Bị chồng đuổi ra khỏi nhà giữa đêm mưa gió, tôi chỉ còn đúng chiếc balo và tấm lưng lạnh buốt. Không còn nơi nào để đi, tôi đành nhận lời làm vợ “tạm” của anh phụ hồ ở khu trọ cũ, đổi lại một chỗ ngủ và bữa cơm đạm bạc mỗi ngày. Tưởng rằng chỉ là sự nương tựa chốc lát, vậy mà ba tháng sau, khi nhìn tờ giấy trong túi áo anh và nghe cuộc điện thoại lạ, tôi choáng váng đến mức đôi chân khụy xuống—anh thực sự là ai

Tôi lê bước dưới cơn mưa tầm tã, đôi dép đứt quai kéo lê trên nền xi măng lạnh ngắt. Cửa nhà vừa đóng “rầm” sau lưng, kèm theo giọng quát của chồng tôi—người đàn ông mà tôi từng dốc lòng tin tưởng. “Đi đâu thì đi, đừng về nữa!” Bàn tay tôi run lên, bấu chặt lấy quai chiếc balo duy nhất. Chẳng có tiền, chẳng có người thân, chẳng một nơi nào mở cửa với tôi lúc hai giờ sáng.

Trong tuyệt vọng, tôi chỉ nhớ đến khu trọ cũ nơi tôi từng sống trước khi cưới. Đèn dãy trọ vẫn sáng leo lét. Tôi kéo chiếc balo ướt sũng, chui vào mái hiên trú tạm. Tôi định chợp mắt đến sáng rồi tính tiếp, thì cánh cửa phòng 7 bật mở. Một người đàn ông cao lớn bước ra, mái tóc ướt sũng sau một ngày phụ hồ. Là anh Hưng—hàng xóm cũ, người luôn ít nói, sống lặng lẽ một mình.

Nhìn thấy tôi co ro, anh chỉ hỏi vỏn vẹn:
— Bị gì vậy?

Tôi cố nặn ra nụ cười méo mó:
— Em… không có chỗ ở.

Anh im lặng một lúc lâu, rồi mở rộng cửa phòng:
— Vào đây. Mưa lớn lắm.

Phòng anh nghèo kiết xác: một chiếc giường cũ, cái bàn xếp, ấm đun nước bằng điện. Tôi run bần bật. Anh rót cho tôi ly nước nóng, chẳng hỏi thêm gì.

Đến khi tôi sắp ngủ gục thì anh nói nhỏ, như cân nhắc từng chữ:
— Nếu em muốn… tạm thời cứ ở đây. Gọi là… làm vợ tạm của anh. Anh đi làm cả ngày, tối về có người nấu bữa cơm. Anh cho em chỗ ngủ. Không đụng chạm, không làm gì em không muốn. Khi nào em đứng vững rồi đi.

Tôi sững sờ. Lời đề nghị ấy quá đỗi kỳ lạ nhưng lại là phao cứu sinh duy nhất lúc này. Sau vài giây ngập ngừng, tôi gật đầu.

Những ngày sau đó trôi qua bình yên đến lạ. Anh đi làm từ sáng sớm, về đến phòng là đưa tôi khoản tiền nhỏ mua thức ăn. Anh ít nói, nhưng có gì đó ở anh khiến tôi thấy an toàn, thứ mà tôi chưa từng có trong cuộc hôn nhân cũ.

Cho đến một buổi trưa, khi dọn giặt áo cho anh, tôi vô tình thấy tờ giấy trong túi áo: một hợp đồng xây dựng trị giá hàng chục tỷ đồng, tên anh nằm ở vị trí chủ thầu chính, con dấu đỏ chót sắc nét. Tim tôi đập mạnh. Một người phụ hồ… sao lại có giấy tờ này?

