cô gái ấy, hãy đưa cho cô ấy bức thư này.”

Mai nhìn phong bì, đôi tay run lẩy bẩy.

Bên ngoài ghi: “Gửi Mai — cô gái mà anh nợ một lời xin lỗi.”

Khi Mai mở bức thư, những dòng chữ khiến tim cô thắt lại từng nhịp.

“Mai,
Nếu em đọc được lá thư này, nghĩa là anh đã không còn ở thế giới của em nữa.
Anh xin lỗi, vì đã đặt em vào một đêm mà em không hề đáng phải chịu.
Anh đã dối em. Anh không phải người xa lạ. Anh đã nhìn thấy em nhiều lần ở bệnh viện… khi em khóc vì không có tiền cứu em trai.”

Mai cắn môi đến bật máu. Cô nhớ lại ánh mắt người đàn ông đêm ấy — ánh mắt quá buồn để thuộc về một kẻ dư tiền nhưng thiếu lương tâm. Giờ cô đã hiểu.

“Anh không mạnh mẽ như vẻ ngoài. Anh sợ chết. Nhưng sợ hơn… là phải nhìn em tuyệt vọng trong khi anh vẫn còn tiền, còn thời gian, còn cơ hội làm điều tử tế cuối cùng.
Anh biết việc dùng tiền để kéo em vào đêm đó thật đáng khinh. Nhưng anh tin rằng nếu nói muốn giúp, có lẽ em sẽ từ chối.
Một tỷ đó… không phải giá của em.
Mà là giá của sự ích kỷ cuối cùng của anh — muốn được cạnh một người trông còn hy vọng sống… dù chỉ một đêm.”

Mai bật khóc. Nước mắt rơi xuống lá thư, nhòe cả mực.

“Anh không mong em tha thứ.
Anh chỉ mong em sống tiếp.
Và đừng bao giờ nghĩ bản thân rẻ mạt vì đêm ấy.
Chính anh mới phải xấu hổ.
Nếu có kiếp sau, anh mong được gặp em… trong một ngày nắng đẹp hơn.”
— Khải.”

Mai ôm lá thư vào ngực. Mọi cảm xúc suốt bảy năm qua — tủi nhục, tự vấn, day dứt — vỡ oà thành một nỗi đau khó diễn tả. Cô không biết phải oán hận hay thương xót. Chỉ biết rằng sự thật ấy nặng nề hơn bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng.

Mai tìm đến hồ sơ bệnh viện cũ, những nhân viên còn nhớ Khải — chàng trai trẻ luôn nở nụ cười dù chỉ còn vài tháng sống. Họ kể rằng Khải từng nói một câu:

“Không phải ai cũng có cơ hội cứu người. Còn tôi… thì còn đúng một lần.”

Mai như bị ai bóp nghẹt.

Cô đến phòng bệnh cũ của em trai mình, nơi Khải từng nằm cách hai giường. Cậu ấy đã nhìn thấy cô hoảng loạn, nhìn thấy gia đình cô bế tắc. Và anh đã chọn giúp — theo cách dại dột nhất.

Chiều hôm ấy, khi đứng trước hành lang bệnh viện, Mai cuối cùng hiểu:

Đêm mưa bảy năm trước không phải cái giá của thân xác, mà là cái giá của một người sắp mất tất cả… muốn dùng phần đời cuối cùng để cho đi.

Không phải cô đáng giá một tỷ.

Mà là lòng tốt của một người sắp chết… vô giá đến mức không thể đong đếm.

Mai hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên sau bảy năm, cô buông bỏ được gánh nặng vô hình trong lòng.

Và thì thầm:

“Cảm ơn anh, Khải. Em sẽ sống phần đời còn lại… thay cả phần anh chưa kịp sống.”