Chưa kịp hiểu gì thì điện thoại anh đổ chuông. Tôi nghe loáng thoáng giọng một người đàn ông:
— Anh Hưng, tiến độ khu biệt thự phải đẩy nhanh. Chủ tịch muốn gặp riêng anh chiều nay.

Tôi chết lặng.

Anh Hưng… thực sự là ai?

Tôi ngồi thụp xuống mép giường, tay run rẩy, mắt vẫn dán vào tờ hợp đồng. Từng con số, từng dòng chữ như đâm thẳng vào trí óc. Nếu đây là thật, thì mọi hình dung về con người tên Hưng đều sụp đổ. Tôi tự hỏi: tại sao một chủ thầu lớn lại sống trong phòng trọ ọp ẹp, làm phụ hồ, ăn cơm đạm bạc? Mà quan trọng hơn—tại sao anh lại đưa tôi về, chấp nhận cho tôi trú ngụ như một “người vợ tạm”?

Khi anh trở về, người ướt mồ hôi, tôi lập cập giấu tờ giấy nhưng không kịp. Ánh mắt anh chạm vào tay tôi, rồi chuyển sang cái túi áo đang mở. Anh dừng lại vài giây, gương mặt vốn điềm đạm thoáng nét ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở về vẻ bình thường.

— Em thấy rồi à? — Anh hỏi nhẹ, không hề nổi giận.

Tôi mím môi, không biết phải bắt đầu từ đâu.
— Em… anh là chủ thầu thật ạ? Sao anh làm phụ hồ? Sao anh sống ở đây?

Hưng kéo ghế ngồi xuống, đặt chai nước lên bàn rồi nói bằng giọng chậm rãi:
— Đúng. Anh là chủ thầu. Nhưng cũng là phụ hồ. Hoặc nói đúng hơn… anh trốn tránh.

Anh kể: ba năm trước, anh điều hành một công ty xây dựng khá ổn, chuyên nhận các công trình dân dụng. Nhưng trong một dự án lớn, một tai nạn xảy ra. Một người thợ ngã giàn giáo. Dù sau đó điều tra kết luận anh không sai, Hưng vẫn thấy mình có trách nhiệm vì đã quá tin vào đội giám sát. Anh ám ảnh đến mức giải thể công ty, bỏ lại mọi thứ, xuống tận khu này làm phụ hồ để “tự phạt” mình.

— Anh muốn làm lại từ đầu, làm ở vị trí thấp nhất để biết từng công đoạn, từng rủi ro, từng điều mà người lao động thực sự phải chịu — anh nói, mắt nhìn về góc phòng tối.

Vậy hợp đồng hàng chục tỷ là sao? Hưng thở dài:
— Người đưa là chú ruột anh. Chú muốn anh quay lại đứng tên công trình mới. Nhưng anh chưa đồng ý. Anh chỉ giữ giấy tờ để suy nghĩ.

Tôi cảm thấy sóng cảm xúc trong lòng xô đập không ngừng. Người đàn ông sống cạnh tôi suốt ba tháng qua, hóa ra đang gánh một câu chuyện rất nặng. Nhưng sao anh lại đề nghị tôi làm “vợ tạm”?

Anh nhìn tôi, hơi cúi đầu, giọng khàn:
— Vì anh nghĩ em giống anh… cũng là người lạc mất nơi thuộc về. Anh không muốn em ra ngoài đường đêm đó. Anh không có gì nhiều… chỉ có chút lòng tốt.

Tôi bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Từ một người vô cảm, cuộc sống với anh bỗng trở nên ấm áp theo cách khó diễn tả. Nhưng tôi vẫn còn một câu hỏi:
— Hôm nay người ta gọi anh… nói Chủ tịch muốn gặp riêng. Là chuyện gì?

Hưng im lặng rất lâu rồi đáp:
— Chủ tịch đó… là bố anh.

Tôi sững sờ. Mọi suy nghĩ trong đầu rối tung. Người đàn ông tôi sống cùng ba tháng qua—sống trong căn phòng trọ chưa đến mười mét vuông—hóa ra là con trai một Chủ tịch tập đoàn xây dựng lớn trong thành phố.

Nhưng anh vẫn chưa kể hết.
— Em nghỉ đi. Mai anh nói nốt.

Tôi không ngủ nổi. Một dự cảm rằng sự thật còn lớn hơn nhiều.

Sáng hôm sau, anh dậy từ rất sớm. Tôi định nấu bữa sáng như thường lệ nhưng thấy anh đã thay đồ chỉnh tề hơn mọi hôm. Áo sơ mi trắng, quần tây, giày đen sạch bóng—một hình ảnh khác hẳn người phụ hồ lầm lũi thường ngày. Nhìn anh như vậy, tôi thoáng thấy một Hưng khác: bản lĩnh, điềm tĩnh, có uy quyền tự nhiên.

— Hôm nay anh phải gặp bố — anh nói.
— Anh… định quay lại công ty?
Anh không trả lời ngay.
— Chưa chắc. Nhưng anh cần nói rõ với ông mấy việc liên quan… đến em nữa.

Tôi hốt hoảng:
— Anh đừng. Chuyện của em rối lắm. Em chưa ly hôn xong, còn nhiều thứ đã chưa giải quyết. Em không muốn làm phiền cuộc sống của anh.

Hưng nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định:
— Em là người anh muốn bảo vệ. Vậy thôi.

Câu nói đơn giản mà khiến tim tôi đập thình thịch. Suốt ba tháng, tôi đã quen với sự dịu dàng trầm lặng của anh. Tôi tự nhủ đó chỉ là lòng biết ơn. Nhưng giờ đây, tôi không chắc nữa.

Buổi chiều, anh trở về, vẻ mặt mệt mỏi nhưng không khó chịu. Tôi đặt ly nước xuống trước mặt anh.
— Mọi chuyện… ổn chứ?
Hưng gật nhẹ:
— Anh nói hết với bố. Về công việc, anh đồng ý quay lại làm giám sát dự án trước. Không đứng chức cao. Còn chuyện của em… anh nói rằng em là người anh lựa chọn.

Tôi giật mình:
— Em đâu có…
— Anh biết. Nhưng anh không muốn để em một mình đối mặt với người chồng kia. Anh nói rõ: nếu hắn làm gì tổn hại em, bố anh sẽ hỗ trợ pháp lý cho em.

Tôi chết lặng. Người đàn ông này làm mọi thứ chỉ để tôi an tâm…

Nhưng đúng lúc tưởng rằng mọi thứ sẽ bắt đầu yên ổn, chồng cũ của tôi bất ngờ xuất hiện ở khu trọ. Hắn đứng trước phòng, mặt đỏ gay vì say rượu:
— Cô tưởng đi theo trai là xong à? Về nhà ngay!

Hưng bước ra chắn trước tôi, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
— Anh không có quyền làm phiền cô ấy.
— Mày là thằng nào? Phụ hồ mà đòi lên giọng?

Tôi chưa kịp phản ứng thì Hưng đưa bản hợp đồng đặt mạnh lên bàn đá gần đó.
— Anh nhìn rõ chưa? Tôi là người mà anh không có tư cách xúc phạm. Và cô ấy—không còn là vợ anh nữa.

Chồng cũ của tôi tái mặt. Hắn lắp bắp rồi bỏ đi.

Tôi đứng như hóa đá.
— Tại sao anh làm vậy? – tôi hỏi trong run rẩy.
Hưng nhìn thẳng vào mắt tôi, không chệch một giây:
— Vì anh muốn em ở lại. Không phải làm vợ tạm… mà là thật sự.

Tôi bật khóc, không phải vì đau, mà vì lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình được lựa chọn… và được trân trọng.

Và khi anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, tôi biết: đêm mưa hôm đó không phải kết thúc, mà chính là khởi đầu.